VẤN ĐỀ 2 ; TU và TU THEO ĐẠO PHẬT........
Các pháp mà chúng ta được nghe giảng, chúng ta được đọc qua kinh sách, giảng luận mà trước đây chúng ta nghĩ là những con đường sáng mà chúng ta noi theo giờ quá ra chỉ là hư dối, không thể LẬP LẠI, TU THEO RẬP KHUÔN, bởi nó chỉ là một con đường mà ai đó đã đi qua và vẻ lại - CÁC PHÁP ẤY KHÔNG CÓ GÌ LÀ SAI TRÁI nhưng nó CHỈ ĐÚNG ở MỘT TRƯƠNG HỢP của người đó, còn đối với bất cứ ai lập lại, nhái lại, tập luyện theo thì cũng là HƯ DỐI, bởi nó không là hoàn cảnh của chúng.
Đồng ý là KHỔ nhưng không có " cái khổ " nào giống cái khổ nào - không có một bịnh nào giống một bịnh nào nên thang thuốc này có thể là thần dược của bịnh này nhưng lại là độc dược của bịnh khác.
Thế thì đã rõ . Tại sao suốt hơn 2500 năm " nhái lại " nên không ai " cảm thấy giác ngộ ", không ai cảm thọ AN LẠC là thế. Không thể đi trên con đường của bất cứ ai mà đến nơi của chính mình !!. Không thể không đi mà đến nơi mình đến. Không thể không uống nước mà biết nước như thế nào - tuy rằng CHẮC CHẮN " cái mát " ấy không giống nhau nhưng chúng ta BIẾT NÓ MÁT NHƯ THẾ......nó làm cho chúng ta " đã khát "
Vậy Yếu chỉ của Phật tổ là gì ?. Vậy tu là làm sao ?.
Vấn nạn thứ nhất, chúng ta bình tỉnh thì cũng dễ nhận ra. Yếu chỉ của Phật tổ là " giải thoát rốt ráo đau khổ của con người " mà con người ĐANG SỐNG, hiện sống, hiện tồn tại trong thế gian này. ( không thể biết, không thể nói chắc rằng giải thoát ở một thế giới nào mà con người không hiện hữu ). Thế thì ngay tại thế gian này nếu con người giải thoát được cái CẢM THỌ KHỔ thì nhất định thân chứng được cái CẢM THỌ " Niết Bàn " cũng phải tại thế gian này. Đúng, đúng như lời Đức Phật dạy rồi. Tu, tu giải thoát khổ đau thì Niết bàn hiện ra, hiện ra tại thế, chứ không phải ở một nơi nào khác như Tây phương Cực Lạc, một nơi nào mà chưa bao giờ con người biết đến, chưa bao giờ cư ngụ nơi ấy và nhất là chúng ta ĐANG KHỔ mà phải đến lúc chúng ta ĐẾN MỘT NƠI NÀO ĐÓ mới hết khổ ...thì thôi Khổ vẫn còn đeo bám chúng ta suốt quãng đời này...
.......ôi thôi thật vô ích.
Ngoài ra - Giải thoát theo Đạo Phật là TRÁNH RA.., THOÁT ĐI KHỎI. những " cái THẤY, BIẾT SAI LẦM " do Vô minh của chính con người PHỦ LÊN TRÊN ĐỐI VẬT, TRÊN HIỆN TƯỢNG TƯƠNG TÁC làm cho con người THẤY, BIẾT KHÔNG như thật tính của nó, KHÔNG LÀ NHƯ LAI..............KHÔNG PHẢI NÓ ĐANG LÀ...... mà sanh ra những CẢM THỌ SAI TRÁI, sanh ra NGHIỆP lực để rồi kéo theo HÀNH động SAI TRÁI mà KHỔ.
Do vậy, việc tu giải thoát rốt ráo KHỔ theo quan điểm của Đạo Phật là phải đầu tiên NHỚ LỜI DẠY của Đức Phật "" KHỔ do VÔ MINH " - BẤT CỨ VIỆC GÌ LÀM CHO CHÍNH MÌNH VÀ CHO NGƯỜI KHÁC CÓ TUONG TÁC PHẢI LO ÂU SỢ SỆT, BUỒN PHIỀN ..........."" THÌ PHẢI BỎ ĐI "" .
Vấn nạn thứ hai, TU là làm sao ?. trong khi tất cả các pháp được bàn, được rao giảng, được truyền thừa đều là hư dối, đều là không thể NHÁI LẠI, làm lại mà có thể đạt được kết quả giải thoát khổ.
Thế thì Tu, tu theo Đạo giải thoát rốt ráo đau khổ là phải làm sao ?. Đức Phật dạy chúng ta và có thể tin được là phải TIẾP CẬN trực tiếp vấn đề thì mới hiểu vấn đề. KIẾN DIỆN NHƯ LAI ( thì mới ) GIẢI THOÁT ( được ) THÀNH PHẬT ( thành người không khổ ) Quả thật là một lời dạy rõ ràng
-- nếu chúng ta không ngộ nhận " như lai " là tên riêng của một Vị Phật mà con người tôn xưng..
-- nếu chúng ta phân định rõ ràng từ ngữ Hán Việt - Như lai là như nó ĐẾN, như nó đang trình hiện trước mặt chúng ta....nó ĐANG LÀ NHƯ THẾ...nghĩa là chúng ta THẤY, BIẾT được NHƯ THỊ......( thị hiện )
Có lẽ thế, thì con người chúng ta KHÔNG CÒN SAI LẦM ( sai lầm theo quan điểm của Đạo Phật ).
Có lẽ thế, thì con người chúng ta mới có thể TUỲ DUYÊN mà vận dụng được PHÁP - cách - mà chúng ta ĐÃ ĐƯỢC dạy, được giảng bởi các Sư, Thầy và các Thiện tri thức, Bạn bè tốt cho THÍCH HỢP với mỗi " cái KHỔ " mà chúng ta đương đầu. Ví dụ thất tình vì người yêu bỏ đi......., mặc cảm nghèo đói......., con cái đối xử không tương hợp......nên khổ sở....v...v.... .
Trong đời sống ở thế gian này, thế gian mà chúng ta không thể nào biét " tại sao tôi có mặt ở đây ??"" "" sau khi tôi chết tôi đi về đâu ?" thì Bịnh là nói chung NHƯNG mỗi bịnh mỗi khác nhau. thì KHỔ là nói chung NHƯNG mỗi khổ mỗi khác nhau hoàn toàn thế thì các pháp đã học mà Đạo Phật gọi là Thiện xảo SẼ ĐƯỢC VẬN DỤNG GIẢI QUYẾT MỖI CÁI KHỔ dễ dàng.... NẾU TƯƠNG THÍCH chứ không thể một pháp có thể áp dụng chung cho mọi cái khổ mà còn có thể đúng được....
( còn tiếp phần 3 )..
.
Đồng ý là KHỔ nhưng không có " cái khổ " nào giống cái khổ nào - không có một bịnh nào giống một bịnh nào nên thang thuốc này có thể là thần dược của bịnh này nhưng lại là độc dược của bịnh khác.
Thế thì đã rõ . Tại sao suốt hơn 2500 năm " nhái lại " nên không ai " cảm thấy giác ngộ ", không ai cảm thọ AN LẠC là thế. Không thể đi trên con đường của bất cứ ai mà đến nơi của chính mình !!. Không thể không đi mà đến nơi mình đến. Không thể không uống nước mà biết nước như thế nào - tuy rằng CHẮC CHẮN " cái mát " ấy không giống nhau nhưng chúng ta BIẾT NÓ MÁT NHƯ THẾ......nó làm cho chúng ta " đã khát "
Vậy Yếu chỉ của Phật tổ là gì ?. Vậy tu là làm sao ?.
Vấn nạn thứ nhất, chúng ta bình tỉnh thì cũng dễ nhận ra. Yếu chỉ của Phật tổ là " giải thoát rốt ráo đau khổ của con người " mà con người ĐANG SỐNG, hiện sống, hiện tồn tại trong thế gian này. ( không thể biết, không thể nói chắc rằng giải thoát ở một thế giới nào mà con người không hiện hữu ). Thế thì ngay tại thế gian này nếu con người giải thoát được cái CẢM THỌ KHỔ thì nhất định thân chứng được cái CẢM THỌ " Niết Bàn " cũng phải tại thế gian này. Đúng, đúng như lời Đức Phật dạy rồi. Tu, tu giải thoát khổ đau thì Niết bàn hiện ra, hiện ra tại thế, chứ không phải ở một nơi nào khác như Tây phương Cực Lạc, một nơi nào mà chưa bao giờ con người biết đến, chưa bao giờ cư ngụ nơi ấy và nhất là chúng ta ĐANG KHỔ mà phải đến lúc chúng ta ĐẾN MỘT NƠI NÀO ĐÓ mới hết khổ ...thì thôi Khổ vẫn còn đeo bám chúng ta suốt quãng đời này...
.......ôi thôi thật vô ích.
Ngoài ra - Giải thoát theo Đạo Phật là TRÁNH RA.., THOÁT ĐI KHỎI. những " cái THẤY, BIẾT SAI LẦM " do Vô minh của chính con người PHỦ LÊN TRÊN ĐỐI VẬT, TRÊN HIỆN TƯỢNG TƯƠNG TÁC làm cho con người THẤY, BIẾT KHÔNG như thật tính của nó, KHÔNG LÀ NHƯ LAI..............KHÔNG PHẢI NÓ ĐANG LÀ...... mà sanh ra những CẢM THỌ SAI TRÁI, sanh ra NGHIỆP lực để rồi kéo theo HÀNH động SAI TRÁI mà KHỔ.
Do vậy, việc tu giải thoát rốt ráo KHỔ theo quan điểm của Đạo Phật là phải đầu tiên NHỚ LỜI DẠY của Đức Phật "" KHỔ do VÔ MINH " - BẤT CỨ VIỆC GÌ LÀM CHO CHÍNH MÌNH VÀ CHO NGƯỜI KHÁC CÓ TUONG TÁC PHẢI LO ÂU SỢ SỆT, BUỒN PHIỀN ..........."" THÌ PHẢI BỎ ĐI "" .
Vấn nạn thứ hai, TU là làm sao ?. trong khi tất cả các pháp được bàn, được rao giảng, được truyền thừa đều là hư dối, đều là không thể NHÁI LẠI, làm lại mà có thể đạt được kết quả giải thoát khổ.
Thế thì Tu, tu theo Đạo giải thoát rốt ráo đau khổ là phải làm sao ?. Đức Phật dạy chúng ta và có thể tin được là phải TIẾP CẬN trực tiếp vấn đề thì mới hiểu vấn đề. KIẾN DIỆN NHƯ LAI ( thì mới ) GIẢI THOÁT ( được ) THÀNH PHẬT ( thành người không khổ ) Quả thật là một lời dạy rõ ràng
-- nếu chúng ta không ngộ nhận " như lai " là tên riêng của một Vị Phật mà con người tôn xưng..
-- nếu chúng ta phân định rõ ràng từ ngữ Hán Việt - Như lai là như nó ĐẾN, như nó đang trình hiện trước mặt chúng ta....nó ĐANG LÀ NHƯ THẾ...nghĩa là chúng ta THẤY, BIẾT được NHƯ THỊ......( thị hiện )
Có lẽ thế, thì con người chúng ta KHÔNG CÒN SAI LẦM ( sai lầm theo quan điểm của Đạo Phật ).
Có lẽ thế, thì con người chúng ta mới có thể TUỲ DUYÊN mà vận dụng được PHÁP - cách - mà chúng ta ĐÃ ĐƯỢC dạy, được giảng bởi các Sư, Thầy và các Thiện tri thức, Bạn bè tốt cho THÍCH HỢP với mỗi " cái KHỔ " mà chúng ta đương đầu. Ví dụ thất tình vì người yêu bỏ đi......., mặc cảm nghèo đói......., con cái đối xử không tương hợp......nên khổ sở....v...v.... .
Trong đời sống ở thế gian này, thế gian mà chúng ta không thể nào biét " tại sao tôi có mặt ở đây ??"" "" sau khi tôi chết tôi đi về đâu ?" thì Bịnh là nói chung NHƯNG mỗi bịnh mỗi khác nhau. thì KHỔ là nói chung NHƯNG mỗi khổ mỗi khác nhau hoàn toàn thế thì các pháp đã học mà Đạo Phật gọi là Thiện xảo SẼ ĐƯỢC VẬN DỤNG GIẢI QUYẾT MỖI CÁI KHỔ dễ dàng.... NẾU TƯƠNG THÍCH chứ không thể một pháp có thể áp dụng chung cho mọi cái khổ mà còn có thể đúng được....
( còn tiếp phần 3 )..
.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét