Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2018


TRÍCH DẨN VÀ SUY NGẪM.
Sách Đức Phật và Phật pháp của Nãrada Mahã Thera do Việt dịch Phạm Kim Khánh.
Con người chúng ta ai cũng kính ngưỡng Đức Phật, người đã chỉ ra CÓ CON ĐƯỜNG CHẤM DỨT KHỔ ĐAU - Thái Tử Tất Đạt Đa - tuy rằng nói thế, nhưng thật sự xác quyết của bất cứ người nào rằng tôi biết Đức Phật thì là một điều không thể không hoài nghi...ngay cả việc chúng ta nói chúng ta biết Thái Tử Tất Đạt Đa thì cũng chỉ là biết qua sự lưu truyền, qua sách vở, qua Kinh điển.
Làm thế nào để một người có thể biết được thật sự CHÍNH XÁC CẢM XÚC của một người khác ??.
Làm thế nào để một người biết được CHÍNH XÁC SUY TƯ của một người khác ??.
Làm thế nào mà các Tiền nhân thời của Ngài Tất Đạt Đa biết rằng Ngài chưa Giác ngộ hay đã Giác ngộ ??.
Không nên, Không phải chúng ta hoài nghi, không nên cho rằng như thế là bất kính, trịch thượng hay ngạo mạn, khi chúng ta xem xét rõ thái độ và mục đích của người ấy, bởi vì rằng hoài nghi là cần thiết CHO SỰ HIỂU BIẾT và LÒNG TIN TƯỞNG - bởi vì không hiểu biết mà tin tưởng là CẢ TIN đưa đến " bị tuân phục, ép buộc " chứ không phải trọn tin, thuần phục. Thế nên CẢ TIN mới là ĐIỀU ĐÁNG TRÁCH.
Còn kính hay không kính trọng Ngài thì câu nói này :
" Các Đấng Như lai chỉ là những Vị thầy ".
Thái độ này của Ngài, của bất cứ Vị Thầy nào đúng đắn, chân chính cũng đều cho phép nếu không muốn nói rằng Ngài còn khuyến khích chúng ta " phải hiểu rõ Thầy ", " phải biết thật kỹ những lời dạy của Thầy " huống hồ gì chúng ta thực sự kính trọng Ngài, thì việc này lại càng nên làm. nên tìm hiểu, càng nên suy tư về Ngài, về những gì có liên quan đến Ngài, nghĩa là chúng ta nhớ đến Ngài cho dù đó là chuyện kể - chuyện kể thì không nhất định là chắc chắn, chính xác - chúng ta lại cần suy ngẫm cẩn trọng hơn.
Phật sử kể rằng trước thời Thái Tử Tất Đạt Đa đã có những tôn giáo, những người tu hành lưu tâm về những khổ đau, khó khăn trắc trở trong đời sống của con người, nhưng riêng Ngài, riêng Vị Thái Tử Tất Đạt Đa đã cưu mang " những ưu tư " chết người ", những trăn trở không ngui về cuộc đời con người, về nỗi đau khổ của con người " nên đã đưa Ngài đến thuần thành, tuân thủ nghiêm mật theo hai tôn giáo, hai Vị Thiền sư..... nhưng Ngài không tìm được " Chân lý mà Ngài MƯỜNG TƯỢNG PHẢI CÓ " . Điều này chúng ta có thể tin được bởi hai tôn giáo đó, hai Vị Thiền sư đó đã khẩn khoản mời Ngài ở lại để tiếp nối truyền thừa.
Rồi cũng không thành....chúng ta biết rằng Ngài không toại nguyện - Ngài chưa tìm được Chân lý mà Ngài DỰ TƯỞNG PHẢI CÓ. Tiếp đến, thời gian khổ hạnh - Ngài NHẬN ĐỊNH " vời tấm thân mỏi mòn không thể hoàn toàn sáng suốt, một sức khỏe thích nghi để tiến bộ tinh thần, nên quyết định không nhịn đói mà chỉ dùng những vật thực thô sơ.
Một mình một thân, một tâm hồn cô đơn. một tâm trí nặng trỉu trăn trở. một tâm trí " tịt ngòi bất lực suy tư, hêt phương tìm kiếm " ở giữa rừng sâu núi thẩm......có phải chăng " cái động lực sau cùng " là NHẤT ĐỊNH NGỒI IM MỘT CHỖ, SUY TƯ - KHÔNG XONG THÀ CHẾT.
Những gì Hệ não làm thì đã làm ....đều không thành, không cho Ngài biết điều gì cả. Nó trở nên một " CÔNG CỤ BẤT LỰC ", có phải chăng ? " Ngài không sử dụng nữa " hay nó ĐÃ TỰ VẮNG MẶT và hiển lộ SỰ YÊN LẶNG, TRẦM MẮC đã đưa Ngài qua 3 giai đoạn NHẬN ĐỊNH - mà tất cả quá trình TÌM ĐƯỜNG GIẢI THOÁT KHỔ ĐÃ HIỆN RÕ RÀNG QUÁ KHỨ, HIỆN TẠI và TƯƠNG LAI - sau này con người nói Ngài đã qua 3 tầng Thiền và ngộ ra :
1/. Phá tan Vô minh có liên quan đến quá khứ, Ngài hướng tâm thanh tịnh về " tri giác hiện tượng DIỆT và SANH của chúng sinh "
2/. Phá tan Vô minh có liên quan đến tương lai, Ngài hướng tâm thanh tịnh về " sự chấm dứt các pháp TRẦM LUÂN của con người, chúng sinh.
3/. Cũng một thế ấy, đúng với THỰC TẠI Ngài NHẬN ĐỊNH " đây là những Ô nhiễm ", " đây là chấm dứt Ô nhiễm ", " đây là con đường dẫn đến chấm dứt Ô nhiễm ".
Ngài NHẬN THỨC như thế, Ngài biết rằng " ta đã được giải thoát ra khỏi dục lậu - ô nhiễm của dục vọng, hữu lậu - ô nhiễm của sự luyến ái đời sống, và vô minh lậu, ô nhiễm của vô minh và..... " tái sanh đã chấm dứt, đời sống phạm hạnh đã được viên mãn, đã làm xong những việc cần phải làm, không còn cản trở lại trạng thái này nữa ".
Trích dẩn trên đây của sách The Buddha and his teachings của Đại đức Nãrada Mahã Thera và suy tư của chúng ta, đưa đến kết luận " đây là tuệ giác viên mãn mà Thái Tử Tất Đạt Đa chứng ngộ trong đêm thành Đạo"
Màn vô minh đã được giải tỏa, trí tuệ phát sinh. Đêm tối đã tan và ánh sáng đến.
Và Thái Tử Tất Đạt Đa CÒN SỐNG, VẪN SỐNG và sống " đời phạm hạnh ", Ngài trở lại với thế đời, hoà nhập với con người để hoành dương Đạo Pháp, nghĩa là độ chúng sinh thoát vòng đau khổ trầm luân và qua thời gian " sống phạm hạnh ", những " hành động đầy tình thương con người " trong sinh hoạt bình thường như con người - con người tôn xưng Ngài là Đức Phật.
Trích dẫn, người viết ĐÃ TRÍCH DẨN bằng cách ghi lại một số câu từ trong Kinh, sách, bằng " những tồn đọng trong tâm trí đã gom nhặt khi dọc Kinh, sách " cho dù chỉ một ít phần cần thiết.
Tiền nhân đã dạy VĂN, TƯ, TU, nên Suy ngẫm là việc của chúng ta - con người - phần suy ngẫm của mỗi một con người là của mỗi các Bạn. Người viết chỉ mong chúng ta không phụ lòng của Vị Thầy nhân loại.

   

 Ảnh đính kèm 

Không có nhận xét nào: