Thứ Năm, 7 tháng 3, 2019

Lỗi Lầm Sư Trưởng Tăng – Tục

Lỗi Lầm Sư Trưởng Tăng – Tục
Đa số người học Phật ngày nay đều có chung một tâm lý kính tin đến thuần phục Tam Bảo. Kính tin Tam Bảo là điều tốt, song kính tin đến mức thái quá thì vấn đề đã sa vào một ngã rẽ lệch lạc, mê mờ.
Tăng Bảo là một con người có đủ đầy thất tình, lục dục. Tăng Bảo là một con người nên đương nhiên vẫn có thể mắc phải những sai lầm, thậm chí là những sai lầm nghiêm trọng nhất. Tăng Bảo chung cùng cũng chỉ là một người đang học Phật chứ không là Giác Giả nên lẽ đương nhiên là sẽ có những hiểu biết Phật học lầm lẫn.
Dù rằng Tăng Bảo là người có nhiều hơn cơ hội tham cứu kinh điển đạo Phật nhưng điều đó không có nghĩa là Tăng Bảo nhất định phải hiểu đúng, hiểu đủ về chánh pháp mà Phật Thích Ca trao truyền. Thế nên người sáng mắt đã bày phương tiện cảnh tỉnh hậu nhân rằng “Y Kinh Diễn Nghĩa Tam Thế Phật Oan, Ly Kinh Nhất Tự Tức Đồng Ma Thuyết”. Và tương tợ để phá lỗi Chấp Pháp thường gặp ở người học Phật, Giác Giả đã bi mẫn dạy rằng “49 năm Như Lai Không Nói Một Lời Nào”.
Giới luật mà giới Tăng Bảo thọ trì giúp hoàn thiện nhân cách, đức độ, đạo hạnh chứ không đồng nghĩa với sự khai thông tuệ giác ở người học Phật xuất gia.
Ngày nay, vì quá kính trọng Tam Bảo nên người học Phật cơ hồ như dua vạy, đồng lõa với những lỗi lầm mà các sư thầy phạm phải, điều đó khiến cho đạo Phật thêm phần suy vi, hỗn mang.
Người học Phật mà không có chính kiến minh định chánh pháp thì khó mong thành tựu phước huệ viên mãn, việc giải thoát cho tự thân vì thế bị nghẽn lối, khó thoát nạn khổ Tam Đồ.
Vài mươi năm gần đây, trong giới Tăng Bảo nổi lên vị sư thầy Thích Thông Lạc dựng lại chiêu bài Không Có Linh Hồn cùng với việc gieo vào lòng những tín đồ Phật tử theo tông phong của Tu Viện Chơn Như một sự cực đoan, bảo thủ, cứng nhắc.
Sư thầy Thông Lạc lại cho rằng pháp tu do ông khởi xướng mới là pháp tu nguyên thủy của đạo Phật. Nhìn sâu vào hiện tượng Thích Thông Lạc ta sẽ thấy bóng dáng của người từng là sư phụ của thầy Thông Lạc, sư ông Thích Thanh Từ.
Tại sao tôi nói nhìn vào hiện tượng Thích Thông Lạc ta sẽ thấy bóng dáng của sư ông Thích Thanh Từ?
Bởi lẽ việc lập ra dòng tu Phật học mới ở sư Thông Lạc được dựa trên nền tảng khai tông, lập giáo của sư ông Thích Thanh Từ khi sư ông dựng lên Thiền Phái Trúc Lâm.
Việc sư Thông Lạc thoát ly dòng Thiền Trúc Lâm lập nên dòng Thiền Nguyên Thủy mang thương hiệu Thích Thông Lạc chỉ là việc chia Tông, rẽ Giáo thường thấy ở các hệ thống tôn giáo xưa nay. Và điều đó chỉ dựa trên nền tảng Bản Ngã Vi Định chứ không thể chạm đến sự tinh túy của câu Thiên Thượng, Thiên Hạ Duy Ngã Độc Tôn do Giác Giả từng nói.
Hiển nhiên là hệ phái Phật học Nam Tông cũng như những hệ phái Theravada sẽ không thừa nhận pháp tu của Tu Viện Chơn Như là dòng tu Phật học nguyên thủy chính thống.
Chính do sự cực đoan, bảo thủ, cứng nhắc của sư Thông Lạc cùng các tín đồ Phật tử Tu Viện Chơn Như đã góp phần khuấy động lại sự xung đột giữa hai hệ phái Phật học Nam Tông và Bắc Tông.
Tư tưởng biên kiến thiển cận Không Có Linh Hồn do sư ông Thông Lạc xưng tán thông qua cuộc xung đột tư tưởng Phật học Nam - Bắc Tông mà len lõi vào tri kiến Phật học ở những người học Phật đang rối bời giữa đời và đạo trở thành Sở Tri Chướng ngăn người học Phật đến với sự sáng rõ, viên dung của chánh pháp Như Lai Tạng.
Truy tung nguồn gốc Chấp Thủ - Không Có Linh Hồn ở sư Thông Lạc tôi được biết hóa ra sư Thông Lạc không do được tham khảo bản gốc kinh Nykaya từ ngôn ngữ Pali mà vọng chấp – Không Có Linh Hồn.
Sư Thông Lạc chỉ tiếp cận được những bản dịch kinh Nykaya do sư ông Thích Minh Châu biên dịch cùng với những buổi hành thiền - Hữu Tâm, Hữu Cầu mà rơi vào Chấp thủ - Không Có Linh Hồn.
Chính do cả tin Không Có Linh Hồn là cứu cánh của đạo Phật cùng với việc chịu sự ảnh hưởng tư tưởng ngỡ là Bài Tàu đang chi phối sâu sắc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam ở sư Thích Minh Châu – sư Thông Lạc đã trở nên bảo thủ, cực đoan và cả quá khích trong việc hộ trì chánh pháp hay đó chỉ là việc bộc lộ bản ngã khi cả nghĩ mình đã chứng ngộ ở người học Phật chưa ngộ pháp vô sanh?
Ngạo Thuyết được biết trong các bản dịch kinh Nykaya của sư Thích Minh Châu ngoài việc dịch theo lối y kinh – Không Có Linh Hồn, sư ông Thích Minh Châu đã dùng những từ khác để thay vào những chỗ có cụm từ Linh Hồn để tránh việc những bản dịch giải trở nên tối nghĩa, điều này cho thấy sư ông Thích Minh Châu chỉ thay từ linh hồn mà ngoại đạo thường dùng bằng một từ gần gũi với người học Phật hơn, đó là từ Thức hoặc Thần Thức. Điều này có không, đúng sai thế nào chỉ cần người học Phật tham cứu 5 bộ kinh Nykaya do sư ông Thích Minh Châu dịch giải sẽ rõ.
...
Điều đáng tiếc là khi tham cứu bản dịch của sư ông Thích Minh Châu, sư thầy Thông Lạc đã quá vội vàng nên nỗi vừa sờ trúng đuôi voi đã ngỡ rằng ôm trọn cả con voi. Do nắm bắt sai ý diễn giải của sư ông Thích Minh Châu mà thầy Thông Lạc đã xưng tán việc Không Có Linh Hồn trên không phù hợp ý Phật, dưới chẳng khế hợp đương cơ từ đó tạo ra muôn sự lỗi lầm.
Và không chỉ có mỗi sư Thông Lạc ngộ nhận khi tham cứu những bản dịch kinh Nykaya của sư ông Thích Minh Châu về sự Không Có Linh Hồn, có khá nhiều vị Tăng xuất gia lẫn tục gia Phật tử ngộ nhận về điều này. Đây là những người học Phật tạm gọi là xem kinh nhưng bất liễu nghĩa, lẽ ra người học Phật xem kinh phải chuyển được kinh, đằng này đã không chuyển được kinh lại bị kinh chuyển đến mê mờ thêm dày nỗi vô minh.
Giáo lý Phật Thích Ca tuyên thuyết bày ra con đường trung đạo, lý trung đạo. Do đó, người học Phật đúng mực phải sáng tỏ rằng không có việc gì tuyệt đối có hay tuyệt đối không. Nếu cho rằng có việc tuyệt đối có hoặc tuyệt đối không là rơi vào biên kiến nhị nguyên, tức đã đánh mất trung đạo.
Người học Phật cho dù có định lực, phước lực, huệ lực được sự an tịnh nhất thời nhưng nếu tri kiến, chánh kiến bị kẹt nơi biên kiến thì khó mong được sự Thường An Lạc Tịnh viên mãn, lưới luân hồi khó thoát.
...
Nghiệp lực như là sợi dây trói, nghiệp lực chỉ là khách thể; Linh hồn hay một giả danh khác như Thức, Thần Thức, Vong,... mới thật là chủ thể. Nếu vọng chấp Linh Hồn Không Có tức Không Có Chủ Thể thì sợi dây trói nghiệp lực biết trói cái gì mà khiến chúng sinh trôi lăn nơi lục đạo luân hồi. Nói Không Có Linh Hồn, Chấp Không Có Linh Hồn là vọng, là hoang đường.
Khi truy tung nguồn gốc vọng chấp Không Có Linh Hồn ở sư Thông Lạc, Ngạo Thuyết biết đến Lời Giới Thiệu Kinh Trung Bộ tương truyền do sư ông Thích Minh Châu thủ bút, trong lời giới thiệu kinh Trung Bộ có đoạn:
“Càng dịch, chúng tôi càng thấy rõ ác ý của các nhà Bà La Môn đã dùng danh từ Tiểu Thừa để gán vào những lời dạy thực sự nguyên thủy của đức Phật và khiến cho các Phật tử không dám đọc, không dám học, không dám tu những pháp môn ấy. Càng dịch, càng thấy rõ dụng tâm hiểm độc của các vị Bà La Môn, đã khôn khéo xuyên tạc đạo Phật, khiến cho những giáo lý căn bản, những tinh hoa cao đẹp nhất của tư tưởng nhân loại, đã bị những tư tưởng tà giáo xen lẫn, bị ruồng bỏ, bị che dấu, không được biết đến, không được học hỏi tu hành. Nhưng chân lý bao giờ cũng là chân lý, mặt trời bao giờ cũng là mặt trời. Những lời ba hoa của Ma Vương, các cuộc đo tài của những ngọn đèn lẻ tẻ mù mờ, lời lẽ bập bẹ của những kẻ mới tập tểnh đi vào con đường Triết lý, tất cả cũng chỉ là cuồng vọng đen tối, được ánh sáng rực rỡ của chân lý quét sạch”.
...
Đây chính là luồng tư tưởng chi phối rất nhiều sư Thích Thông Lạc trong quá trình giảng truyền đạo pháp. Sư Thông Lạc đã quá cực đoan, cố chấp khi dùng lối quy chụp để kết tội Phật giáo Trung Quốc, thầy Thông Lạc đã đánh đồng Đạo Bà La Môn với Phật Giáo Bắc Tông Kiểu Mẫu Trung Hoa. Lối quy nạp này không đúng với cách hành xử của một người học Phật đúng mực. Đạo Bà La Môn Là Đạo Bà La Môn, Không Thể Gượng Ép Nói Phật Giáo Trung Hoa Là Đạo Bà La Môn Chỉ Vì Ghét Hàng Tàu Hay Vì Mục Đích Cá Nhân.
Và càng không thể vì sự thể hiện pháp tu mình đang hành trì là pháp chính thống đạo Phật hoặc việc muốn bài xích, thải trừ tư tưởng Thiền Tông Trúc Lâm có ở những người Phật tử kính tin mình mà thầy Thông Lạc cho rằng hệ phái Thiền Trúc Lâm chịu ảnh hưởng của Thiền Đông Độ tức là hàng Tàu nên không thuộc về đạo Phật.
...
Lời lẽ của sư ông Thích Minh Châu khi khởi ý dịch những bộ kinh Nykaya thể hiện việc minh định lại kinh sách Phật học ở chiều sâu, chỉ ra sự xen tạp tư tưởng Bà La Môn gốc vào đạo Phật chứ không chỉ hẹp kém ở tư tưởng bài Tàu.
Hẳn là do thấy giáo hội Phật giáo Việt Nam chịu ảnh hưởng quá nhiều từ tư tưởng Thần quyền của Phật giáo Trung Quốc và sự chi phối của Đạo Mẫu - đạo Ông Bà len lõi trong giáo trình cũng như thời khóa công phu của Tăng nhân và người học Phật miền bắc cùng với xu hướng sẽ lan rộng xuống miền nam như bệnh dịch, đây là một vấn nạn của đạo Phật - những tư tưởng Phật học lệch lạc; Sư ông Thích Minh Châu đã quyết ý dịch giải những bản kinh gốc Nykaya để giúp người học Phật Việt Nam đến gần hơn với giáo lý Phật nguyên thủy.
Và trong quá trình dịch giải, dù rằng với tầm nhìn của một người chưa chứng ngộ pháp Phật nhưng sư ông Thích Minh Châu vẫn nhận ra những tư tưởng dị giáo xen lẫn trong giáo lý đạo Phật nên đã mở lời cảnh tỉnh người học Phật khá nên suy xét thận trọng khi tham cứu kinh sách để tường tận chân ngụy, thật giả... Sư ông Thích Minh Châu có niềm tin rằng khi mặt trời lên thì muôn chỗ tối tăm đều sẽ được soi sáng.
...
Song những bản dịch của sư ông Thích Minh Châu qua lăng kính của sư Thông Lạc lại trở nên hẹp hòi, nhỏ nhen. Hẳn do nặng mang tư tưởng bài Tàu để khẳng định mình sư Thông Lạc đã vung tay quá trán tạo nên làn sóng tẩy trừ Phật giáo Trung Quốc ở những tín đồ Phật tử cực đoan, quá khích. Đánh mất lý trung đạo, đây là lỗi lầm không đáng có ở những Tăng Bảo mang trên mình lý tưởng truyền trao chánh pháp Phật môn. Lỗi lầm này không chỉ trói chân Tông chủ nơi lục đạo mà còn khiến những tín đồ cả tin thêm lắm nỗi vô minh.
Ôm tư tưởng bài Tàu khi tham cứu kinh điển đạo Phật là điều không thể, không đúng mực và hỗn độn. Rất nhiều ngôn từ Phật học cơ bản khi chuyển ngữ từ tiếng Pali, tiếng Sanskirt,... sang ngôn ngữ tiếng Việt sẽ ra sao nếu không vay mượn những ngôn từ Thân, Thọ, Tâm, Pháp, Bát Chánh Đạo, Tứ Diệu Đế,... Vậy nên vọng chấp hàng Tàu chỉ là chỗ hẹp kém của người học Phật nửa vời.
Với một điều đúng thì dù diễn giải bằng ngôn từ nào đi chăng nữa thì diễn giải đúng vẫn sẽ đúng. Ngược lại nếu việc diễn giải sai thì dù cho dùng ngôn ngữ nào đi chăng nữa kể cả việc dùng ngôn ngữ gốc sai vẫn sẽ là sai. Thế nên vấn đề học Phật là ở sự hiểu biết chứ không ở ngôn ngữ trình bày.
...
Tăng Bảo, nhất là những vị Tăng Bảo danh tiếng, thân là giáo thọ cho muôn người học Phật khá nên cẩn trọng trong từng lời nói, bởi lẽ một lời nói ra ảnh hưởng đến muôn người. Tăng Bảo nên chăng việc gì biết rõ thì nói, không biết rõ thì việc thuyết giảng nên tựa nơi y kinh, tránh việc diễn giải cảm tính cá nhân mà gây ra sự ngộ nhận tri kiến Phật học nơi người học Phật.
Với những Tăng Bảo trẻ tuổi càng nên học hạnh nhẫn nhục, lắng nghe bởi lẽ tương lai Phật pháp có mang lại hạnh phúc cho nhân loại hay không là ở thế hệ Tăng sinh trẻ.
Giới Tăng Bảo phải hành hạnh của đất để khiêm cung, để biết yêu thương tất cả muôn loài.
Người học Phật xuất gia phải sáng tỏ rằng Thầy Của 3 Đời Chư Phật Chính Là Ngoại Đạo. Thế nên giới Tăng Bảo và người học Phật chớ cạn nghĩ rằng Giáo Lý Phật Thích Ca Trao Truyền Là Số Một, Là Vượt Lên Tất Cả Tri Kiến Nhân Gian mà đọa lạc vào vô minh mê lầm.
Trân trọng!

Không có nhận xét nào: