Thứ Hai, 25 tháng 3, 2019

Vài hạn chế đáng lưu tâm ở thầy Thích Nhật Từ qua buổi pháp thoại liên quan đến sự kiện chùa Ba Vàng

Vài Hạn Chế Đáng Lưu Tâm Ở Thầy Thích Nhật Từ Qua Buổi Pháp Thoại Ngày 21/3/2019 lúc 19h 22’ Liên Quan Đến Pháp Thỉnh Oan Gia Trái Chủ Ở Chùa Ba Vàng (https://www.youtube.com/watch?v=dydQ05maqTM)
Thưa tiến sĩ Phật Học Thích Nhật Từ! Ngạo Thuyết được biết danh tiếng của thầy rất lâu rồi và Ngạo Thuyết cũng từng nghe một vài buổi pháp thoại của thầy. Tuy nhiên, Ngạo Thuyết không đánh giá cao những bài thuyết giảng ấy.
Ngạo Thuyết phải thừa nhận rằng kiến thức Phật học của thầy rất sâu rộng, thầy có tác phong sư phạm nên việc giảng giải rất chuyên nghiệp. Và đó có lẽ là tất cả những gì mà thầy học hỏi, tích lũy được ở những năm tháng dài học Phật để mang về tấm bằng tiến sĩ Phật học hữu vi.
Ngạo Thuyết phải thừa nhận rằng Ngạo Thuyết rất kén chọn việc nghe Tăng Bảo giảng giải kinh Phật. Ngay khi mới tìm đến đạo Phật Ngạo Thuyết cũng từng thả lòng nghe sư thầy thuyết giảng song Ngạo Thuyết không tìm được một vị giảng sư Phật học nào giảng thoát ý, rõ nghĩa.
Tất cả những buổi pháp thoại ở các giảng sư mà Ngạo Thuyết từng nghe không thỏa mãn tri kiến Phật học buổi đầu còn non nớt của Ngạo Thuyết. Những bài giảng không có chiều sâu, mang đậm tư kiến và rất nhiều những mê tín dị đoan được các giảng sư Phật học vô minh gán ghép vào đạo Phật.
Và về sau, thi thoảng Ngạo Thuyết mới nghe pháp thoại của các giảng sư Tăng Bảo miền nam, ít khi nếu không muốn nói rằng không bao giờ xem chư Tăng miền bắc giảng pháp.
Tại sao lại như vậy?
Bởi lẽ Ngạo Thuyết biết rõ giới hạn tri kiến Phật, chánh kiến, chánh tín, chánh tư duy cũng như năng lực, vai trò của chư Tăng Bảo miền bắc. Ngạo Thuyết nông cạn nên sớm có sự nhìn nhận rằng Tăng Bảo mà là Đảng viên ưu tú, hưởng lương nhà nước thì khó có thể là một vị Tăng Bảo đúng mực theo tinh thần chánh pháp đạo Phật.
Nguyên tắc “Ăn cơm chúa phải múa tối ngày” dễ thường sẽ khiến việc học Phật của Tăng Bảo sẽ bị lạc lối, đây là điều khó tránh khỏi. Ngạo Thuyết ngu ngơ tin rằng phần đa Tăng Bảo danh tiếng miền bắc là Tăng Bảo hưởng lương nhà nước, và nếu điều đó là đúng thì những vị Tăng Bảo ấy chỉ là những thằng bù nhìn rơm, những con rối do người đời giật dây. Ngạo Thuyết thấy họ thật đáng thương, đáng tội nghiệp.
Song Ngạo Thuyết biết họ, những vị Tăng Bảo đó không nghĩ vậy bởi lẽ khi họ đến với đạo Phật là nhân duyên trọng trách “ý đảng, lòng dân”, họ gieo nhân khác nên quả họ hướng đến đâu từng là bồ đề, nhân sai biệt quả thành hư vọng. Họ đến với đạo Phật bằng dụng tâm khác nên tâm họ không trong sáng đúng theo tinh thần Phật đạo âu cũng là lẽ thường. Thế nên hẳn là họ đang choáng ngợp với thụ hưởng danh lợi theo về cùng với những đặc quyền, đặc lợi.
Tương tợ như vậy, Ngạo Thuyết không thừa nhận Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam (GHPGVN) cũng những tổ chức liên quan đến đạo Phật ở Việt Nam là thuộc về đạo Phật bởi lẽ Ngạo Thuyết tin rằng phần đa Tăng Bảo hoạt động ở các tổ chức Phật giáo đó ít nhiều đều hưởng lương nhà nước. Hưởng lương nhà nước vốn không có tội, hưởng lương nhà nước không phải là yếu tố quyết định đúng sai ở giới Tăng Bảo; Vấn đề phát sinh ở đây chính là tính khách quan, minh bạch trong công cuộc hoằng pháp đạo Phật đã không còn. Đạo Phật mà họ, những vị Tăng Bảo đó truyền thừa chỉ còn là một công cụ điều tiết, quản lý xã hội con người, tính giác ngộ giải giải thoát ở đạo Phật đã hoàn toàn vô nghĩa, mất hẳn tính khả dụng. Thậm chí, để tiện bề quản lý những vị Tăng Bảo này sẽ sẵn sàng gieo vào lòng tín đồ Phật tử sự mê tín dị đoan cũng như chính sách “ngu” tri kiến Phật. Đây là minh chứng cụ thể của nhân sai biệt, quả thành hư vọng.
Chính vì việc nhận diện vai trò, vị trí của Tăng Bảo ở GHPGVN đối với nước nhà nên Ngạo Thuyết không thừa nhận GHPGVN là đạo Phật, Ngạo Thuyết không kỳ vọng vào khả năng hoằng pháp đúng mực theo tinh thần chánh pháp đạo Phật ở GHPGVN cũng như ở các tổ chức liên quan đến đạo Phật.

Thưa thầy Thích Nhật Từ! Ngạo Thuyết được biết rằng thầy trước tu học theo Phật giáo Bắc Tông, về sau thầy theo về Phật giáo Nam Tông. Và từ đó ở những buổi pháp thoại thầy có xen vào tư tưởng bài xích Phật giáo Bắc Tông với lối lập luận kinh điển phát triển đại thừa Bắc Tông không phải là những bài pháp thoại do Phật Thích Ca thuyết giảng. Không chỉ vậy! Thầy còn tiến thêm một bước để “triệt phá” Phật giáo Bắc Tông bằng cách cho rằng kinh điển Bắc Tông là giáo lý Phật giáo bị Tàu lai (tức giáo lý của Trung Quốc ngụy tạo) nhằm thổi bùng lên tư tưởng “Bài Tàu” ở người đời cũng như người học Phật.
Và phải chăng đấy là việc thầy đang cố khắc dấu ấn đạo Phật mang thương hiệu Thích Nhật Từ?
Buổi pháp thoại lúc 19h 22’ ngày 21/3/2019, thầy Thích Nhật Từ đã có những trao đổi với phóng viên báo Lao Động TV về những vấn đề liên quan đến sự kiện chùa Ba Vàng, Ngạo Thuyết có nghe buổi pháp thoại đấy và nhận ra thầy vẫn dính mắc quá nhiều về những lỗi cũ rích thường thấy ở các bài pháp thoại của thầy. Một vài hạn chế đáng lưu tâm ở buổi pháp thoại đó, hạn chế thứ nhất là thầy Nhật Từ cho rằng hiện tượng vong nhập chỉ là một dạng bệnh về thần kinh, bệnh đa nhân cách; Hạn chế thứ hai là thầy quá quan trọng việc học Phật nhất thiết phải qua trường lớp chính quy, bài bản, phải đọc thật nhiều kinh sách Phật học; Hạn chế thứ ba là thầy có vẻ bức xúc thái quá về hiện tượng chùa Ba Vàng đến đáng ngờ,…
Về điểm hạn chế thứ ba, thầy thể hiện sự bức xúc thái quá đối với sai phạm của thầy Thích Trúc Thái Minh, rất nhiều câu chữ được thầy nhấn nhá để gần như là tuyên án tội trạng của thầy Thái Minh. Và đáng ngờ hơn khi thầy làm một việc mà theo Ngạo Thuyết là quá phận khi gần như là đưa ra khung hình phạt để tuyên xử thầy Thích Trúc Thái Minh theo đúng với luật pháp Việt Nam hiện hành. Việc làm này của thầy Ngạo Thuyết thấy không đúng, và rất không thỏa đáng. Việc làm sai trái của thầy Thích Trúc Thái Minh nếu lọt vào những khung hình phạt đó thì đó là việc làm của tòa án và pháp luật chứ không thể là cách thể hiện vung tay quá trán ở thầy Nhật Từ.
Và dường như thầy Nhật Từ đã chuẩn bị sẵn những tư liệu đầy đủ để tuyên án thầy Thái Minh ở buổi pháp thoại mà ban đầu thầy Nhật Từ khởi xướng là hỏi đáp tự do nhưng sau rốt là cuộc trao đổi giữa phóng viên báo Lao Động và sư Nhật Từ về vấn đề chùa Ba Vàng. Vô hình chung Ngạo Thuyết xét lại … cơ hồ như đây không phải là một buổi pháp thoại khách quan, mọi việc đã có sự sắp xếp, có kịch bản trước và việc còn lại chỉ là sự diễn xuất thể hiện ở mỗi người.
Về nhận định vong nhập thầy Nhật Từ khẳng định đấy chỉ là một dạng bệnh thần kinh đa nhân cách. Ở chỗ biết của Ngạo Thuyết thì Ngạo Thuyết khẳng định sự hiểu biết của thầy Nhật Từ về vong nhập hãy còn quá hẹp kém và hoàn toàn thiếu thực tế.
Có lẽ thầy Nhật Từ bị nhồi sọ và tự nhồi sọ kiến thức Phật học quá nhiều và lại mãi lo việc Phật sự nên không có thời gian suy nghiệm, tư duy lại, vì thế kiến thức Phật học ở thầy Nhật Từ cứ đá nhau, trước sau bất nhất.
Hiện tượng vong nhập thực tế là có thật, chứ không ảo – không là một dạng bệnh đa nhân cách như thầy Thích Nhật Từ lầm tưởng.
Và hiển nhiên khi có thật liền có giả. Cụ thể là việc vong nhập ở Pháp Thỉnh Oan Gia Trái Chủ ở chùa Ba Vàng phần đa là giả trá, là những vở diễn nhố nhăng, hý cuội…
Có một điều chắc thật là rất nhiều người đời cũng như kẻ học đạo đều biết ít nhiều về hiện tượng vong nhập xác phàm. Và để “trị” vong nhập, người thân sẽ đưa nạn nhân đến các thầy bùa nhờ “trục vong” hoặc đưa đến chùa nhờ sư thầy hóa giải. Các vị Tăng bảo có thể đưa nạn nhân lên chánh điện dùng câu kinh, lời kệ, chú thuật và niệm Phật để “trục vong”, với những vong cứng đầu thì lấy áo cà sa của vị Tăng Bảo chân tu với giới hạnh nghiêm thân khoác lên người nạn nhân hoặc đưa đầu nạn nhân vào đại hồng chuông, gióng chuông lên vong liền “chạy gấp” ra khỏi người nạn nhân. Đây là điều mà rất nhiều người biết đến. Việc giả trá hiển nhiên là có, song sự thật thì vẫn là sự thật.
Thầy Nhật Từ không tin việc vong nhập là có thật nhưng lại tin và tom góp, biên soạn một vài quyển sách nói về hiện tượng tái sinh ở người chết và khẳng định việc tái sinh là có thật, khoa học đã chứng thực. Điều này cho thấy ngã kiến của thầy Nhật Từ quá ư sâu nặng, kiến chấp trùng trùng.
Thêm nữa, nếu thầy Nhật Từ cho rằng không có việc vong nhập, điều này phải chăng là thầy nhìn nhận không có vong?
Trường hợp nếu thầy Nhật Từ cho rằng không có vong vậy thì sau mỗi thời pháp hoặc cụ thể hơn là ở cuối bài pháp thoại ngày 21/3/2019 thầy Nhật Từ khởi niệm hồi hướng, Ngạo Thuyết xin hỏi rằng việc hồi hướng đó, thầy Nhật Từ đang hồi hướng cho ai?
Trường hợp nếu thầy Nhật Từ cho rằng có vong vất vưỡng lang thang. Vậy Ngạo Thuyết hỏi thầy Nhật Từ rằng điều gì quyết định việc vong không nhập vào xác phàm, khi mà định tâm, định lực của nạn nhân quá yếu ớt, tán thần?

Về vấn đề thầy thể hiện điều tự phụ bình sinh sở học uyên nguyên, tri kiến Phật học hàm thụ ở bằng cấp tiến sĩ, điều này là rất dễ nhận thấy ở các buổi pháp thoại của thầy Nhật Từ.
Thầy Nhật Từ rất coi trọng việc học Phật nhất thiết phải qua trường lớp Phật học, phải được đào tạo bài bản, kinh sách đạo Phật phải tham cứu cho nhiều. Điều này không phải là vô ích, song xem kinh chuyển được kinh hay bị kinh chuyển mê mờ tri kiến Phật mới là vấn đề.
Học Phật là hàm thụ, chuyển hóa, buông bỏ bản ngã chứ không dừng lại ở nuôi lớn ngã chấp, ngã kiến ta biết, ta hiểu. Nay thầy Nhật Từ luôn thấy sở tri Phật học uyên nguyên, đấy chẳng phải là bị kinh chuyển đến điên đảo hay sao? Mong rằng thầy Nhật Từ sẽ sớm biết đến những lời cảnh tỉnh của Ngạo Thuyết mà tỉnh ngộ. Thầy Nhật Từ nên nhớ cho trung ngôn, nghịch nhĩ.
Lục tổ Huệ Năng khi xưa chỉ là gã đốn củi, quê mùa, ít học. Về sau, chỉ vì thâm đạt một câu Phàm Sở Hữu Tướng Giai Thị Hư Vọng mà liền thành thầy Tổ. Do vậy, Thường Bất Khinh Bồ Tát chẳng dám khinh người chưa học.
Ngạo Thuyết đến với đạo Phật không quá 6 tháng, và cũng không có duyên tham cứu nhiều kinh sách Phật học như thầy Nhật Từ, song Ngạo Thuyết có một điều mà thầy Nhật Từ cũng như chư Tăng Bảo hiện nay không có, cái Ngạo Thuyết đang có là một vầng trăng chánh pháp sáng viên dung.
Thưa thầy Nhật Từ! Thầy luôn tự hào rằng thầy là một vị giảng sư lâu năm, nhiều kinh nghiệm, nhiều học trò là những vị Tăng Bảo danh tiếng đương thời. Song thầy có từng nghĩ đến những vị học trò đó có thật sư kính nể, tôn trọng thầy hay không, hay chỉ là xem thầy trên tinh thần lục hòa tôn giáo.
Ngạo Thuyết tin rằng với ngã kiến lẫy lừng được thể hiện ở các bài thoại của thầy Nhật Từ sẽ khiến các vị Tăng Bảo khác không phục, không nể trọng vị Tăng Bảo tiến sĩ Phật học, vậy thì tấm bằng tiến sĩ Phật học cũng chỉ là tờ giấy không gói nổi ngọn lửa chánh pháp, chánh kiến, chánh tư duy.
Ngạo Thuyết xin hỏi một vài câu hỏi về nhân quả luân hồi mà giới Tăng Bảo thường giảng giải, chỉ bày, khuyên người học Phật tin nhận, thọ trì. Câu hỏi rằng thầy Nhật Từ có thật sự rõ biết về luật nhân quả không? Sát sinh đền mạng phải hiểu như thế nào cho đúng? Lẽ nào giết một con gà đền một mạng gà? Nếu thật thế thì sẽ mãi mãi không có chúng sinh giải thoát hoàn toàn khỏi Tam giới mất.
Tương truyền, khi xưa thầy Thích Thanh Từ vì không trả lời được một câu vấn đạo của Phật tử đã phải bế quan, ẩn tu một khoảng thời gian cho sáng đạo. Nay thầy Thích Nhật Từ sẽ phải hành xử thế nào?

Ngạo Thuyết biết giới Tăng Bảo ngày nay chịu rất nhiều áp lực, nhất là với những vị Tăng Bảo danh tiếng. Và thầy Thích Nhật Từ lại là người thể hiện rất năng nổ trong việc hoằng pháp, thế nên Phật tử luôn kỳ vọng thầy Nhật Từ sẽ giải thích rốt ráo những Sự Lạ, Hiện Tượng Lạ ở chốn Phật môn, chính vì lẽ đó, nếu không tỉnh táo, sáng suốt thì thầy Nhật Từ sẽ bị cuốn vào vòng xoáy thị phi điên đảo.
Vấn đề đặt ra là vậy làm cách nào để giới Tăng Bảo hữu danh không bị cuốn vào vòng thị phi điên đảo? Đứng ngoài cuộc ư? Không được! Vai trò của Tăng Bảo hoằng pháp không thể cô phụ lòng kỳ vọng, tin yêu của tín đồ Phật tử cũng như việc tránh né báo đền Phật ân.
Vậy phải làm sao trong những vòng xoáy thị phi chốn Phật môn?
Tăng Bảo hãy cởi trên sóng thj phi điên đảo mà dấn thân bằng vào tuệ tri khách quan, sáng suốt, tránh rơi vào ngã kiến là điều cần thiết. Trân trọng!

Không có nhận xét nào: