Thứ Năm, 7 tháng 3, 2019

VẤN ĐỀ ; TU và TU THEO ĐẠO PHẬT

VẤN ĐỀ ; TU và TU THEO ĐẠO PHẬT.
Bài 1 ; YẾU CHỈ CỦA PHẬT TỔ.............
Tôi tự hỏi và có lẽ Bạn cũng đã tự hỏi, từ lúc Thái Tử Tất Đạt Đa giác ngộ thành phật có phải Ngài đã trở thành một Vị quyền năng cao siêu ......hay không ?. Ngài có thật là đã phải tu tập hàng muôn ngàn kiếp trước đến giờ này mới thành tựu không ?.
KHÔNG , không phải thế - Đức Phật còn đó, một con người bình thuờng như Ngài xác định ....nhập thế hiền hòa, nhả nhặn, đôn hậu, thuyết pháp và đến nay ngày nay con người chúng ta ghi lại với rất nhiều Kinh, sách Luận giảng,...lưu truyền.
Mặc dù Ngài chẳng ghi lại nhưng rất nhiều buổi thuyết giảng nhưng cho đến ngày nay hầu như không mấy người khởi đầu thuyết giảng hay khởi đầu cuốn Luận giảng về Đạo Phật mà xác định với thính chúng " yếu chỉ của Đạo Phật " là gì?.
Đa phần Sư Thầy, Giảng sư thuyết giảng " hình như " con người PHẢI THEO MỘT PHÁP mà chỉ có pháp đó mời đưa đền giải thoát khổ sau này nếu qua quá trinh nghiêm mật chấp thủ pháp ấy.......một số còn lại có vẻ " búc phá " hơn....chung qui làm thính chúng không ít hoang man nếu để ý.
Chúng ta, ai cũng muốn và nghĩ rằng, hy vọng rằng khi chúng ta đã thấu hiểu được tường tận những điểm chính yếu của Yếu chỉ ấy thì sẽ bước được một quảng đường dài trên đường tu học hoặc tu hành của mình.
Chung quanh chúng ta không biết bao nhiêu Vị Đạo cao đức trọng, bao nhiêu Luận sư nổi tiếng với kiến thức uyên thâm, đã nhiều năm tu học hoặc tu hành nhưng suốt thời gian từ khi Thái Tử giác ngộ đến nay con người vẫn " dậm chân tại chỗ ", vẫn than đời là bể khổ mặc dù các Vị thường nhắc lại lời Đức Phật " ta là phật đã thành, chúng sinh là phật sẽ thành ". Chắc có lẽ để khuyến khích chúng sinh cố gắng tu hành, mặc dù đã biết NẾU NÓI ĐÓ là con đường thì đó lại là con đường không điểm đến sao.
Chúng ta, chúng sinh, thoát khổ là một mục đích tối thượng bởi không một con người nào lại không khổ, cho dù Bạn quan niệm thế nào về cuộc sống thì rốt cuộc Bạn cũng vướng bận âu lo, phiền muộn,....nói là vui sướng, hanh phúc...nhưng lo âu, sợ sệt nghĩa là khổ. Nhưng nếu có câu hỏi nêu lên: Yếu chỉ của Đức Phật, Yếu chỉ của Đạo giải thoát RỐT RÁO ĐAU KHỔ là gì ? thì hình như mỗi Vị có một cách trả lời, nhưng tựu chung là khác nhau !!. Mặc dù nhiều vị - tuy không xác định rõ nhưng ngôn ngữ và phong thái của Họ cho chúng ta nghĩ rằng Họ là những người " nắm được yếu chỉ của Đức Phật " rất rõ ràng...nhưng VẪN ĐƯA TAY cho chúng ta nắm...chắc chứ không nêu YẾU CHỈ..!!
Một số Vị thì bảo Tu Phật thì phải chú trọng đến Tứ Diệu đế : Khổ, Tập, Diệt, Đạo - bốn Chân lý cao cả đó được trình bày chỉ là những phương pháp tu tập có khả năng diệt trừ đau khổ, rồi sẽ đạt đến mục đích giải thoát, an lạc, hạnh phúc.
"" Khổ - cảm giác khổ đau chúng ta ĐÃ CẢM, đã thọ rồi mà..chúng ta diệt được nó à...
Một số Vị khác dạy cho chúng ta Ba nguyên lý căn bản, ba dấu ấn tối thượng : Khổ, Vô thường, Vô ngã.
Một số khác xác định với chúng ta CHỈ CẦN niệm, niệm, niệm danh hiệu Phật là quan trọng, là sẽ giải thoát những nghiệp chướng, là sẽ được về Tây phương Cực Lạc.
Và bình nhật chúng ta thường xuyên nghe từ các Vị tăng tu " hình như " nhấn mạnh vào trọng điểm là : hành thiện, lánh ác, bố thí, tích công đức, lập Chùa, cúng Tăng ....hoặc " gạn đục, lắng trong - tỉnh tâm là cốt lõi, như TÍCH CÓP " VỐN LIẾN " tu tập hay lột dần như " bánh tét lột dần "đến ngày nào đó bánh tét không còn là bánh tét....như lột củ hành........từng tép...từng tép rồi ngày nào đó củ hành không còn là củ hành chăng.
Tất cả những xác tín về yếu chỉ của Đạo giải thoát RỐT RÁO khổ nói trên đối với chúng ta - những chúng sinh sơ cơ, thiểu trí thì quả thật không có gì là không đúng nhưng tại sao, tại sao Yếu chỉ của Đức Phật lại được " đưa ra khác nhau "?, tại sao đường vào động Thiếu Thất lại không giống nhau ?.
Nếu chúng ta nhớ lời Đức Phật : " tất cả các pháp - thế pháp - đều là hư dối " thì ôi thôi....ôi thôi..... chúng ta gặp toàn là thế pháp...toàn là LỜI NÓI LẠI.
Nếu chúng ta nhớ lới Đức Phật : " hãy tự đốt đuốc mà đi " thì chúng ta mới biết rằng " lỗi tại ta, lỗi tại ta mọi bề " ( lời của Đức Chúa nói ) bới chúng ta quá nôn nóng hỏi " tu Phật là như thế nào ? " thì bổn phận của các Vị phải nói với chúng ta " Tu Phật là như thế.....là như thế....." chúng ta đâu ngờ rằng câu trả lời RẤT ĐÚNG ĐÓ là của CHỈ NGƯỜI ĐÓ chứ không phải của mọi người. Đúng đó nhưng đúng ở trường hợp này
.......thang thần dược cầm trên tay đó liệu có phải là thần dược của bịnh mình hay không ?.
Chúng ta không biết rằng : Đạo Phật hay Phật giáo là một " KHOA HỌC NỘI TÂM " và đối tượng của nền khoa học đó là " TÂM THỨC ". Nỗ lực thực hiện trực tiếp những kinh nghiệm do nền Khoa học ấy đem đến là TU TẬP và kết quả là kết quả của chỉ người tu sửa mới TRẢI NGHIỆM và CẢM THỌ - NIẾT BÀN. do vậy, cho dù rằng là Khoa học nhưng kết quả của Phật giáo KHÔNG THỂ KIỂM NGHIỆM LẠI không thể lập lại như thí nghiệm kiểm chứng của khoa học. Thế nên Đức Phật cảnh giác chúng ta " mọi thế pháp đều là Hư dối ", mọi thế pháp chỉ là những TAY CHỈ TRĂNG, là CON THUYỀN của CHỈ RIÊNG AI ĐÓ mà thôi.
Thế nên chúng ta mới thấy tại sao suốt gần nửa thế kỷ thuyết pháp - nói cách giải thóat khổ - mà Đức Phật bảo TA CHƯA NÓI LỜI NÀO cả. mỗi người một con đường, mỗi người một pháp vào dộng Thiếu Thất, mỗi " cái khổ có một CÁCH HOÁ GIẢI RIÊNG " - không phải thang thần dược của người này cũng là thần dược của người khác......đừng chấp vào pháp nào của ai cho dù ngay của Đức Phật nêu lên !!
"" Mọi thế pháp đều Hư dối cho dù pháp đó Như Lai vừa mới ban truyền mà bất cứ người nào lập lại ""
( còn tiếp phần 2 ).

Không có nhận xét nào: