Thứ Năm, 7 tháng 3, 2019

Ý KIẾN : VỀ ĐỜI SỐNG CỦA NGƯỜI PHẬT TỬ, CƯ SĨ.

Ý KIẾN : VỀ ĐỜI SỐNG CỦA NGƯỜI PHẬT TỬ, CƯ SĨ.
.
Với lời dạy của Đức Phật hay của người đàng hoàng thì chưa bao giờ Ngài nói người Phật tử hay cư sĩ là người " sanh ra với hai bàn tay trắng, khi chết cũng lại trắng tay ". Về biểu tướng Họ vẫn sinh hoạt bình thường, nếu không muốn nói là rất tích cực bởi việc mất, suy sụp ( theo cách nhìn của thế nhân ) không tác động tiêu cực đối với Họ nghĩa là Họ vẫn vững chảy bước đi trên đường đời. 
Như vậy nếu người Phật tử hay cư sĩ tại gia, có thể có gia đình, con cái thì Họ cũng vẫn hoàn thành trách nhiệm xã hội được, nghĩa là vẫn đóng góp cho xã hội được và chúng ta TƯỞNG rằng CÁI CÓ của Họ là Họ hưởng thụ như chúng ta - Không quan trọng đới với Họ mặc dù Họ cũng thọ Lạc, thọ Khổ nhưng KHÔNG vướng mắc gì cả - đó là điểm khác biệt giữa thế nhân và người Phật tử hay cư sĩ.
Ai có thể chắc chắn nói rằng Thái Tử Tất Đạt Đa sau khi giác ngộ thì KHÔNG CÒN XÚC CẢM ?. Ai tin chắc rằng Thái Tử Tất Đạt Đa sau khi giác ngộ rồi KHÔNG THẤY, BIẾT thế nào là Lạc, thế nào là Khổ ?. Nếu cho là Ngài như thế có phải sai lầm chăng ?. Ngài vẫn XÚC CẢM, Ngài vẫn thấy, biết thế nào là Lạc, thế nào là Ái, thế nào là Dục, thế nào là Khổ nhưng đó là CÁI LẠC, CÁI KHỔ của thế nhân, còn Ngài - người giác ngộ KHỔ rồi, người KIẾN TÁNH ròi thì cũng CÓ xúc cảm nhưng xúc cảm không " vướng mắc " như chúng ta.
Bạn có nghe " nghịch nhỉ " bởi các câu " lạc như không lạc ", " hành như không hành " rồi chứ ?. Nếu Ngài không còn thấy, biết hay phú mặc không thấy, biết nữa thì làm sao tương thích với chúng sinh để giáo hóa ?. chẳng những thế mà Ngài còn thấy, biết một cách chính xác, vi tế, thận trọng hơn chúng ta. 
Nếu Ngài không còn thấy, biết thì làm sao đối ứng tương thích để hóa độ Ông Devadatta ( Đề-Bà-Đạt-Đa ) một Vị Tỳ khưu thỉnh cầu Đức Phật cho Ông quyền Chưởng quản Giáo Hội Tăng Già nhơn vào lúc niên thọ Đức Phật đã cao không được chấp thuận nên đem lòng tức giận, oán hờn, rồi âm mưu cùng Thái Tử Ãjatasattu toan sát hại Đức Phật - người giết Cha để soán ngôi, kẻ giết Đức Phật để chưởng quản Tăng già !!. Bao nhiêu lần ám sát, bao nhiêu lần chia rẻ Tăng già, nếu Thái Tử Tất Đạt Đa không thấy, biết thì làm sao hóa giải, làm sao hóa độ được Devadatta trở thành Phật Độc giác tên Atthissara .
Nếu Ngài không còn thấy, biết thì làm sao đối ứng tương thich để hóa độ Anãthapindikha. ( Cấp Cô Đọc ) từ một người muốn tu trong sự giàu sang của mình ( ông đã kiến tạo ngôi Tịnh xá trứ danh Jetavana - Kỳ viên ) trở thành người kiến Tánh, giác ngộ và sống đơn giản và đắc quả Tu Đa Hoàn ( Sotãpatti ) ( Kindred Sayings phần 1, trang 273 ).
Tóm lại, người tu Phật không phải lúng túng bởi " sanh ra với hai bàn tay trắng và chết đi lại hoàn trắng tay " - không phải thế, hoàn toàn không phải thế con người vẫn có, vẫn đủ điều kiện sống, vẫn cần có điều kiện phát triển và phát triển NHƯNG KHÔNG VƯỚNG MẮC VÀO . Thế thì chúng ta không nên lúng túng như thế để rồi trở thành sai lầm, tiêu cực, thụ động hay cả tin " buông xuôi " lầm lẩn trong đời sống thực tế, bởi Đạo Phật CHỈ GIẢI THOÁT KHỔ ngay trong đời sống này - đời sống có khổ dẫy đầy này. Con người vẫn sống, vẫn phát triển theo xã hội và xã hội tiến bộ.hài hòa - có thể không dể gì nhưng từ chúng ta là mầm -( tiệm tu, tiểu nguyện ), là biểu tượng rồi sẽ phát huy, nhân rộng Đại nguyện ) hay ít ra TA cũng đã giải thoát đau khổ cho chính ta trong cuộc sống hiện tại CÓ KHỔ này.. Có phải chăng có " Niết bàn tại thế " ?.
.

Không có nhận xét nào: