VẤN ĐỀ ; TU THEO ĐẠO PHẬT.
Bài 7. Tự do hoàn toàn và sáng suốt.
Bài 7. Tự do hoàn toàn và sáng suốt.
Qua loạt 6 bài vừa qua, chúng ta biết rằng Đức Phật - tức Thái Tử Tất Đạt Đa bắt đầu BIẾT " cái khổ " do đâu mà có, chứ không là áp đặt do thần thánh nào đưa đến cho con người, việc giải thoát khổ đối với CHÍNH Ngài cũng như đối với con người và chỉ với con người ngay trong cuộc sống mà con người đang có khổ này chứ không ở một thế giới nào khác, bắt đầu bằng tiền đề cuộc sống của con người là hệ thuộc, toại, bất toại, phiền não, lo âu và tham lam, ích kỹ, ghièm xiển, tranh dành, hận thù......
Chính những thứ này phát sinh từ tâm vị kỷ do nhận định sai lầm về bản thân, về một cái tôi tồn tại bất biến. Tiểu ngã của cá nhân.
Đức Phật không chấp nhận điều có một Đấng sáng tạo ngự trị trên toàn cõi vũ trụ và trừng phạt hay ban thưởng tùy theo công trạng của mỗi con người khi còn sống trên thế gian này hay " MỘT LỜI HỨA " đến một nơi nào khác. Thế nên đối với Đức Phật - một mức độ phổ thông hơn con người không phụ thuộc vào thẩm quyền - thẩm quyền của bất cứ ai, giáo pháp của bất cứ người nào
Đức Phật không chấp nhận ý niệm của Tăng chúng, Phật tử hay kể cá tưởng của Bà La Môn giáo trong Kinh cổ Vệ Đà về sự trường tồn, bất biến, liên tục của linh hồn hay còn gọi là Tiểu ngã ( Atman ).
Đức Phật nói khi con người được giải thoát khỏi lòng thèm muốn, ràng buộc và ích kỷ thì mọi khổ ách, xung đột cũng sẽ biến mất trong cảm thọ của con người.hay thường nghe giảng là tiêu trừ. Giải thoát khỏi mọi ràng buộc ngay cả sự khác biệt tốt, xấu - lẽ đương nhiên là ở trong đời sống thường nhật được hiểu cách khác không có sự phân tách như thế.
Chính những thứ này phát sinh từ tâm vị kỷ do nhận định sai lầm về bản thân, về một cái tôi tồn tại bất biến. Tiểu ngã của cá nhân.
Đức Phật không chấp nhận điều có một Đấng sáng tạo ngự trị trên toàn cõi vũ trụ và trừng phạt hay ban thưởng tùy theo công trạng của mỗi con người khi còn sống trên thế gian này hay " MỘT LỜI HỨA " đến một nơi nào khác. Thế nên đối với Đức Phật - một mức độ phổ thông hơn con người không phụ thuộc vào thẩm quyền - thẩm quyền của bất cứ ai, giáo pháp của bất cứ người nào
Đức Phật không chấp nhận ý niệm của Tăng chúng, Phật tử hay kể cá tưởng của Bà La Môn giáo trong Kinh cổ Vệ Đà về sự trường tồn, bất biến, liên tục của linh hồn hay còn gọi là Tiểu ngã ( Atman ).
Đức Phật nói khi con người được giải thoát khỏi lòng thèm muốn, ràng buộc và ích kỷ thì mọi khổ ách, xung đột cũng sẽ biến mất trong cảm thọ của con người.hay thường nghe giảng là tiêu trừ. Giải thoát khỏi mọi ràng buộc ngay cả sự khác biệt tốt, xấu - lẽ đương nhiên là ở trong đời sống thường nhật được hiểu cách khác không có sự phân tách như thế.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét