Thiền chẳng có gì để cho bạn, nhưng có cái gì đó để lấy đi: nhân cách của bạn, mặt nạ, sự đồng nhất giả của bạn.
Thiền phải lột bạn ra, để cho duy nhất sự tồn tại, sự tồn tại thuần khiết còn lại không bị ô nhiễm trong bạn.
Nó không bận tâm về triết lý. Mối quan tâm của nó là việc trải nghiệm, mối quan tâm của nó có tính tồn tại. Đó là lý do tại sao tôi đã gọi nó là ngôn ngữ của sự tồn tại.
Người ta cần dũng cảm vô cùng để bỏ đám đông bãi chợ, để đi vào trong sự tồn tại riêng của người ta, để bỏ mọi thứ mà người ta coi là có giá trị.
Thiền không muốn bạn từ bỏ thế giới, nó đơn giản muốn bạn từ bỏ bản thân bạn - để sự tồn tại diễn đạt và tỏ ra qua bạn.
Thiền sư, hay Phật, không nói, không làm, ông ấy chỉ cho phép sự tồn tại ca bài ca của nó. Phật chỉ là chiếc sáo, cây trúc hổng. Sự tồn tại có thể hát bất kỳ bài ca nào nó muốn hát, sáo không can thiệp vào.
Sáo cho phép sự tồn tại giao cảm với những người có khả năng lắng nghe âm nhạc đang tuôn chảy qua đó.
Thiền mở ra những cánh cửa của mọi điều huyền bí, điều huyền bí mà bạn có thể cảm thấy, nhưng bạn không thể nói được; điều huyền bí mà bạn có thể hát, có thể múa, bạn có thể sống nhưng bạn không thể nói được.
Đây là thế giới của thiền, và việc trải nghiệm sự tồn tại là ngôn ngữ của nó.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét