Trong 12 Nhân Duyên làm nhân quả sanh khởi cho nhau: Có Vô Minh, thì Hành có, có Hành thì Thức có, Có Thức thì Danh Sắc có, Có Danh Sắc thì Lục nhập có, có Lục nhập thì, Ái có, có Ái thì Thủ, có, có thủ thì Hữu có. Hữu có thì Sanh tử ưu bi khổ não có. Đó là vòng duyên khởi của kiếp con người.
Sau đây chúng ta khảo sát và Bản chất SANH TỬ (chi cuối của 12 Nhân Duyên).
Sinh như trước sam,
Tử như thoát khố.
Tự cổ cập kim,
Cánh vô dị lộ.
nghĩa:
Sống như mặc áo,
Chết như cởi quần.
Xưa nay vô cùng,
Không đường nào khác.
( Vô Nhị Thượng Nhân.- Trần Thánh Tông)
Kính thưa các bạn: Sống ư ? Chết ư ? Áo ư ? Quần ư ? Tuyệt !
Vậy theo các Bạn:
Sanh là gì ?
Tử là gì ?
hay:
Một câu hỏi lớn không lời đáp,
Cho đến bây giờ mặt vẫn chao ?
(trích thơ Xuân Diệu)
Thường nhân cho rằng:
Con người :
- khi mới gá vào bụng mẹ- gọi là thai.
- Khi lọt lòng mẹ gọi là sanh.
- Khi lớn gọi là trưởng thành.
- Khi tuổi cao đi đứng không nổi gọi là già.
- Khi tắt hơi thở gọi là chết .
(???)
Có bài thơ nhận thức sanh tử:
"Sống thì có gì vui
Chết thì có gì buồn
Thương thay cho con người
Sao lo buồn lắm vậy
Thương thay cho con người sao lo buồn lắm vậy."
Lời thì có gì hay
Chỉ là hơi túi thịt
Son phấn thì có gì đẹp
Chỉ che nét tàn phai
Thương thay cho con người
Sao bận lòng lắm vậy
Thương thay cho con người sao bận lòng lắm vậy.
Đường đời chia vạn nẻo
Đoạn thường và được mất
Vô thường diệc vô đoạn
Phi đắc phi sở đắc
(Bản lai vốn không tịch)
Không ta về đâu nhỉ?
Vạn nẻo là hư không!
Hòa Thượng Thích Từ Thông (Pháp Sư) giảng ở Chứng Đạo Ca:
Ham sinh sợ tử là việc thường tình. Bởi vì người đời quan niệm rằng "đời người có một lần". Một lần sinh ra. Một lần thi đỗ. Một lần kết hôn và đáng sợ nhất, một lần chết. Cuối cùng chết là hết!
Dưới nhãn quan của người chứng đạo: vạn pháp không có cái gì mất hẳn. Vạn pháp là hiện tượng vô thường nhưng chúng duyên sinh từ bản thể chân thường. Vì vậy, việc sinh tử không thể luận kiếp số, không có sự chấm dứt dòng sinh tử. Dòng sinh tử tử sinh cứ trôi mãi không có bến bờ dừng trụ. Nó "hằng" mà "chuyển". "Chuyển" trong cái "hằng".
"… Tử rồi sinh, sinh tử lững lờ trôi"
Không phải chỉ có con người mới tử sinh vô cùng vô tận về kiếp số. Qua cái thấy của người chứng đạo, Phật Bổn sư Thích Ca Mâu Ni của ta cũng vậy, chư Phật trong mười phương ba đời cũng cùng thọ dụng một chân lý.
"… Việc sinh tử, kể sao cho cùng số…"
---o0o---
Việc sinh tử, kể sao cho cùng số… Vì nó vốn không thật có. Tổ dạy: "Còn mộng mơ, thấy có sáu nẻo luân hồi. Khi tỉnh thức, cõi Ta bà tìm không ra dấu vết" (trích bài giảng chứng đạo ca- TC3).
Vâng ! Vấn đề Sanh - tử, :
Muôn pháp không thường còn,
Người sanh ắt có diệt.
Sanh tử như thủy triều,
Diệt tận, chơn phúc hiện.
Thác bền, sống không bền,
Người đời ai cũng chết.
Chết mục tiêu cuộc đời,
Đúng y lời Phật dạy!
Kiếp sống trong ngắn ngủi.
Chết thật là chắc chắn,
Sớm muộn xác thân này,
Trả về cho tứ đại.
Nhìn xem thể phách hoại,
Xác như gỗ mục hư.
Tánh thanh tịnh chơn như,
Niết-bàn vô sanh diệt.
(kinh Khất sĩ)
Vâng ! Ai cũng phải có sanh và ai cũng phải có tử, mà nguyên nhân của sanh tử là do ta có "Cái ngã". Do có ngã chấp nên có 2 thứ chấp là:
- Chấp sau khi chết là hết, tức là đoạn kiến.
- Chấp sau khi chết có cái hồn để tái sanh, đó là thường kiến.
Mà Thường kiến hay đoạn kiến đức Phật đều bát bỏ. Nên bài kinh nói:
Tánh thanh tịnh chơn như,
Niết-bàn vô sanh diệt
Nghĩa là Sanh- tử là huyễn mộng, Niết Bàn vô sanh diệt mới là Chơn Lý.
Như vậy: Việc Sanh Tử chỉ là Vọng Tưởng do Vô Minh mà thấy có.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét