Hiển thị các bài đăng có nhãn Trang Chủ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trang Chủ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2025

Chọn Ngón Tay hay Mặt Trăng

 Chọn ngón tay hay mặt trăng?

Kinh sách, lời Phật - Tổ như ngón tay chỉ mặt trăng. Tất cả chỉ là phương tiện để đi đến cứu cánh Niết Bàn.

Trong bối cảnh mà đời thì tha hoá đạo đức xuống cấp, tham nhũng thành quốc nạn..

Đạo thì lạc lõng mơ hồ, chánh pháp lẫn lộn trắng , đen, tà sư tham luyến, danh văn lợi dưỡng đã đã mất đi phẩm hạnh, chí nguyện ban đầu, bẻ cong lời Phật , Tổ, tà kiến dị đoan len vào lời rao giảng, ngôn hành bất nhất đảo điên làm mất đi lòng tôn kính của những người nguyện lòng hướng theo đạo giác ngộ giải thoát của Phật, Tổ, lối sống xa rời phạm hạnh của bậc xuất gia, lấy mục tiêu thọ hưởng, sống đời no đủ, tiện nghi hào nhoáng xa hoa, lòng chỉ nghĩ về danh và tiền bạc cùng nhiều chùa to tượng lớn, mỗi vị có khi trụ trì vài ba chùa.. trong bối cảnh nhiễu nhương chánh pháp giải thoát bị mai một, đạo giải thoát đã biến thành đạo ràng buộc vào những giáo điều mơ hồ mang nặng mê tín, lại thêm phần như hù doạ người học Phật, thì một hiện tượng xả bỏ lòng tham, chấp nhận lối sống khổ hạnh, chỉ cần ngày ăn một bữa, ở đâu chả phải là nhà chỉ cần còn khoẻ còn sống là cứ đi, mặc dù chẳng rõ đi về đâu , làm gì , chỉ biết đi đến chết thì thôi, nhưng cũng đủ làm cho người học Phật thoả mãn sự khát khao cháy bỏng trong tâm người học Phật như một cứu cánh giải thoát, một phương thức tu hành theo lối khổ hạnh đầu đà, bước chân vô định, lối về chưa rõ mà người học Phật đã ngộ nhận Thánh Quả và Niết Bàn đã nẳm gọn trong tay.

Lời Phật, Tổ còn đó, phương tiện là ngón tay không phải mặt trăng, đi, đứng, nằm, ngồi, tham thiền nhập định, trì chú, niệm phật đều là phương tiện chẳng phải cứu cánh. 

Nay người học Phật chẳng chịu tìm trăng mà níu lấy ngón tay làm báu vật..

Nếu là người đang thực hành giáo pháp giác ngộ giải thoát, thì phải nên rõ biết pháp còn phải bỏ huống là phi pháp. Lời bộc bạch ngay thẳng cũng tự đáy lòng kính ngưỡng và thực hành theo lời Phật , Tổ chỉ dạy : bình thường tâm thị đạo .



Thứ Tư, 29 tháng 1, 2025

Lang Thang Cho Đến Bao Giờ..

 Nhảm nhí.chỉ biết đi và đi, đi đến khi nào không thể đi được nữa mà không biết đi về đâu và đi để làm gì, đúng là dùng chân tu chứ đâu dùng tâm tu.Giác ngộ là trí tuệ nhận biết vạn pháp vô thường mà sanh lòng bi mẫn .lấy trí tuệ sức lực phục vụ nhân sinh mà không mảy may tham đắm danh lợi, lao động, sáng tạo vì lợi ích cộng đồng, giáo hoá tình yêu thương cần cù tiết kiệm, tôn trọng pháp luật, ý thức công dân làm gương mẫu cho mọi người, hy sinh vì quốc gia dân tộc..mới là người thực hành phật pháp chân chính, tùy duyên hành đạo làm sáng tỏ chân lý vì tha nhân phục vụ vô điều kiện, công hiến cho một nền giáo dục đạo đức vì sự nghiệp tôn trọng và gìn giữ hoà bình cho nước nhà...Người tu hành theo phương pháp nào là sự lựa chọn cá nhân ai cũng được tôn trọng, đó là quyền cá nhân của mỗi người được pháp luật bảo vệ.Khi xưa Đức Phật giáo hoá phương tiện thực hành cho tất cả già, trẻ gái trai..ai cũng có thể thực hành cho đến giác ngộ được, nay thử hỏi cái phương pháp ông ta đang mò mẫm theo cách của một vị hành giả trước lúc chưa theo Đức Phật và chưa giác ngộ mà mọi người nghĩ là chân tu, là Phật. Nếu quả thực nó giá trị và ý nghĩa lớn lao như mọi người nghĩ thì mọi người hãy bỏ hết tất cả công ăn việc làm, vợ , chồng, cha mẹ, con cái...mà thực hành theo cho đạt được chân lý, thành Phật có phải sướng đời không? Nếu không thể theo và thực hành được thì đó là tà pháp ngoại đạo, mà thực tế phương pháp đó là của ngài Ca Diếp từ đạo Bà Là Môn trước khi xin gia nhập tăng đoàn của Đức Phật chứ không phải là phương pháp Đức Phật truyền dạy cho mọi người.Chuyện đồng ý cho Ca Diếp theo hạnh nguyện thực hành hạnh đầu đà là sau khi Ca Diếp đã ngộ đạo, việc hành trì đó không ảnh hưởng đến sự giác ngộ bản thân và người khác, đây là thể hiện lòng từ và tôn trọng của Đức Phật..Nay kẻ học đạo chưa ngộ mà cho hành trì theo hạnh đầu đà để giác ngộ là chấp pháp và chấp ngã, vì bản thân Đức Phật đã từng phải bỏ hạnh khổ tu sau 6 năm gần chết vì lối tu khổ hạnh để trở về với lý trung đạo mới giác ngộ. Vậy cứ chấp vào khổ hạnh thì giác ngộ được không?Hãy tỉnh táo lên đi, một vị Phật là một vị toàn giác không bị mê lầm, giác ngộ là ngay nơi đời sống sinh hoạt lao động, sáng tạo...chứ không phải chạy vô nghĩa địa ngủ ở cái thời đại văn minh và thế kỷ 21, cơm áo không thiếu như cách đây gần 3000 ngàn năm. Chấp chặt tự cho mình là hành hạnh đầu đà là thể hiện bản ngã thiếu trí tuệ hiểu biết. Phập pháp là tùy duyên đâu phải khư khư nắm giữ...Một lần nữa nếu không ai dám và không thể làm theo được như ông ta thì đó là tà pháp chẳng phải chánh pháp, vì phật pháp tại thế gian, chẳng lìa thế gian giác...

đã thấy chân lý đã thấy hình tượng lý tưởng sao không theo không làm như ông ta? Nếu không thể theo và làm được thì đó chẳng phải chân lý, chẳng phải là lý tưởng. Đức Phật nói pháp là pháp cho tất cả mọi người, già trẻ, gái trai giàu nghèo....tất tần tật ai cũng làm được để giác ngộ và hạnh phúc an lạc ngay nơi đời sống sinh hoạt và lao động...là cách nhận biết khổ, nguyên nhân khổ và cách thoát khỏi mê lầm để đi tới an lạc chứ không phải pháp chui bờ ngủ nghĩa địa..không dính mắc là trí tuệ nắm được buông được, tùy duyên mà thọ dụng, hành đạo mà không xa rời cuộc sống..Người giác ngộ như Phật là tùy duyên trao truyền phật pháp chứ không không phải khất thực để xin ăn như người còn mò mẫm học đạo. Phật tiêu được của đàn na tín thí mà chẳng chịu nghiệp báo đàn na. Người tu đạo mà chưa liễu ngộ, pháp hành trì còn dính mắc như keo sơn, lời còn bất liễu nghĩa, còn mộng ảo chưa rõ đi hết đời mà chưa biết đi về đâu..Nay người xuất gia khoác áo tu sĩ mà vẫn còn chưa rõ thật giả chánh tà, chỉ mỗi tu đạo mà không hiểu được thế nào là đạo giác ngộ của Như Lai. Thân tuy ở chùa mà tâm còn đầy mơ hồ vọng nghĩ, nói xuất gia là xuất tam giới sống với chánh kiến chánh tư duy..nếu chẳng hay không làm được thì rũ áo nhà chùa khoác y phục như người ta mà hành cho được danh được tiếng, tội gì nấp trong chùa cho mang tiếng người tu đạo.Pháp còn phải bỏ huống là phi pháp, mà đạo vốn chẳng cần tu, cốt chỉ đừng ô nhiễm, cái ô nhiễm nơi mê lầm trong ý nghĩ, nơi ham muốn thành thánh, thành phật..đều phải liễu thoát tức giải thoát trí kiến mới là thật người chân tu giác ngộ.Người theo đạo tầm thầy mà lầm lẫn, lúc thầy đoạ trò cũng đoạ theo, hạt gạo đàn na trong chùa hay hành khất lang thang thọ dụng đều có nhân quả.Chỉ vì mọi người chưa thực sự tu học nên mới thánh thần hoá cái hình tướng phơi bày..mà chẳng rõ người tu đạo đến ma quỷ cũng không biết mới thật là người tu đạo.Đôi lời nghe có thể trái tai mà sát sườn cuộc sống, nếu không đồng ý thì bỏ qua chớ có bận lòng.

Thứ Hai, 26 tháng 2, 2024

Thứ Hai, 27 tháng 11, 2023

Cảm thơ Thầy Tuệ Sỹ

 (Vĩnh Hảo) Đọc thơ Tuệ Sỹ_______Ai có thể tưởng được đây là bài thơ ngắn của một nhà sư?

“Em mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn

Khoé môi cười nắng quái cũng gầy hao

Như cò trắng giữa đồng xanh bất tận

Ta yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao.”

Ở đây không cần phải luận bàn làm gì cái sở học uyên bác và trí tuệ cao thâm của nhà sư tác giả bốn câu thơ ấy. Chỉ nói riêng chút xíu về hồn thơ, hơi thơ của ông qua vài bài thơ mà nhiều người từng đọc và say mê. Trước nhất là bài thơ vừa đọc ở trên (có trong thi phẩm Giấc Mơ Trường Sơn), tựa đề: Thoáng Chốc.Bài thơ bắt đầu bằng nhân vật ở ngôi thứ ba: “Em” (cô ấy, người ấy); mà cũng có thể là nhân vật ngôi thứ hai lắm! Em. Vâng, tôi nói với em đấy. Không nói bằng lời mà bằng tâm.Em: mắt biếc, ngây thơTả một người đẹp chỉ bằng mấy chữ. Mắt biếc: cửa sổ tâm hồn. Ngây thơ: tâm hồn. Chỉ nhìn vào cửa sổ là thấy được cái gì ẩn sâu bên trong. Cửa sổ xanh biếc, xanh như ngọc, mở ra một tâm hồn trong trắng ngây thơ. Không những vậy, cái vẻ ngây thơ còn được xác định thêm bằng khung cảnh chung quanh, bằng sự rộn rịp đông đảo của một ngày hội lớn; qua đó, thi nhân thấy “em” ngây thơ chi lạ giữa chốn lễ hội chen chúc những người là người. Lễ hội nào đây? Phải là lễ hội lớn ở chùa thì mắt biếc mới giao cảm với cái nhìn của thi nhân. Tết thượng nguyên? Lễ Phật Ðản? Không. Những ngày lễ hội này vui lắm. Khí trời ấm cúng, lòng người nô nức hân hoan. Không thích hợp để lòng mình bất chợt nẩy sinh một nỗi buồn vu vơ, hoặc bỗng dưng mà tha thiết yêu người như vậy. Phải là ngày Lễ hội Vu Lan. Mùa thu. Gió lành lạnh. Buồn buồn. Một ngày lễ tuy cũng là hội lớn nhưng không rộn ràng vui tươi như ngày xuân hay Phật Ðản. Ngày ấy, những người con xa gia đình sẽ nhớ cha nhớ mẹ hơn; những nhà tu sẽ dễ chạnh lòng hơn.Nơi sân chùa, tiếng trống, tiếng chuông, tiếng mõ, ban kinh sư nhịp nhàng câu kinh tiếng kệ, hàng nghìn người bu quanh đàn tràng chờ đợi giờ phút giành giật thực phẩm cúng cô hồn… Và em bỗng nổi bật giữa chốn lễ hội ấy, với đôi mắt ngạc nhiên quan sát, tìm hiểu quang cảnh lễ hội một cách thú vị. Và rồi một thoáng bất chợt bắt gặp nhà sư thi sĩ.Khoé môi cười nắng quái cũng gầy haoNắng lúc ấy không còn gay gắt nữa. Màu nắng bỗng dưng dịu xuống… Dịu không phải vì nắng thu mà vì một khoé môi cười. Khoé môi cười làm cho “nắng quái” hao gầy đi, giảm gắt đi. Nói cách khác, trời nắng gắt bỗng dưng êm dịu đi khi nàng nở một nụ cười. Nụ cười gì đấy nhỉ? Cười với ai? Cười với bạn bè? với người thân? hay với nhà sư thi sĩ? Có lẽ là cười với nhà sư. Em mỉm cười thay một lời chào. Nhưng cười thế nào mà nắng quái cũng gầy hao? Cười thế nào mà lòng bỗng bâng khuâng, dìu dịu… để không kềm được lời ca:Em mắt biếc ngây thơ ngày hội lớnKhoé môi cười nắng quái cũng gầy haoChưa hết. Ngay lúc ấy, ngay ở quang cảnh tưng bừng lễ hội ấy, mà tự dưng dáng em bỗng trở thành hiện thân của một con cò trắng giữa đồng xanh. Rõ ràng là em đang đứng giữa rừng người mà sao thi nhân lại thấy khác đi. Thấy em nổi bật lên, không phải như con cò trắng đứng giữa bầy cò đen; cũng không phải như con cò trắng đứng giữa bầy gà, bầy vịt, mà đứng giữa đồng xanh bát ngát. Tất cả mọi người chung quanh đều mất dạng, không hiện hữu. Chỉ có một mình em áo trắng, ngây thơ, mắt biếc, đứng giữa đất trời mênh mông.Như cò trắng giữa đồng xanh bất tậnMắt biếc, ngây thơ, trong chiếc áo dài trắng, đứng lặng lẽ, nở một nụ cười, giữa đám người chộn rộn. Ôi, đẹp như thế, làm sao mà lòng khỏi bâng khuâng xao động; làm sao mà chẳng thành thơ; làm sao mà khỏi yêu được! Vì vậy:Ta yêu ngườiÐừng vội, hãy đọc ngang đó, ngắt ngang đó thôi. Khoan đọc tiếp mấy chữ cuối. Khoan chấm dứt bài thơ. Hãy dợm một chút ở nơi này. Và hãy mượn bài thơ của thi nhân để diễn tả thể cách yêu bình phàm của chúng ta:

Em mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn

Khoé môi cười nắng quái cũng gầy hao

Như cò trắng giữa đồng xanh bất tận

Ta yêu người.Ta yêu người, chấm hết. Rồi bắt đầu bước chân chinh phục, chiếm hữu. Bước chân đó mỗi người có một cách riêng, không cần phải nói ra. Chỉ cần: Ta yêu người, là xong.Cái trình tự thương yêu của người trần sẽ trôi đi như thế. Thấy em mắt biếc, trong trắng, dịu dàng, cười rất có duyên, nổi bật giữa đám phàm phu tục tử khác… thì phải yêu thôi. Vâng, ta yêu người, tôi yêu cô, anh yêu em. Phải là như thế. Bài thơ của chúng ta, dù theo vần điệu và thể loại thì không muốn cắt ngang đó, tức lắm; nhưng trên thực tế đời sống thì chúng ta cắt ngang đó cái rụp, đâu có cần suy nghĩ gì nữa. Ðẹp, có duyên như vậy thì… yêu! Bài thơ chấm dứt, có một đoạn kết rất thực tế, rất phổ thông, rất là người._____________https://thuvienphatviet.com/vinh-hao-doc-tho-tue-sy/


Phạm Văn Dũng cảm tác.

Em mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn

Khoé môi cười nắng quái cũng gầy hao

Như cò trắng giữa đồng xanh bát ngát

Ta yêu người vì một thoáng chiêm bao.

Đọc thơ và cảm xúc là tùy theo tâm trạng và hiểu biết của mỗi người cho nên thơ vốn chẳng giành riêng cho ai cả.Khi nghĩ về một bài thơ trước phải xem bài thơ được ra đời vào thời điểm nào, bối cảnh xã hội và nhà thơ đó là ai..Ở đây ta đang nói về bài thơ của một nhà thơ - tu sỹ phật giáo, một người nổi tiếng với đầy đủ tài hoa, phẩm hạnh và nhân cách của một nhà thơ - thi sĩ và một bậc tu hành giác ngộ thấu triệt nhân sinh..Tôi không dám nói nhiều về học thuật chỉ là một chút gợi ý , cảm xúc của mình với bài thơ cùng một tâm tư của người yêu thơ và thực hành phật đạo.Cuộc sống như một ngày hội lớn trong mắt người thi sĩ.

Chữ Em mở đầu câu thơ thật là tuyệt, không phải là một cô gái cụ thể mà tác giả đã rất tài tình gói trọn nhân tình thái thế vào một chữ Em như là một người con gái trong trắng hồn nhiên trong vũ điệu của cuộc sống, một ngày hội cho tất thảy chúng sinh được an bình vui tươi thọ hưởng kiếp đời như là một ân huệ mà tạo hoá đã ban cho.Chữ Em cũng chính là tác giả  với cái nhìn đời trong veo  mắt biếc giữa cuộc sống bao la như một ngày hội lớn, một cảm xúc bình an và ngây thơ không một mảy may lo âu sợ hãi trước cuộc đời..Nhưng sang câu thứ hai là:

Khoé môi cười nắng quái cũng gầy hao.

Đến đây cái thấy cái hiểu cái cảm thụ của tác giả đã hoàn toàn khác lạ với cái trong trắng ngây thơ mắt biếc không một gợn đục như trước nữa, mà một cảm xúc đầy trí tuệ, từng trải khám xét..không như nhà thơ Thế Lữ : 

Bình minh chói lọi đâu đâu ấy

Còn chốn lòng riêng u ám hoài.

Tuệ Sỹ đã nhìn chân lý qua một nụ cười không phải là buồn thảm hay mắt biết ngây thơ như ngày nào nữa, mà cảm nhận cái nguồn ánh nắng không ngọt ngào trên một phần rất nhỏ ở bờ môi. Cái  giọt nắng ngọt ngào mạnh mẽ như ngày nào giờ chỉ còn là anh chàng hao mòn gầy gò thiếu sức sống, một khoé cười chẳng khinh khi cũng không mủn lòng mà đầy chút thương tiếc, cảm thương và thấu tỏ cho một sự thật, chân lý vẫn còn đó niềm hy vọng chưa vụt tắt vạn vật cũng đổi hình biến dạng, nắng quái là một chút xót lòng xao động của thi sĩ đứng trên cả và vượt ra ngoài để cảm nhận, bao dung..

Câu thứ ba và thứ tư:

Như cò trắng giữa đồng xanh bát ngát Ta yêu người vì một thoáng chiêm bao.

Tác giả đã gắn mình  như cò trắng, mà cò trắng trong ca dao nó thương lắm, yêu lắm nó không thể sống thiếu những cánh đồng xanh bát ngát, cái cuộc đời như thân cò cần mẫn chắt lọc gom góp cho đời.. Bát ngát đồng xanh mà thiếu một cánh cò bay thì câu ca dao không còn đằm thắm đọng lại trong trái tim bao người, tình yêu quê hương, non sông gấm vóc nó là hơi thở là cuộc sống là tất cả của một tâm hồn cao đẹp và đầy chất thi ca của Tuệ Sỹ.Ta yêu người vì một thoáng chiêm bao. Đây là một lời tự thú với chính mình và cũng là một lời cảnh tỉnhcho một sự thật đắng cay.. một sự bùng nổ về tâm thức, sự mê lầm ảo tưởng về một thời một đời..từ một thi sĩ đã chuyển thành bậc giác ngộ chân lý sự thật, thấy rõ được cả một tiến trình giác ngộ từ cảm xúc thi ca đến tuệ giác của một bậc tu hành .Tuệ Sỹ đã khẳng định một chân lý sự thật trong cái nhìn tuệ giác của một tu sĩ phật giáo.Như kinh Kim Cang: phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng..nó như khói như mây như bào như ảnh..Chúng ta đã và đang mê lầm, mê lầm chính bản thân mình, mê lầm ảo tưởng về một sự thật muôn đời, nó biến hoại, giả tạo và vô thường, nó như một giấc chiêm bao nó không thật sự tồn tại.. Cũng chính vì lẽ đó Tuệ Sỹ đã dùng tất cả những tháng ngày có được trong kiếp sống này để yêu thương, trân quý, hết  thảy chân thành, hết thảy đều thủy chung. Chỉ một tâm hồn lớn, một trí tuệ lớn mới đủ để dang cánh cò bay giản dị, mà đồng hành mãi theo chiều dài lịch sử ca dao, của những cánh đồng xanh bát ngát trong lòng dân tộc. Nếu như bài thơ kết thúc ở câu : Ta yêu người. Như tác giả bài viết Vĩnh Hảo thì tôi nghĩ   đôi cánh cò kia đã rụng mất ở một phương trời nào..Cảm ơn bạn đã quan hoài và chiếu cố đọc lời của một người thô vụng..mong được ý quên lời.


Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2023

Thứ Năm, 6 tháng 7, 2023

Phước Báo là Gì

 Tôi từng hỏi bản thân.

Phước báo là gì
Có phước báo để làm gì
Và làm cách nào để tăng trưởng phước báo ?
Trước đây khi mình chưa nhận thức được chân lý của Đức Phật dạy.
Mình vẫn nghĩ Phước báo chính là sự giàu có về mặt nghĩa đen và nghĩa bóng.
Về thịnh vượng .
Về hạnh phúc. Cả tình yêu lẫn vật chất sự nghiệp.
Nhưng đến một giai đoạn của sự chiêm nghiệm trong thực tế. Mình đã hiểu về Phước Báo như thế này.
Đối với Cha Mẹ : Có con khoẻ mạnh. Và biết hiếu kính chính là Phước báo .
Đối với hôn nhân: Có vợ chồng chung thuỷ . Khỏe mạnh. Chính là phước báo.
Đối với công việc và nghề nghiệp : Không vướng vào lao lý và nợ nần . Chính là phước báo.
Đối với mối quan hệ anh em bạn bè : Không bị phản bội. Chính là phước báo.
Đối với nhu cầu hưởng thụ : Thì vật chất đủ . Đầy . Không thừa. Không thiếu . Chính là phước báo .
Tôi thử đổi ngược giá trị tất cả những gì vừa nói. Thì có vẻ như. Mọi thứ trở thành hoạ.
Vì vậy . Phước báo chính là việc . Nhìn nhận ra được Đạo Đức . Gìn giữ được Đạo Đức. Và Tăng Trưởng được Đạo Đức . Đấy chính là tinh thần thật sự của Phước Báo.
Đạo Đức đủ đầy. Thì cần có sự gìn giữ và tăng trưởng.
Đối với một người Phật Tử . Nếu hiểu đúng chân lý của Đức Phật . Thì hoàn toàn ko mong cầu nhiều về sự trù phú của vật chất.
Bởi một khi của cải dư thừa. Nếu ko giữ được tính trong sạch của Đạo Đức. Sự trù phú đó sẽ đưa con người đến với hoạ.
Bởi trong sự dưa thừa của người này. Có sự tồn tại thiếu thốn của người khác.
Lúc đó. Bản thân mình lại đặt thêm một câu hỏi.
Liệu có nhiều phước báo đến rồi. Thì tiếp theo phải làm gì với phước báo đó.
Đây chính là cách để chúng ta giữ gìn và tăng trưởng phước báo.
Ý nghĩ cho đi sự dưa thừa ở mình. Và san sẻ tới chỗ nơi còn thiếu hụt. Trong quá trình cho đi sự trù phú đó. Phật tử đã tự mình tăng trưởng sự từ bi của của bản thân.
Sự cho đi không nằm trong mong cầu để có được sự nhận lại.
Sự cho đi là để lan toả sự đủ đầy và san sẻ sự yêu thương . Mỗi một việc làm đó cũng là nhân quả tốt để có được phước báo về sức khoẻ và trù phú. Về thịnh vượng và giàu có. Nhưng là sự có được để tiếp tục cho đi. Chứ ko phải để có được lấy bản thân hưởng thụ.
Mỗi một ngày duy trì tốt phẩm hạnh của mình. Đó chính là Phước Báo đến từ sự tu tập.
Khi chúng ta cho đi hết sự trù phú cả vật chật và tinh thần. Con người trở nên rỗng rang. Nhẹ nhõm. Không còn giữ lại cho bản thân những điều dư thừa. Chỉ có một điều to lớn nhất được đúc kết và ở lại . Chính là trí tuệ và sự từ bi.
Nếu Phật tử nào hiểu và học sâu về Đạo Giải Thoát.
Chắc chắn sẽ hiểu được ý nghĩa về sự rỗng rang không còn dính mắc về vật chất . Nhưng lại trù phú và giàu có với trí tuệ và lòng thương yêu với muôn loài !
Đối với sự hiểu biết nông cạn trong quá trình tu tập của bản thân mình.
Phước Báo chính là việc nhìn nhận ra giá trị tồn tại thật sự của Đạo Đức và Phẩm Hạnh.
Bồi đắp và duy trì. Tăng trưởng và lan toả.
Không có bất cứ thứ gì đi ngược lại với Đạo Đức mà có thể mang lại giá trị thực thụ của Phước báo.
Chúng ta không thể làm những điều trái với đạo đức mà lại mong cầu điều tốt đẹp đến với chúng ta cả.
Chính vì vậy.
Trước khi có những hành vi tốt đẹp với đời với người. Hãy có nhận thức đúng đắn về bản thân mình .
Cũng giống như việc. Trước khi hành thiện những việc tốt ở bên ngoài. Hãy làm sạch sẽ những điều cốt lõi bên trong.
Bạn ko thể mang tiền bất chính để làm từ thiện. Vì nếu bạn lương thiện sẽ không làm điều bất chính.
Bạn không thể quỳ xin Đức Phật tới dập máu chảy đầu . Nếu bản thân không nhìn ra những lỗi lầm và sửa chữa chúng từ bên trong.
Bạn không thể cúng dường các Bậc Trí Thức để có được sự phước báo. Khi phẩm hạnh của mình chưa tốt.
Bạn có bỏ sức làm rất nhiều điều có hành vi lương thiện. Cũng không bằng một cái tự nhìn lại thân tâm.
" Trang "

Thứ Ba, 27 tháng 6, 2023

Trí Tuệ

 Trí Tuệ. Chính Là tĩnh. Là Ko nói lỗi của người . Ko tắt ánh sáng của người. Và phát ra âm thanh ở mình.

Trí Tuệ là an trú. An trú là ko thị phi. Còn thị phi. Là còn tâm sợ hãi. Vì Sợ hãi mới khởi dục Sân Si . Vì Sân Si sẽ có tham vọng nói lỗi của người .

Nếu thật sự tin về Nhân Quả. Hiểu thật sự về Nhân quả . Thì chỉ quán sát nơi mình. Và cảm thương cho những người mắc lỗi. Chứ ko khởi tâm phân biệt và phỉ báng họ .

Bởi thấy biết được việc người nào mắc lỗi. Người đó tự có nghiệp quả. Mình nói lỗi của người. Khác nào mình gieo nghiệp cho nơi mình.

Điều đó hoàn toàn không có lợi lạc cho việc tu hành.

Nếu là một vị chư tăng chân chính.

Sẽ ko còn vướng mắc vào vị thế và chỗ đứng.

Cũng ko dính mắc chuyện đúng sai của Đạo .

Có Người Hỏi Mình..

 Có người hỏi mình.

Những gì bạn viết. Là do bạn đọc trước qua kinh điển. Và xem, nghe rất nhiều giáo Pháp đúng không ?

Và bây giờ bạn đang sao chép lại chúng ?


Trả lời rằng :

Khi chúng ta đọc một cuốn sách. Và thấy rằng những gì trong sách nói đều rất đúng. Ngay cả khi sách đề cập tới những vẫn đề tiêu cực và mặt trái của cuộc sống. Thì chúng ta vẫn cảm thấy rất đúng. Bởi vì đây chính là cách chúng ta xác nhận lại nhân sinh quan của mình thông qua một cuốn sách. Nó hoàn toàn là những thứ đã xảy ra. Và có sự trải biến của bản thân mình trước đó.

Trong kiến thức của Phật học cũng vậy.

Đức Phật lấy nguồn gốc của Chân Lý chính ở sự chiêm nghiệm từ bản thân Ngài thông qua sự trải biết và thực chứng trong quá trình tu tập. Nhận biết vạn vật và quán sát tất cả. Để cuối cùng đúc rút ra chân lý tối thượng của vạn vật.

Bởi vậy.

Những gì tôi nói. Tôi viết. Cũng chính là kiến thức và tư duy sẵn có của muôn loại.

Căn bản tri thức và Phật tánh đều có ở trong tất cả chúng sinh . Trong đó. Có bạn . Có tôi.

Có tất cả mọi người.

Và kiến giải của Đức Phật. Cũng nằm trong căn tính sâu xa của mọi chúng sinh. Chưa từng rời xa bất cứ một bản thể nào cả.

Chỉ có khác. Thời điểm thức tỉnh.

Nhận biết . Giác ngộ 

Và cách mà mỗi chúng sinh khai mở được tri thức của mình phụ thuộc vào nhân quả tu hành của nhiều đời nhiều kiếp khác nhau.


Vì sao tôi gọi đó là Nhân Quả Tu Hành.

Bởi vì phải thật sự có sự gieo trồng tu tập. Thì mới có sự thành tựu của tu tập.

Giống như việc một bãi đất trống. Phải thật sự có sự cố tình và nỗ lực gieo trồng chăm bón. 

Thì mới có sự tập hợp những thành tựu được đúc kết sau những tháng ngày trước đó.

Chứ không thể không có khởi đầu. Mà lại có sự hội tụ được.

Bạn không thể nhận diện một người Phật Tử đang đi trên đường . Nếu như bạn chưa từng có nhân duyên tu tập và va chạm với những hành trang Phật Pháp trước đó.

Hoàn toàn không.

Hoàn toàn ko có cảm giác nhân duyên tu hạnh đối với nhau.

Chính vì thế.

Kiến thức của tôi.

Của bạn 

Chỉ cần là kiến thức đúng đắn

Thì chắc chắn là kiến thức của Đức Phật muốn lan trải tới tất cả chúng sinh.

Vì Chân Lý của Đức Phật. Chính là Chân Lý xuất phát từ trong bản ngã của mọi thực thể.

Không có tính chiếm hữu.

Ko có tính sở quyền.

Bạn tự giác ngộ thông qua năng lực thẩm tánh của bản thân . Năng lực giác ngộ của bạn có trước. Rồi Bạn mới đọc kinh điển của Phật Pháp. Cũng là một ý.


Hoặc bạn đọc qua kinh điển. Và nghe giáo pháp để từ đó khai mở và giác ngộ. Đó cũng là một ý.


Tất cả những cái đó. Đều là phương tiện ban đầu để bạn bước đi trên con đường hành trì tu tập.

Con đường đó rất dài.

Và nó nằm dưới đôi chân của bạn.

Chỉ nằm dưới đôi chân bạn. Ko của ai hết .....


P/s: Nếu một người tự mãn với tánh biết của mình. Cũng sẽ khiến cho người khác sanh khởi tâm ngờ vực. Cả 2 việc làm trên đều ko có lợi ích cho họ. Đối với người tu tập. Thì " Dừng " chính là Trí Tuệ .

Khi có Trí Tuệ . Không còn ham muốn truy cầu tánh biết của người khác nữa.