Thứ Ba, 15 tháng 9, 2020

Những mẩu chuyện về Nasredin Hodja


 1. Một buổi thuyết giảng nọ, Nasreddin mới hỏi giáo đoàn:

- Các bạn thân mến ơi, sau này tôi chết thế nào người ta cũng hỏi các bạn rằng lúc còn sống tôi là người như thế nào, thì các bạn sẽ nói sao?
- Chúng tôi sẽ nói rằng ông ấy là một người rất tốt. – Giáo đoàn đồng thanh đáp.
- Thế thì… đừng chờ đến lúc tôi chết. Giờ các bạn hãy nói luôn thế đi để tôi còn được nghe.

2. Một người tham ăn tìm đến Hodja phàn nàn:
- Trên đời làm gì có ai hoàn hảo cơ chứ. Tôi chỉ có mỗi cái tật là ăn nhiều thôi mà ai cũng chế nhạo, rầy la cứ như thể đấy là tội tày đình không bằng. Tôi biết phải làm sao đây?
- Đừng bận tâm. – Hodja đáp. – Ăn thế nào đâu có quan trọng. Nuốt ra sao mới đáng phải bàn chứ.

3. Có một lần Hodja bị ốm nặng. Khách khứa đến thăm ai cũng an ủi:
- Đừng lo lắng anh bạn, đời ai cũng chỉ một lần chết mà thôi.
- Thế thì tôi mới lo chứ. – Hodja khó nhọc nhấc đầu lên. – Chứ mà được chết nhiều lần thì tôi lo gì.

4. Một người phung phí hết gia sản thừa kế chỉ trong một thời gian ngắn, mới đến gặp Hodja cầu cứu:
- Ngài thân mến ơi, tôi đã tiêu hết những gì tôi có rồi. Xin ngài làm ơn chỉ giúp tôi những điều đúng đắn.
- Chỉ cần năm năm nữa thôi là anh sẽ không phải bận tâm đến chuyện tiền bạc nữa đâu. – Hodja đáp.
- Sao kia? Thế là năm năm nữa tôi sẽ lại trở nên giàu có à?
- Không, mà vì lúc ấy anh đã quá quen với cảnh nghèo túng rồi.

5. Lần nọ có người hàng xóm nhiều chuyện chạy sang mách với Hodja:
- Này ban nãy tôi thấy có người vác theo một nồi gì to to ý.
- Chuyện đó thì liên quan gì tới tôi chứ. – Hodja đáp.
- Ồ, nhưng mà hắn mang từ trong nhà anh ra cơ mà. – Người kia bực tức thốt lên.
- Thế thì, đấy lại không phải là chuyện của anh.

6. Một người hàng xóm biết Hodja có loại dấm ngâm 40 năm tuổi mới chạy sang xin. Hodja từ chối.
- Tôi không thể cho anh tí nào được.
- Sao, thế mà là hàng xóm của nhau à? Tại sao lại không cho tí nào được?
- Vì nếu ai xin tôi cũng cho như thế thì làm sao bây giờ nó thành dấm 40 tuổi được.

7. Tự dưng Tamburlaine Đại đế nảy ra ý định làm thơ. Ông ta sáng tác một bài rồi cho gọi Hodja lên để hỏi ý kiến. Hodja bảo đây là một bài thơ tồi, Tamburlaine giận quá mới sai người nhốt ông vào kho chứa cỏ. Hôm sau Tamburlaine lại cho gọi Hodja lên và đọc cho ông nghe một bài thơ mới. Trước khi Tamburlaine kịp hỏi cảm nghĩ của Hodja thì Hodja đã đứng dậy và dợm bước đi. Tamburlaine ngạc nhiên hỏi Hodja đi đâu. Ông đáp:
- Đi vào kho chứa cỏ ạ.

8. Một ngày nọ, hai bố con Hodja cùng đi ra chợ. Hodja để con trai ngồi trên lưng lừa còn mình thì đi bộ bên cạnh. Một người đi đường thấy đứa trẻ trên lưng lừa mới quay sang quở trách:
- Cậu không biết xấu hổ à, để cha già đi bộ thế kia mà coi được à?
Hodja bèn để con xuống đi bộ còn mình thì trèo lên lưng lừa. Một người khác đi qua thấy vậy mới trách móc Hodja:
- Ông là người lớn mà không biết xấu hổ khi để con trẻ phải đi bộ thế kia trong khi mình thì được cưỡi lừa à?
Lần này Hodja lại tụt xuống khỏi lưng lừa và hai bố con đi bộ cạnh nhau. Một người khác trông thấy cảnh này mới kêu lên:
- Thực là những người kỳ dị! Có lừa thì chẳng cưỡi mà lại đi bộ cả thế kia.
Lúc này Hodja mới quay sang con trai và bảo:
- Con thấy chưa, chúng ta không thể làm hài lòng tất cả mọi người được vì kiểu gì họ cũng sẽ phê bình chúng ta. Giờ chỉ còn mỗi cách duy nhất là bố con mình cõng con lừa lên lưng mà thôi.

9. Hình như Nasrereddin Hodja thích ăn mặn. Một số người nhận ra điều đó mới bình luận:
- Nghe nói ăn mặn là bị khô não đấy.Ông ăn mặn thế để làm gì?
- Để cho não tôi được giống như mọi người chứ sao nứa- Hodja thản nhiên đáp

 

Không có nhận xét nào: