Cương Đao Sát Sư - Nhân Duyên
Dịp tết vừa qua, do có chút duyên sự nên Ngạo Thuyết có đi viếng ít cảnh chùa. Ngạo Thuyết cũng xem đấy là một tạo duyên để mai hậu Ngạo Thuyết “rửa tay, gác kiếm” – Thoái ẩn giang hồ. Cũng là nhân duyên từ trước nên Ngạo Thuyết được dịp đàm luận với một vị sư thượng thủ của Tịnh Độ Tông hiện nay đương ngụ ở khu vực Tây Nguyên, như đã ăn sâu vào máu thịt, lối mòn của Tịnh Độ vẫn là có Một Cõi Tây Phương hân hoan chào đón những người niệm Phật quay về, tu tiếp đặng thành Phật. Cũng qua lời vị Tăng bảo chân tu này thì những người tu thiền cũng sẽ có Một Cõi Đi Về. Mặc dù Ngạo Thuyết không ngần ngại vấn hỏi về sự hư vọng, hoang đường của cõi để người thành Phật vì kinh Kim Cang viết “Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng” nhưng xem ra chỗ “bí lối” của vị Tăng bảo trên vẫn nghẽn bít vì chỗ tín tâm kiên cố; Nghi tình được lý giải chỉ là cửa ngõ vào đạo của Thiền Tông, với Tịnh Độ Tông chẳng dính dáng gì.
Sau đó, Ngạo Thuyết hội kiến với một Tăng bảo Thiền Tông, vị sư này là môn hạ của sư ông Thích Thanh Từ. Do chịu ảnh hưởng của sư ông Thanh Từ nên vị Tăng bảo này nói đến sự Thấy Tánh và Cái Thấy Biết Thường Hằng của người đắc đạo.
Ngạo Thuyết truy vấn: Vậy phải chăng người đạt sự giác ngộ giải thoát hoàn toàn sẽ vẫn còn Cái Hằng Thấy, Hằng Biết?
Vị Tăng bảo điềm đạm trả lời: Đúng vậy. Cái Thấy Biết luôn thường hằng.
Vị Tăng bảo điềm đạm trả lời: Đúng vậy. Cái Thấy Biết luôn thường hằng.
Ngạo Thuyết lại hỏi: Vậy khi giác ngộ thể nhập niết bàn tịch diệt rồi thì người đấy vẫn giữ lấy Cái Thấy Biết Thường Hằng, thấy biết tất cả mà không tham gia tạo tác xúc chạm?
Câu trả lời được đưa ra là “Đúng vậy.”
Câu trả lời được đưa ra là “Đúng vậy.”
Ngạo Thuyết lại vấn hỏi: Thế thấy biết tất cả mà không dính vào, không tạo tác. Vậy giữ lấy Cái Thấy Biết đấy để làm gì?
Vị Tăng bảo kia trầm ngâm một lúc rồi nói: Thiền Tông coi trọng việc kiến tánh, kiến tánh rồi còn phải tiếp tục hành trì cho đến khi triệt ngộ.
Vị Tăng bảo kia trầm ngâm một lúc rồi nói: Thiền Tông coi trọng việc kiến tánh, kiến tánh rồi còn phải tiếp tục hành trì cho đến khi triệt ngộ.
Thấy vị Tăng bảo đã lãng tránh vấn đề, lại chuyển sang đề tài pháp hành, Ngạo Thuyết định vấn hỏi “Thế nào là tu phải hành, phải chăng tọa thiền, thiền hành, trì kinh mới là pháp hành? Sư có biết Tăng Pháp Đạt (trong Pháp Bảo Đàn kinh) miên mật tụng kinh Pháp Hoa mà không chuyển được kinh đến nỗi mê đường, đắm lối may nhờ Lục Tổ Huệ Năng từ bi nói một lời mới mở được mắt huệ không?”. Nhưng rồi, dựa vào cuộc đàm luận qua về nên Ngạo Thuyết không nỡ Sát Sư nên chỉ ngủ lại một đêm gieo duyên.
Tiếp sau đó, trên đường về ngang qua chùa Thiền Tông Tân Diệu Ngạo Thuyết lại ghé vào vấn pháp môn hạ của thiền gia Nguyễn Nhân thì được vị này cho biết “Chỉ có Thiền Tông Tân Diệu mới tu đúng pháp Phật vì Thiền Tông Tân Diệu có chân truyền Huyền Ký Như Lai”.
Ngạo Thuyết hỏi: Vậy tu đắc quả rồi sẽ thế nào?
Vị nhân giả kia đáp: Tu đắc quả sẽ về cõi Phật.
Ngạo Thuyết hỏi: Cõi Phật là cõi gì? Không phải cõi Phật cũng chỉ là cõi tưởng hay sao?
Người kia đáp: Cõi Phật là nơi ở của các vị Phật chứ là cõi gì, Phật Thích Ca ở đó, Phật A Di Đà cũng ở đó.
Ngạo Thuyết hỏi: Phật A Di Đà cũng ở cõi Phật? Thế còn cõi Tây Phương cực lạc thì sao?
Người kia đáp: Cõi Tây Phương cực lạc chỉ giống như là một đất nước Phật A Di Đà lập ra để người niệm Lục Tự Di Đà về đó tu, thi thoảng Phật A Di Đà mới ghé qua truyền pháp. Còn bình thường thì Phật A Di Đà ở cõi Phật chứ không ở đấy.
Ngạo Thuyết hỏi: Tại sao?
Vị nhân giả kia đáp: Phật A Di Đà đâu thể ở lâu nơi cõi Tây Phương được, vì những người về đó tu sẽ không chịu nỗi. Phật A Di Đà giống như điện cao thế, còn người về cõi Tây Phương tập tu như điện trung thế, hạ thế nên ở cùng Phật A Di Đà hút hết năng lượng người tập tu. Do đó, lâu lâu Phật A Di Đà mới về cõi Tây Phương.
…
Về Thiền Tông Tân Diệu, đây cũng là tà môn trộm pháp Phật nên không có gì đáng nói. Còn hai vị Tăng bảo mà Ngạo Thuyết gặp trước đó, họ đều là những bậc chân tu đạo hạnh nhưng tri kiến Phật thì bị hạn cuộc ở tri kiến lập, họ không thể vượt thoát lên để thành tựu chánh tư duy, họ học Phật theo những lối mòn sai lạc, rồi đem sự hiểu biết sai lạc đó phổ truyền cho đại chúng học Phật. Và kết quả thế nào đã quá rõ ràng – Một Người Sai, Muôn Ức Người Lạc, Sự Sai Lầm Đó Ảnh Hưởng Đến Muôn Ức Kiếp.
…
Nửa sự thật không thể là sự thật. Vì lẽ đó loạt bài sắp đến Ngạo Thuyết sẽ nói về những sai lạc của những vị danh sư Việt Nam ở cả 2 Tông Nam – Bắc như sư Giới Đức, Viên Minh, Thích Nhất Hạnh, Thích Thanh Từ, Thích Từ Thông, Thích Thông Lạc.
…
Về Thiền Tông Tân Diệu, đây cũng là tà môn trộm pháp Phật nên không có gì đáng nói. Còn hai vị Tăng bảo mà Ngạo Thuyết gặp trước đó, họ đều là những bậc chân tu đạo hạnh nhưng tri kiến Phật thì bị hạn cuộc ở tri kiến lập, họ không thể vượt thoát lên để thành tựu chánh tư duy, họ học Phật theo những lối mòn sai lạc, rồi đem sự hiểu biết sai lạc đó phổ truyền cho đại chúng học Phật. Và kết quả thế nào đã quá rõ ràng – Một Người Sai, Muôn Ức Người Lạc, Sự Sai Lầm Đó Ảnh Hưởng Đến Muôn Ức Kiếp.
…
Nửa sự thật không thể là sự thật. Vì lẽ đó loạt bài sắp đến Ngạo Thuyết sẽ nói về những sai lạc của những vị danh sư Việt Nam ở cả 2 Tông Nam – Bắc như sư Giới Đức, Viên Minh, Thích Nhất Hạnh, Thích Thanh Từ, Thích Từ Thông, Thích Thông Lạc.
Lưu ý: Ngạo Thuyết viết loạt bài Cương Đao Sát Sư không đồng nghĩa với việc Ngạo Thuyết coi thường Tăng bảo, Ngạo Thuyết kính trọng họ vì nếu không có họ truyền đăng hẳn là Ngạo Thuyết khó thể biết đến chánh pháp. Trân trọng!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét