Như bài kinh Bách Dụ nêu trên.- Đức Phật dạy: Vạn Pháp từ KHÔNG, từ TỊCH DIỆT (Tịnh) mà sanh ra.
+ KHÔNG. tức là Không Tự Tánh (Tánh Không). Tạo sao các Pháp không tự Tánh ? Vì các Pháp do nhân duyên sanh, phải tùy thuộc nhân duyên, nhân duyên còn thì các pháp còn, nhân duyên diệt thì các Pháp diệt, chúng phải biến chuyển theo qui luật Thành, trụ, Hoại, Không.- Nên bản chất chúng là KHÔNG TỰ TÁNH (Tánh Không- Vô Ngã). Tất cả cá pháp đều không tự tánh.- Nên nói các Pháp từ KHÔNG mà sanh ra.
KHÔNG TỰ TÁNH, CHÍNH LÀ CHÂN NHƯ ,LÀ TÂM. NHÀ PHẬT NÓI : TÂM SANH RA CÁC PHÁP (là chỗ này).
+ Trong Chơn Không (Tánh Không), tức là CHÂN NHƯ TÂM có 2 đặc tánh: TỊCH & CHIẾU (còn gọi là Động & Tịnh).- Chúng Sanh chỉ chấp lấy phần Chiếu (phần động) làm Ngã, làm cái Ta, là Linh Hồn v.v...nên cái Thể Toàn vẹn của Chân Như Tâm mất đi và bị thiếu khuyết (bất toàn vì chỉ có động mà thiếu Tịnh). Từ đó Tâm thành ra VỌNG TÂM. Vọng Tâm tức là Ý THỨC của con người.- Tánh của Ý Thức thì ĐỘNG, là CHIẾU. Còn cái Tánh của TRÍ là TỊNH, là TỊCH thì chúng sanh lại không biết, và chỉ sống bằng Vọng Tâm; Vọng tâm chỉ là biên kiến lêch lạc, sai lầm nên nhà Phật gọi là Vô Minh.
Vởi Ý này mà Tam Tổ Tăng Xáng dạy:
"Quy căn đắc Chỉ.- Tùy Chiếu thất tông"- Về Nguồn được Chỉ, theo Chiếu mất Tông.
Tổ Đạt Ma ở Ngộ Tánh Luận dạy:
"Chúng sanh chuyên ĐỘNG. Nhị Thừa chuyên TỊNH.- Rời hẳn Động và Tịnh là Đại tọa Thiền".
Mục tiêu của việc tu Thiền là đem Ý Thức về Chân Trí.- Gọi là Chuyển Thức thành TRÍ. tức là đem ĐỘNG về TỊNH. Phật gọi là NIẾT BÀN, Tổ gọi là TỊCH DIỆT.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét