Thứ Hai, 27 tháng 11, 2023

Chứng Đạo Ca Trực Chỉ Đề Cương 17 - 20

 Chứng Đạo Ca Trực Chỉ Đề Cương

Nguyên tác: Huyền Giác Thiền Sư
Biên dịch: Từ Thông Thiền Sư
Sài Gòn 1998 – 2543
THI CA 17 - CÁI THẤY CỦA NGƯỜI CHỨNG ĐẠO SANH
TỬ BẤT TƯƠNG CAN
Phiên âm:
Du giang hải, thiệp sơn xuyên
Tầm sư phỏng đạo vị tham thiền
Tự tùng nhận đắc tào khê lộ
Liễu tri sanh tử bất tương can
Dịch nghĩa:
Tôi đi khắp núi, sông, rừng, duyên hải
Để tầm sư, hỏi đạo, học tham thiền
Cho đến ngày, tôi tiếp nhận chỉ chú TÀO KHÊ
Sự sanh tử, chẳng đáng gì để tâm dính dáng
---o0o---
TRỰC CHỈ
Là con người không ai dám xem nhẹ vấn đề sinh tử. Ai cũng lo âu, sợ hãi
canh cánh suốt cuộc đời.
Với tuệ giác vô thượng của đức Phật mà người đạo sĩ tu học, có quán
chiếu tư duy, nhận thức được chân lý thì sự sinh tử không phải là việc đáng
sợ hãi, đáng để tâm ôm ấp, để rồi khổ đau vì nó, mà cuối cùng cũng không
tránh khỏi. Thế là "lỗ lã", "thiệt thòi". Tìm lý do? Chỉ vì "chấp", vì bệnh
chấp ngã, chắp pháp của con người. Đáng lý con người được hưởng sự tự
tại, giải thoát ngay trong cuộc sống, thế mà mất hết!
Từ khi tác giả Chứng Đạo Ca tiếp nhận chỉ thú TÀO KHÊ:
"Ung dung không làm lành
"Vội vàng không tạo ác
"Bằng bặc chẳng thấy nghe
"Thênh thênh tâm không "dính"
Do vậy, vấn đề sinh tử chẳng dính vào được. Há chẳng phải:
"Sinh tử bất tương can?"
---o0o---
THI CA 18 - CÁI THẤY CỦA NGƯỜI CHỨNG ĐẠO VỀ ĐẠI
THỪA THIỀN
Phiên âm:
Hành diệc thiền, tọa diệc thiền
Ngữ mặc động tĩnh thể an nhiên
Túng ngộ phong đao thường thản thản
Giả nhiêu độc dược dã nhàn nhàn
Dịch nghĩa:
Tu THIỀN tọa, không chỉ ngồi mới "tọa"
Thiền cả đi, khi đứng lúc cần nằm
Dẫu gươm đao dọa dẫm vẫn bình tâm
Phải độc dược, cố giữ lòng thanh thản
---o0o---
TRỰC CHỈ
Xét cho kỹ mọi sinh hoạt ở đời, người ta sẽ thấy THIỀN là một môn
luyện tập thuộc phạm trù nội tâm, một phương pháp điều Tâm hiệu quả. Do
vậy, người ta ứng dụng hầu hết mọi lãnh vực, mọi ngành nghề. Thiếu chất
THIỀN khó mà phát triển tài năng kể cả hai mặt: sinh lý và tâm lý. Muốn
đánh trúng chỗ nhược của đối phương, người võ sĩ phải thiền. Nấu ăn thật
ngon, người đầu bếp phải có thiền. Phát minh một khoa học, một vật lý, một
dược liệu mới, nhà bác học phải có thiền… Đó là thế gian THIỀN.
Ở lãnh vực "tôn giáo", còn có ngoại đạo thiền, tiểu thừa thiền.
"Hành diệc thiền, tọa diệc thiền,
"Ngữ mặc động tĩnh thể an nhiên…"
Đấy thuộc ĐẠI THỪA THIỀN. Tại sao Đại thừa thiền có một phong thái
xem thường những đe dọa, chết chóc? Chừng nào THIỀN GIẢ giải đáp
được câu hỏi đó thì mới hiểu được rằng ĐI, ĐỨNG, NGỔI, NẰM, đều
không rời THIỀN của Đại thừa THIỀN.
Than ôi!
"Duy chứng nãi tri nan khả trắc
"Kính lý chiếu hình khán bất nan
"Thủy trung tróc nguyệt tranh niêm đắc".
---o0o---
THI CA 19 - CÁI THẤY CỦA NGƯỜI CHỨNG ĐẠO VỀ
SINH TỬ
Phiên âm:
Kỷ hồi tử, kỷ hồi sinh
Sinh tử du du vô định chi!
Ngã sư đắc kiến nhiên đăng Phật
Đa kiếp tằng vi nhẫn nhục tiên
Dịch nghĩa:
Việc sinh tử kể sao cùng số…
Tử rồi sinh, sinh tử lững lờ trôi
Bổn sư ta vô lượng kiếp phát tâm lành
Làm tiên nhẫn nhục, tu hành từ thời
NHIÊN ĐĂNG cổ Phật.
---o0o---
TRỰC CHỈ
Ham sinh sợ tử là việc thường tình. Bởi vì người đời quan niệm rằng "đời
người có một lần". Một lần sinh ra. Một lần thi đỗ. Một lần kết hôn và đáng
sợ nhất, một lần chết. Cuối cùng chết là hết!
Dưới nhãn quan của người chứng đạo: vạn pháp không có cái gì mất hẳn.
Vạn pháp là hiện tượng vô thường nhưng chúng duyên sinh từ bản thể chân
thường. Vì vậy, việc sinh tử không thể luận kiếp số, không có sự chấm dứt
dòng sinh tử. Dòng sinh tử tử sinh cứ trôi mãi không có bến bờ dừng trụ. Nó
"hằng" mà "chuyển". "Chuyển" trong cái "hằng".
"… Tử rồi sinh, sinh tử lững lờ trôi"
Không phải chỉ có con người mới tử sinh vô cùng vô tận về kiếp số. Qua
cái thấy của người chứng đạo, Phật Bổn sư Thích Ca Mâu Ni của ta cũng
vậy, chư Phật trong mười phương ba đời cũng cùng thọ dụng một chân lý.
"… Việc sinh tử, kể sao cho cùng số…"
---o0o---
THI CA 20 - CÁI THẤY CỦA NGƯỜI CHỨNG ĐẠO VỀ THÚ
VUI CỦA THIỀN GIẢ
Phiên âm:
Nhập thâm sơn trụ lan nhã
Sầm ngâm u thúy trường tòng hạ
Ưu du tĩnh tọa dã tăng gia
Khuých tịch an cư thật tiêu sái!
Dịch nghĩa:
Vào rừng thẳm, trụ am thanh tĩnh mịch
Dưới cội tùng, bên gộp đá bóng râm che
Làm Tăng quê, vui sâu trong tĩnh tọa, trong êm đềm
Cảnh lặng lẽ, an lành sao nói hết… !
---o0o---
TRỰC CHỈ
Là con người, ai cũng như ai. Ngày ngày lo toan sinh kế, phục vụ bản
thân gia đình, thừa ra đóng góp phần cho xã hội. Ngoài những ngày giờ làm
việc mệt nhọc, mỗi người dành cho mình một cách "giải trí", một "thú vui".
Thú vui xem phim, thú vui đọc sách, thú vui đánh cờ, thú vui câu cá, thú vui
ca nhạc…
Dưới mắt người chứng đạo, người đạo sĩ cũng có thú vui, một thú vui
khác với tất cả thú vui của người thường. Thú vui của đạo sĩ, người thường
nghe có thể không thấy có gì vui. Vì người ta không thưởng thức nổi cái
hương vị giải thoát thậm trầm, sâu kín, mầu nhiệm của tâm hồn người đạo
sĩ.
Nói một cách khẳng định rằng, người đạo sĩ có thực tu, tu đúng chánh
pháp, người đạo sĩ đó thưởng thức trọn vẹn cái thú vui "vô vi" mà người
thường không có cơ hội được thưởng thức. Thú vui VÔ VI muốn thưởng
thức nó, còn có cách là phải theo dấu chân của người trước đã đi qua.
"Vào rừng thẳm, trụ am thanh tĩnh mịch
Dưới cội tùng, bên gộp đá, bóng râm che
"Làm Tăng quê, vui sâu trong tĩnh tọa, trong êm đềm
"Cảnh lặng lẽ, an lành sao nói hết… !"
---o0o---

Không có nhận xét nào: