Cương Đao Sát Sư - Sư Viên Minh 01
Chết thật với Cái Đang Là Thần Thánh.
"Luận Điểm Của Sư Viên Minh:
...
TỈNH THỨC SỐNG CÁI ĐANG LÀ
...
TỈNH THỨC SỐNG CÁI ĐANG LÀ
Thầy Viên Minh đã tận lực nghiên cứu và rồi đã thấy điểm chung của tất cả các tôn giáo, các tông phái Phật giáo - tất cả đều nói về một sự thật, một chân lý ngay nơi đời sống chúng ta , sự giác ngộ.
Do vậy, Thầy nói, Thiền không phân biệt tôn giáo, tông phái vì hễ đã giác ngộ là nói giống nhau. Ai còn thấy khác biệt là do còn bị kẹt vướng mắc, hết kẹt sẽ hết vướng. Thầy Viên Minh tự học, tự thực nghiệm, và đã biên soạn cuốn Thiền Trong Đời Sống - nói về Thiền Phật Giáo Nguyên Thủy và Phát Triển, nêu ra Lý vẫn là một. Chân lý là ở đời này, ở nơi mắt tai mũi lưỡi thân ý, nơi sự xúc chạm, Niết bàn ở nơi mình.
Thầy Viên Minh nói rõ , "Chỉ cần Trọn Vẹn Tỉnh Thức Với Chính Mình, đó chính là chỗ trong kinh nói Tinh Tấn Chánh Niệm Tỉnh Giác Thân Thọ Tâm Pháp".
Thầy Viên Minh cho biết không có phương pháp Thiền nào hết, vì đối tượng và tâm thiền đều sẵn nơi mình; hãy nhận ra tâm gì khởi thì có phiền não, tâm gì thì là hạnh phúc và giải thoát.Cho nên nói, Đức Phật khai thị, vì là chỉ ra cái có sẵn nơi tâm mỗi người.
Thí dụ, như người được tặng một lâu đài, và người này bị bịt mắt, đẩy vào lâu đài, hễ đụng gì là bị u đầu sứt trán, bước ra vườn thì té nơi tầng cấp, té hồ nước, tính tự tử. Người tặng lâu đài mới nói, anh chỉ cần mở khăn bịt mắt là thấy: hồ đẹp, tầng cấp mới té lại là đá quý, trong nhà toàn đồ quý.
Tương tự, như mình trong đời này, mắt tai mũi lưỡi thân ý mình như người mù không biết dùng. Phiền não là do mình vô minh thôi.
Do vậy, tại sao phải vào thiền viện, trong khi mình có thể thiền khi ngồi xe buýt, khi nấu ăn, khi tắm v.v.... Thiền chính là dùng tâm mình nhìn lại các pháp đang hiện hữu. Ngay khi bước đi, nếu trọn vẹn tĩnh lặng, không thêm bớt gì... chính đó là Niết Bàn.
Do vậy, Thiền chính là hễ đói thì ăn, hễ khát thì uống. Chúng ta cứ bị lôi kéo vào quá khứ, vào tương lai, vào bên ngoài nên không trọn vẹn tỉnh thức khi đi đứng nằm ngồi.
Khi ngồi Thiền cũng không cần làm gì, chỉ là trở về thân tâm như nó Đang Là. Vì sống với cái Đang Là, chính là Thiền.
Thiền không phải ở tu viện. Cái sai chính là cố gắng Thiền để đừng Tham Sân Si, nhưng khởi tâm cố gắng thì đã là Tham cái tương lai, Sân với cái hiện tại.
Đức Phật dạy, khi sân hãy nhìn thấy sân như nó đang là; quý Phật tử nhìn như thế sẽ thấy rất an lạc. Do vậy, Phật không khác chúng sinh, nhưng Phật nhận ra đầy đủ lâu đài điện ngọc nơi này, còn chúng sinh chưa nhận ra.
Đó là ý nghĩa câu nói khi Đức Phật ra đời: Ta là tối thượng, là duy nhất. (Duy ngã độc tôn). Đơn giản có nghĩa là trở về chính mình thì sẽ không còn luân hồi sinh tử.
Thiền sư đắc đạo không bao giờ bảo người ta phải theo mình, vì chỉ cần bảo mọi người mở mắt ra là thấy mọi chuyện đều hoàn hảo.
Do vậy, không cần xuất gia, không cần vào thiền viện, không cần ngồi cho lâu... vì mỗi người có một khuôn, không cần bắt chước ai hết.
Đức Phật dạy ba pháp ấn : vô thường, khổ, vô ngã . Chúng ta phải đối diện với cuộc sống , trãi nghiệm đi xuyên qua đau khổ của cuộc sống mới thấy vô thường, khổ, vô ngã.
Thấy chân lý chỉ có nghĩa thấy thân thọ tâm pháp như nó Đang Là.
Thiền là phải tránh 4 thứ:
- Cho Là, vì Cho Là sẽ dẫn tới tà kiến;
- Tưởng Là, vì đây là vô minh;
- Phải Là, vì đây là ái dục;
- Sẽ Là, vì đây là tham ái.
- Tưởng Là, vì đây là vô minh;
- Phải Là, vì đây là ái dục;
- Sẽ Là, vì đây là tham ái.
Chỉ cần sống cái Đang Là, vì chân lý tự nó hoàn hảo. Cũng chẳng cần giải phẫu thẩm mỹ, vì đó là Phải Là.
Bản ngã có 3 yếu tố dễ nhận ra:
- Cướp Công Pháp: như cây ổi tự sống, như tim tự đập, mình không làm gì. Nếu nói "tôi ăn" hay "tôi đi," chính là cướp công pháp.
- Trộm Pháp: lấy về làm của mình, cho là mình sở hữu, nên nhận "của tôi."
- Thọc Gậy Bánh Xe Pháp: thí dụ, ham ăn tất sẽ đau bụng, uống rượu tất sẽ bệnh gan... mình sinh ra đã hoàn hảo rồi.
- Trộm Pháp: lấy về làm của mình, cho là mình sở hữu, nên nhận "của tôi."
- Thọc Gậy Bánh Xe Pháp: thí dụ, ham ăn tất sẽ đau bụng, uống rượu tất sẽ bệnh gan... mình sinh ra đã hoàn hảo rồi.
HT. Viên Minh."
TỈNH THỨC SỐNG CÁI ĐANG LÀ
Thầy Viên Minh đã tận lực nghiên cứu và rồi đã thấy điểm chung của tất cả các tôn giáo, các tông phái Phật giáo - tất cả đều nói về một sự thật, một chân lý ngay nơi đời sống chúng ta , sự giác ngộ.
Do vậy, Thầy nói, Thiền không phân biệt tôn giáo, tông phái vì hễ đã giác ngộ là nói giống nhau. Ai còn thấy khác biệt là do còn bị kẹt vướng mắc, hết kẹt sẽ hết vướng. Thầy Viên Minh tự học, tự thực nghiệm, và đã biên soạn cuốn Thiền Trong Đời Sống - nói về Thiền Phật Giáo Nguyên Thủy và Phát Triển, nêu ra Lý vẫn là một. Chân lý là ở đời này, ở nơi mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý, nơi sự xúc chạm, Niết bàn ở nơi mình.
Thầy Viên Minh nói rõ , "Chỉ cần Trọn Vẹn Tỉnh Thức Với Chính Mình, đó chính là chỗ trong kinh nói Tinh Tấn Chánh Niệm Tỉnh Giác - Thân - Thọ - Tâm - Pháp".
Thầy Viên Minh cho biết không có phương pháp Thiền nào hết, vì đối tượng và tâm thiền đều sẵn nơi mình; hãy nhận ra tâm gì khởi thì có phiền não, tâm gì thì là hạnh phúc và giải thoát.Cho nên nói, Đức Phật khai thị, vì là chỉ ra cái có sẵn nơi tâm mỗi người.
Thí dụ, như người được tặng một lâu đài, và người này bị bịt mắt, đẩy vào lâu đài, hễ đụng gì là bị u đầu sứt trán, bước ra vườn thì té nơi tầng cấp, té hồ nước, tính tự tử. Người tặng lâu đài mới nói, anh chỉ cần mở khăn bịt mắt là thấy: hồ đẹp, tầng cấp mới té lại là đá quý, trong nhà toàn đồ quý.
Tương tự, như mình trong đời này, mắt tai mũi lưỡi thân ý mình như người mù không biết dùng. Phiền não là do mình vô minh thôi.
Do vậy, tại sao phải vào thiền viện, trong khi mình có thể thiền khi ngồi xe buýt, khi nấu ăn, khi tắm v.v.... Thiền chính là dùng tâm mình nhìn lại các pháp đang hiện hữu. Ngay khi bước đi, nếu trọn vẹn tĩnh lặng, không thêm bớt gì... chính đó là Niết Bàn.
Do vậy, Thiền chính là hễ đói thì ăn, hễ khát thì uống. Chúng ta cứ bị lôi kéo vào quá khứ, vào tương lai, vào bên ngoài nên không trọn vẹn tỉnh thức khi đi đứng nằm ngồi.
Khi ngồi Thiền cũng không cần làm gì, chỉ là trở về thân tâm như nó Đang Là. Vì sống với cái Đang Là, chính là Thiền.
Thiền không phải ở tu viện. Cái sai chính là cố gắng Thiền để đừng Tham Sân Si, nhưng khởi tâm cố gắng thì đã là Tham cái tương lai, Sân với cái hiện tại.
Đức Phật dạy, khi sân hãy nhìn thấy sân như nó đang là; quý Phật tử nhìn như thế sẽ thấy rất an lạc. Do vậy, Phật không khác chúng sinh, nhưng Phật nhận ra đầy đủ lâu đài điện ngọc nơi này, còn chúng sinh chưa nhận ra.
Đó là ý nghĩa câu nói khi Đức Phật ra đời: Ta là tối thượng, là duy nhất. (Duy ngã độc tôn). Đơn giản có nghĩa là trở về chính mình thì sẽ không còn luân hồi sinh tử.
Thiền sư đắc đạo không bao giờ bảo người ta phải theo mình, vì chỉ cần bảo mọi người mở mắt ra là thấy mọi chuyện đều hoàn hảo.
Do vậy, không cần xuất gia, không cần vào thiền viện, không cần ngồi cho lâu... vì mỗi người có một khuôn, không cần bắt chước ai hết.
Đức Phật dạy ba pháp ấn : vô thường, khổ, vô ngã . Chúng ta phải đối diện với cuộc sống , trãi nghiệm đi xuyên qua đau khổ của cuộc sống mới thấy vô thường, khổ, vô ngã.
Thấy chân lý chỉ có nghĩa thấy thân thọ tâm pháp như nó Đang Là.
Thiền là phải tránh 4 thứ:
- Cho Là, vì Cho Là sẽ dẫn tới tà kiến.
- Tưởng Là, vì đây là vô minh.
- Phải Là, vì đây là ái dục.
- Sẽ Là, vì đây là tham ái.
- Tưởng Là, vì đây là vô minh.
- Phải Là, vì đây là ái dục.
- Sẽ Là, vì đây là tham ái.
Chỉ cần sống cái Đang Là, vì chân lý tự nó hoàn hảo. Cũng chẳng cần giải phẫu thẩm mỹ, vì đó là Phải Là.
Bản ngã có 3 yếu tố dễ nhận ra:
- Cướp Công Pháp: như cây ổi tự sống, như tim tự đập, mình không làm gì. Nếu nói "tôi ăn" hay "tôi đi," chính là cướp công pháp.
- Trộm Pháp: lấy về làm của mình, cho là mình sở hữu, nên nhận "của tôi."
- Thọc Gậy Bánh Xe Pháp: thí dụ, ham ăn tất sẽ đau bụng, uống rượu tất sẽ bệnh gan... mình sinh ra đã hoàn hảo rồi.
- Trộm Pháp: lấy về làm của mình, cho là mình sở hữu, nên nhận "của tôi."
- Thọc Gậy Bánh Xe Pháp: thí dụ, ham ăn tất sẽ đau bụng, uống rượu tất sẽ bệnh gan... mình sinh ra đã hoàn hảo rồi.
HT. Viên Minh

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét