Thứ Hai, 20 tháng 8, 2018

Tề Thiên Đại Thánh Tầm Đạo Lần Thứ Hai

Nghe vô thường gọi người


Lòng thầm kinh hãi

Một phen bôn đào

Tầm sư, học đạo màu

72 phép thần thông

Trời người đâu dễ đặng

Đạo thánh nhân khiêm hạ

Vẻ vời… không thật sống

Ngạo thế nhân

Tánh lại buông lung

Ý mã, tâm viên,…

Đời là thế.

Bị đuổi khỏi học đường

Quay về chốn cũ, nhà xưa

Hoa Quả Sơn, Thủy Liêm Động

Ta làm vua một cõi

Có đêm say, hồn thác xuống Diêm đài

Đạo tiên thánh hoài công

Mộng trường sinh bất tử

Ta điên tiết đạo Trời

Mấy bận loạn thiên cung

Thiên tướng hà sa đều tỏ mặt

Phút sa cơ khổ nhục

Chốn lao tù

Lò luyện đơn

Thái Thượng giam cầm

Lửa Tam muội cháy lòng

Bao ngày nung đốt?

Ta luyện mắt ngươi vàng

Lóng lánh tinh anh

Nuôi mối hận trong lòng

Thù này ta quyết trả

Lão Quân khinh suất, ngạo đời

Cho đồng tử mở nắp lò

Thét 1 tiếng vang chấn động Tam thiên

Thần binh, thiên tướng thảy đều bạt vía

Ngọc Đế cả kinh

Mời Phật Tổ hộ thiên đình

Ta cười nhạt khinh trời già nhu nhược

Lại sa vào khổ kiếp

Một trò chơi

Bàn tay buông thỏng của Như Lai

Ta cân đẩu vân mấy lượt

Hoài… không khỏi

Ngũ Hành Sơn rèn chí, nuôi tâm

Thời gian thấm thoát trôi qua

Mấy trăm năm có lẻ

Đào ra hoa, kết trái lại giao mùa

Có hôm nghe Người đi Thiên trúc

Thỉnh kinh điển đại thừa cứu khổ nhân gian

Âu cũng một chữ duyên

Ta bầu bạn cùng Người

Đường ngàn dặm xa xôi khó nhọc

Thỉnh chân kinh ngót nghét vượt 10 năm

Quay về lại cố hương

Người người hoan hỷ

Ta chỉ cười thương nhân thế đảo điên

Tam Tạng Kinh là ngón tay chỉ mặt trăng

Người ôm giữ cho lòng thêm điên đảo

Học chẳng hành, trẻ nít cười khinh

Ta rõ biết

Không trách trời cao không có mắt

Bởi do người không trọn đạo quân thần

Khiến 3 cõi 6 đường trầm luân cơ khổ

Kêu khóc oán trời

Trời bảo: Chẳng tại ta.

Tỉnh giấc vô thường -

Chánh đạo chỉ vậy thôi.

Giữ chân đạo thường an lạc tịnh

Đắm vô thường đau khổ khó rời xa

Siêu sinh mộng càng thêm như bào ảnh

Lặng dừng tâm sẽ đoạn dứt luân hồi.

Lòng an định, phải đâu là người chết?

Từ bi tâm chư Phật,

Những mong đền.

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2018

Bá đạo – Phẩm thứ ba – Đạo Phật có Number One?
- Thưa thầy! Thầy vẫn chưa trả lời đạo nào tốt nhất.
- Chẳng phải tôi đã nói qua rằng đạo không tốt xấu. Tốt xấu là do tâm phân biệt của con người mà định danh hay sao?
- Thưa thầy! Con mong thầy giảng nói rõ hơn.
- Nếu nói đến chữ đạo thì hãy xét xem bạn dùng chữ đạo đấy với hàm nghĩa nào. Hiện nay, phần đa con người dùng chữ đạo là để phân định các tôn giáo khác nhau. Chữ đạo được dùng theo nghĩa này thì đã xa với nguyên gốc.
- Thưa thầy! Vậy chữ đạo theo nghĩa nguyên sơ, ban đầu sẽ được dùng với hàm ý gì?
- Chữ đạo ban đầu được Lão Tử dùng với “Đạo khả đạo phi thường đạo”. Trong Đạo Đức kinh, Lão Tử rất ưa dùng từ đạo và từ đạo của Lão Tử dùng với hàm nghĩa rất rộng nhưng có thể diễn nói nôm na rằng đạo là bản nguyên, nguồn gốc sum la vạn tượng và những quy luật vận hành của sum la vạn tượng. Vậy nên chữ đạo với nguyên nghĩa ban đầu hoàn toàn sai biệt với ngữ nghĩa từ đạo mà con người hiện dùng. Trong pho Tam Tạng kinh không thường dùng chữ đạo do vậy nên ngày nay con người mà cụ thể là người học Phật thường hay dùng từ người cầu đạo, người tầm đạo thì chỉ nên xem như là một cách nói ví von mang quy ước chung chung chứ không minh định rạch ròi về tôn giáo mà bản thân người đó theo đuổi. Và với nghĩa nôm na đạo là bản nguyên, nguồn gốc sum la vạn tượng và những quy luật của nó thì đạo vốn vậy, không thiện ác, tốt xấu, đúng sai, minh hay vô minh…
- Thưa thầy! Ý thầy là nguyên sơ đạo không có sự phân biệt rạch ròi. Ví như việc trời mưa nắng, có nơi, có loài nhờ mưa mà được lợi nhưng với diêm dân mà mưa dầm thì thôi rồi, ví như kỷ băng hà hủy diệt loài khủng long nhưng nếu trái đất không trải qua kỷ băng hà thì biết đến bao giờ con người mới phát triển, tiến hóa như ngày nay. Vậy nếu hiểu đạo theo nghĩa phân định các hệ thống tôn giáo thì đạo nào tốt nhất?
- Như đã nói từ trước, “Đạo vốn không tốt, chẳng xấu. Xấu tốt tùy tâm người”. Khi bạn khởi ý phân biệt cao thấp, hay dở, tốt xấu thì theo hệ quy chiếu chủ quan của bạn thì đạo mới “lấm tấm” bùn.
- Thưa thầy! Ý con muốn hỏi “Đối với đệ nhất nghĩa đế có phải đạo Phật – đạo giác ngộ giải thoát (thầy hay nói thế) là đạo tốt nhất” không?
- Ồ! Cái đấy do tâm phân biệt chủ quan, hẹp lòng của bạn mà đạo Phật thành đạo tốt nhất, số 1 (Number one) chứ bản nguyên đạo Phật là bình đẳng thì đâu thể gây sự thị phi hơn kém, cao thấp. Trong suốt pho Tam Tạng Kinh Phật Thích Ca diễn nói tới lui chỉ có hai vấn đề chính yếu, đó là Luân Hồi và Giải Thoát; Phật Thích Ca cũng không nói “Tất cả chúng sinh hãy giải thoát hoàn toàn cả đi” mà chỉ nói đại ý “Đời là bể khổ, Luân Hồi nhiều khổ não”, “Ai nhàm chán luân hồi sinh tử quẩn quanh thì đây, bát chánh đạo là lối thoát khỏi sinh tử”. Thế đấy, Phật Thích Ca không nói “Giải thoát hoàn toàn là tốt nhất”, “Luân hồi là xấu nhất, là thê thảm nhất”. Vậy nên bạn chớ chấp giữ “Đạo nào tốt, đạo nào xấu” mà chướng ngại mắt huệ.
- Hơn nữa, nếu gặp đạo giáo khác mà bạn dè bĩu, khinh chê dễ thường gây điều thị phi phiền não. Thời Phật tại thế, vì quá cứng nhắc xiển dương chánh pháp đạo giác ngộ giải thoát mà ngài Mục Kiền Liên “phê phán” yếu điểm giáo lý của Kì na giáo một cách kịch liệt, chính việc đó đã khiến ngài Mục Kiền Liên bị tín đồ cuồng tín, cực đoan Kì na giáo phục kích đánh đến chết, đấy là bài học lẽ ra người học Phật phải nhớ đời đời.
- “Đạo Phật là bình đẳng cớ sao bạn lại nuôi giữ tâm phân biệt hẹp hòi”. Phần đa tôn giáo nào ra đời cũng dựng xây trên nên tảng thiện lương, tốt đẹp cả. Với những tín đồ Kito giáo, Hồi giáo,… thì đạo của họ là tốt nhất. Họ tin Chúa, tin Thượng Đế, tin Thánh Alah,… họ cầu nguyện ăn nên, làm ra và ra sức lao động nên trở nên no đủ, phú cường. Nhìn các nước phương Tây, các nước chịu ảnh hưởng của Thần giáo bạn sẽ dễ dàng nhận diện được điều này. Còn các nước có nhiều người học Phật tự hào “Đạo Phật là tốt nhất, là Number one” thì kinh tế phát triển chậm lụt vì như như bất động, vì phúc họa tùy duyên, vì nghiệp nên thế đấy. Vậy nên ở khía cạnh làm ăn, phát triển kinh tế thì bạn nên xét lại xem “Đạo Phật có tốt nhất không?”.

- Vậy nên tốt xấu, cao thấp, đúng sai thì phải xét ở góc cạnh nào. Sự khác biệt chính yếu giữa các đạo giáo là ở điểm đến sau cùng. Và tùy chọn lựa của mỗi người mà sự tốt xấu, hay dở, đúng sai mới ứng nghiệm
Bá đạo - Phẩm thứ hai - Đạo nào là tốt nhất?
- Thưa thầy! Việc tham vấn đạo nào có quan trọng không?
- Đương nhiên là rất quan trọng.
- Thưa thầy! Quan trọng như thế nào ạ?
- Bạn có nghe qua nhân quả chẳng lầm không?
- Thưa thầy! Con có nghe.
- Ừ! Vậy nên gieo nhân hạt táo thì được cây táo, gieo nhân hạt cam thì được cây cam,... Người học đạo chớ vì tham cứu bá đạo mà ăn cây táo rào cây sung, tạo điều trá ngụy, hư vọng.
- Thưa thầy! Thầy có thể nói rõ hơn không?
- Như đạo Lão xem đạo như một dòng sông, có khúc sông lượn lờ phẳng lặng, có khúc sông vặn mình dữ dội, người học đạo Lão là người học hạnh tùy thuận theo tự nhiên, không chống trái, xung đột. Có thể ví như người học đạo ở đạo Lão sẽ đặt mình ở vị trí bờ sông dõi mắt nhìn con nước lớn ròng mà không bị cuốn theo dòng chảy biến động. Hồi giáo, Kito giáo, Do Thái giáo... hay Thần giáo nói chung thì cho rằng có một ông thần tạo ra dòng sông với con nước lớn ròng cũng như tạo ra con người cùng vũ trụ vạn hữu, và người sống thiện lành, tin tuyệt đối vào đấng quyền năng thì khi chết sẽ về Thiên đàng. Đạo J. Krishnamurti, đạo Osho thì giải phóng, tự do bất tận. Đạo Phật thì giải thoát hoàn toàn khỏi sinh tử luân hồi. Đạo Thông Thiên Học, đạo Hòa Hảo, đạo Cao Đài ... thì góp nhặt ý tứ từ các hệ thống tôn giáo khác nhau, gom 3 bó rồi đập, rồi giũ tạo ra một giạ nhưng là thóc hay nếp hay lúa ma là tùy ở sự góp nhặt tri kiến chủ quan của người khai lập ra đạo giáo cũng như ở đội ngũ truyền giáo kế thừa…
- Thưa thầy! Con chỉ là người tìm đạo muốn hiểu rõ về đạo, và hành trì sống theo đạo, điều này có chướng ngại gì không?
- Mục đích bạn có vẻ chỉ dừng lại ở việc tìm hiểu, nghiên cứu đạo học và xa hơn một chút là làm lành, lánh dữ. Bạn gieo nhân đấy và kiên định hành trì thì đương nhiên sẽ được vậy. Việc ấy, với đạo không lỗi gì.
- Thưa thầy! Nhưng theo con được biết thì có sự giải thoát hoàn toàn, con sống thuận theo đạo như vậy thì có thoát khỏi luân hồi sinh tử được không?
- Hiển nhiên là không thể thoát khỏi luân hồi trừ phi mắt huệ bạn bừng sáng, ý tôi muốn nói là sự hiểu biết của bản thân bạn phải có một đột phá về mặt tâm linh tức trí tuệ xuất thế gian.
- Thưa thầy! Con mong thầy chỉ dạy rõ hơn.
- À! Bạn tìm đến đạo mà không có mục định hướng, một đích đến rõ ràng thì sao bạn có thể hoàn mãn được hành trình vượt thoát sinh tử. Khi bạn tìm đến đạo mà không có mục đích giải thoát hoàn toàn thì đâu thể thu được quả liễu thoát sinh tử. Bạn gieo nhân thấu hiểu đạo chứ nào phải nhân giải thoát hoàn toàn thì quả sẽ nương nơi nhân mà thành tựu. Đây gọi là nhân quả chẳng lầm.
- Thưa thầy! Ý thầy muốn chỉ dạy rằng muốn thành đạo nào thì phải xác định được đích đến cụ thể?
- Đúng vậy! Mỗi đạo giáo sẽ có một đích đến khác nhau, bạn theo đạo nào thì phải thuần tín ngõ hầu về đích theo đúng nhân ban đầu đã gieo. Chứ nếu bạn “bâng khuâng” giữa Phật, Thượng Đế, Vô Thần… thì bạn sẽ “chấp chới”, chìm nổi thôi. Đích đến của đạo Lão là tạo ra một ốc đảo – một tiên giới tiêu diêu tự tại để khi “nhắm mắt xuôi tay” về đấy hưởng nhàn, muốn làm được điều này thì hiện đời sống tùy thuận, mềm mại, uyển chuyển như nước và tín tâm luyện “hình thần” cũng như tâm rằng có “Một cõi đi về” do chính mình tạo lập; Đích đến của phần đa tôn giáo thuộc về Thần quyền thì chết sẽ cộng trú, hợp thể với Đấng quyền năng – Thượng Đế, Thánh Alah,… Đích đến của cộng sản giáo thì chết là hết, không Thần – Phật – Thượng Đế chi cả, nên sống hiện đời cứ việc tham đi, có vẻ như với cộng sản giáo lệch lạc thì nhân nghĩa, đạo đức chỉ là bánh vẽ chỉ dùng làm trang sức cho đẹp thôi, gượng nói là đạo đức giả vậy. Đạo Phật đúng nguyên mẫu thì là thoát khỏi luân hồi, xa rời sinh tử mộng; Đạo Phật lệch lạc thì nghe chừng còn tham sống nên mộng tưởng điên đảo cứu cánh Niết bàn tức là vẫn mong cầu có một cõi giới Thường An Lạc Tịnh để về thọ hưởng với cái gọi là Cái Đang Là hoặc về Phật quốc tiếp tục tu… Bạn chọn đích đến là tìm hiểu đạo thì có vẻ nhân duyên bạn thuộc về đạo Lão vậy thì bạn còn gì nữa mà không dấn thân, trải nghiệm tùy thuận. Đừng quan hoài đến những đạo giáo khác không khéo sẽ khiến tín tâm bạn lung lay.
- Thưa thầy! Đạo nào là tốt nhất?
...
Bá đạo - Phẩm thứ nhất - Chừng mô gọi bằng thằng?
- Thưa thầy! Thầy cho con tham vấn về đạo.
- Bạn muốn tham vấn về đạo nào?
- Thưa thầy! Đạo nào là sao ạ?
- Đạo có bá đạo. Bạn muốn hỏi đạo nào?
- Thưa thầy! Con không hiểu ý bá đạo mà thầy nói, thầy có thể giảng rõ hơn không?
- Người học đạo ngày nay có thể tu tập theo nhiều đạo giáo khác nhau như Hồi giáo, Ấn giáo, Lão giáo, Thiên chúa giáo, Kito giáo, Hòa Hảo giáo, Cao Đài giáo, Thông Thiên Học giáo, Tịnh Độ giáo, Thiền Tông giáo, Mật Tông giáo, Cộng sản giáo, Do Thái giáo,... Rất, rất nhiều giáo nên tôi gọi là bá đạo. Vậy bạn muốn tham vấn đạo nào?
- Thưa thầy! Con xin phép được gọi thầy là thầy để thể hiện sự tôn kính. Thầy có thể trả lời tham vấn ở nhiều đạo giáo khác nhau ạ?
- Chừ bạn muốn ngỏ ý gọi tôi bằng thầy, thế chừng mô bạn gọi tôi bằng thằng?
- Thưa thầy! Thầy dạy quá lời. Nhất tự vi sư, bán tự vi sư.
- Bạn muốn tôi hiểu theo nghĩa "Một chữ cũng thầy, nửa chữ cũng thầy" hay "Chùa có một ông sư, bán chùa đi thì vẫn còn lại ông sư"?
- Thầy thật hài hước! Con chỉ muốn gọi thầy là thầy để tiện bề tham vấn.
- Thư giản một chút. Chuyện này không vui đâu.
- Thưa thầy! Ý thầy là gì?
- À! Đạo khả đạo phi thường đạo; Danh khả danh phi thường danh. Sự điên đảo ở đời không hề ít. Gọi tôi là gì không quan trọng, điều quan trọng hơn là sự chân thành đối đãi nhau và thành thật với chính mình. Dặm đường tôi qua đã nếm trải không ít chuyện bỗng dưng được gọi bằng thầy rồi bỗng chốc "khinh khỉnh" nhìn nhau, như thế nào khác gì gọi bằng thằng?
- Thưa thầy! Sao lại có chuyện như thế? Con sẽ không như thế đâu ạ!
- Ai biết ngày mai sẽ ra sao?
- Thưa thầy! Con tuyệt đối không thế. Nhưng thầy cho con hỏi "Sao lại có chuyện từ đầu gọi thầy, sau lại gọi thằng?"
- Hẳn là phẩm hạnh của tôi không tốt rồi.
- Thưa thầy! Thầy lại dạy quá lời. Con thật lòng muốn biết.
- Nhân sinh sự vốn vô thường, lý này lẽ nào bạn còn chưa rõ.
- Thưa thầy! Con biết lý vô thường nhưng không rõ sự tình đến mức vậy.
- Bạn tìm đến tôi và muốn gọi tôi là thầy vì lý do gì?
- Thưa thầy! Vì con xem những bài viết của thầy con thấy hay, đặc biệt nên muốn gần gũi học tập nên mong mỏi được gọi thầy để thể hiện sự kính phục ạ!
- Ừ! Hôm nay, bạn đến vì thấy bài viết tôi hay, đặc biệt nên bạn ấn tượng, bạn ấn tượng là vì ý tứ bài viết hợp khẩu vị của bạn nên bạn sinh lòng tôn trọng, quy ngưỡng. Rồi ngày mai này tôi tiếp tục viết bài nhưng loạt bài viết mới này lại không hợp khẩu vị, không đạo mạo chỉnh chu không ra dáng của một tôn sư, thế là sự kính ngưỡng của bạn dành cho tôi sẽ tụt giảm. Và nếu những điều tôi viết "đụng chạm" đến ông Phật, ông Thần hay vị đạo sư đáng kính của bạn thì việc "xấp ngửa" bàn tay sẽ xảy ra. Vậy nên khi tôi làm vừa lòng bạn, ràng buộc mình trong khuôn phép mặc định của bạn thì tôi sẽ mãi mãi làm thầy; Còn khi tôi làm bạn không vừa lòng, không giữ hình tượng đạo mạo như ý bạn thì tôi sẽ trở thành thằng. Điều này trên bước đường tôi đi đã gặp không ít lần nên cũng quen rồi. Vậy chừng mô bạn sẽ gọi tôi bằng thằng?
- Thưa thầy! Con sẽ không như thế.
- Ừ! Vậy bạn sẽ tham vấn về đạo nào?
(Còn tiếp)


VẤN ĐỀ :
Một ý tưởng cá nhân nêu lên không phải để tranh biện mà chỉ là một ý tưởng để trao đổi. người tu Phật xem như một cơn gió thoảng qua - nếu hài hòa là " đồng cảm " trái lại chỉ Ta bà.
Chúng ta học Phật hay tu Phật đều thường nghe bài thơ phổ biến này :
" Sinh ra hai tay trắng
Lìa đời trắng hai tay
Sao mãi nhặt cho đầy
Túi đời như mây bay .
Thiển ý rằng : .
Sinh ra là thực có
Lìa đời là qua đi
Vô thường là như thế
Sao không BIẾT thế ni !
Niết Bàn là " cái chi " ?.
Phật Đà bảo có thật
Tại thế chẳng đâu xa
Phủi sạch sống bằng gì ?.
Bi quan là vọng tưởng
Đời, Đạo chẳng hài hòa
Sống sao cho đời thuận
Vạn thế chứng Đạo ca. .
CẢNH 5 Cá vượt vũ môn " TU chuẩn bị vượt vũ môn " gặp nòng nọc nhái NÒNG NỌC
.
Ủa, ủa, ủa ....anh cá a ?.
Lờ đờ tôi tưởng một ...." con ma "
Râu mép anh đâu ….còn một chiếc ?.
Vãy, vi... trụi lủi nhận không ra .
Mới nhìn tôi tưởng gặp ...." quỷ ma "
Loại này kỳ lạ khó nhận ra L
ội đi như thể thây ma chết
Nhìn kỹ thì ra .....anh đó à.... .
Sao thế..? anh nay ốm quá trời
Đuôi, vy đâu mấy lấy gì bơi
Vũ môn tam cấp thời gần tới
Anh trôi lơ lững, chẳng còn hơi .
CÁ :
" vô thường " anh biết tất cả không
Phủi hết tôi đây chỉ giữ ...." lòng "
Tham, si cũng thế tôi đà tiệt
Phen này nhất định hóa thành ....a...a." rồng " .
NÒNG NỌC :
Anh này nói chyện thật lạ ghê
Tham, si nào có chỉ U mê
Thản nhiên Anh sống phù ...a..a..Thiên đạo
Sân, hận không còn bớt nhiêu khê .
Râu, đuôi cho hết tưởng phúc sao ?.
Hiện tại thì Anh lội cách nào ?.
Sinh tồn là luật mà ....Ông nội
Anh nghĩ lăng nhăng mấy chuyện phào .
….Này nhá ...
Cả dòng sinh mệnh mới vô thường
Anh nhớ trong tâm tợ kỹ cương
Tùy duyên tương tác không tao loạn
Hết sân, còn ái ( còn muốn ) thật vô phương ! .
Anh biết xưa kia Phật cho gì ?.
Bố thí khi nao ?. Bố thí chi ?.
Bố thí cho ai ?. Cho gì thế ?.
( Bộ ) Cứ hể đem cho ( là ) bố thí ..hì..hì...hì….. .
Nòng nọc lắc đầu bỏ đi .
Cá vượt vũ môn ốm chìm xuống....
T.T.T NHƯ KHÔNG.
( Trích trong Kịch thơ Cá, Rùa, Nòng nọc nhái ).VẤN ĐỀ :
Một ý tưởng cá nhân nêu lên không phải để tranh biện mà chỉ là một ý tưởng để trao đổi. người tu Phật xem như một cơn gió thoảng qua - nếu hài hòa là " đồng cảm " trái lại chỉ Ta bà.
Chúng ta học Phật hay tu Phật đều thường nghe bài thơ phổ biến này :
" Sinh ra hai tay trắng
Lìa đời trắng hai tay
Sao mãi nhặt cho đầy
Túi đời như mây bay .
Thiển ý rằng : .
Sinh ra là thực có
Lìa đời là qua đi
Vô thường là như thế
Sao không BIẾT thế ni !
Niết Bàn là " cái chi " ?.
Phật Đà bảo có thật
Tại thế chẳng đâu xa
Phủi sạch sống bằng gì ?.
Bi quan là vọng tưởng
Đời, Đạo chẳng hài hòa
Sống sao cho đời thuận
Vạn thế chứng Đạo ca. .
CẢNH 5 Cá vượt vũ môn " TU chuẩn bị vượt vũ môn " gặp nòng nọc nhái NÒNG NỌC
.
Ủa, ủa, ủa ....anh cá a ?.
Lờ đờ tôi tưởng một ...." con ma "
Râu mép anh đâu ….còn một chiếc ?.
Vãy, vi... trụi lủi nhận không ra .
Mới nhìn tôi tưởng gặp ...." quỷ ma "
Loại này kỳ lạ khó nhận ra L
ội đi như thể thây ma chết
Nhìn kỹ thì ra .....anh đó à.... .
Sao thế..? anh nay ốm quá trời
Đuôi, vy đâu mấy lấy gì bơi
Vũ môn tam cấp thời gần tới
Anh trôi lơ lững, chẳng còn hơi .
CÁ :
" vô thường " anh biết tất cả không
Phủi hết tôi đây chỉ giữ ...." lòng "
Tham, si cũng thế tôi đà tiệt
Phen này nhất định hóa thành ....a...a." rồng " .
NÒNG NỌC :
Anh này nói chyện thật lạ ghê
Tham, si nào có chỉ U mê
Thản nhiên Anh sống phù ...a..a..Thiên đạo
Sân, hận không còn bớt nhiêu khê .
Râu, đuôi cho hết tưởng phúc sao ?.
Hiện tại thì Anh lội cách nào ?.
Sinh tồn là luật mà ....Ông nội
Anh nghĩ lăng nhăng mấy chuyện phào .
….Này nhá ...
Cả dòng sinh mệnh mới vô thường
Anh nhớ trong tâm tợ kỹ cương
Tùy duyên tương tác không tao loạn
Hết sân, còn ái ( còn muốn ) thật vô phương ! .
Anh biết xưa kia Phật cho gì ?.
Bố thí khi nao ?. Bố thí chi ?.
Bố thí cho ai ?. Cho gì thế ?.
( Bộ ) Cứ hể đem cho ( là ) bố thí ..hì..hì...hì….. .
Nòng nọc lắc đầu bỏ đi .
Cá vượt vũ môn ốm chìm xuống....
T.T.T NHƯ KHÔNG.
( Trích trong Kịch thơ Cá, Rùa, Nòng nọc nhái ).

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2018


Ý KIẾN ; PHẬT PHÁP và SAI LẦM TRONG Ý NGHĨ VỀ PHẬT PHÁP.....
BAO GIỜ CUỘC ĐỜI VẪN ĐẸP, VẪN AN NHIÊN, BÌNH LẶNG
NÓI NHƯ THẾ NGHĨA LÀ NGƯỜI NÓI PHẢI ĐANG ĐỨNG Ở MỘT GÓC ĐỘ QUAN NIỆM SỐNG NHƯ THẾ NÀO., MỘT PHẠM TRÙ NÀO ĐÓ, MỘT PHÍA NÀO ĐÓ CỦA CUỘC ĐỜI...................... NHƯỢC BẰNG THÌ CHẲNG QUA CHỈ LÀ HÌ LỘNG....LÀ SAI....
NHỮNG NGƯỜI PHẬT TỬ, NHỮNG PHÁP SƯ, NHỮNG ĐẠO SƯ..., NHỮNG THẦY CHÙA,.... ĐÃ ĐƯA ĐẠO GIẢI THOÁT RỐT RÁO ĐAU KHỔ THÀNH TÔN GIÁO, MỘT HỆ THỐNG " LÀM LANH LÁNH DỬ ", TÍCH PHƯỜC, CẦU ĐỨC THÌ VIỆC '' HỌ KEO ĐẠO GIẢI THOÁT RỐT RÁO KHỔ ''THÀNH NHÂN ĐẠO, THÀNH TỔ CHỨC BAN BỆ, HỆ THỐNG .......NHỮNH HỆ PHÁI, CHI PHÁI...VỚI NHỮNG CÔNG TÁC XÃ HỘI TỐT, VƠI NHỮNG CHÙA CHIỀN NGUY NGA VÀ...VÀ...NHỮNG SỔ CÔNG ĐỨC ..KHÔNG BAO GIỜ CHẤM DỨT VÀ NHỮNG TRANH BIỆN HƠN THUA GIỮA CÁC " CÁI TÔN CHỈ ", CÁC '' PHẬT PHÁP CAO SIÊU, HUYỀN NHIỆM, BÍ MẬT TRUYỀN THỪA CHO CHỈ CHÍNH HỌ, CỦA THẦY, TỔ LÀ ĐIỀU TẤT YẾU CŨNG KHÔNG BAO GIỜ CHẤM DỨT......CHƯA NÓI ĐẾN NHỮNG CUỘC TRANH BIỆN GẮT GAO.........ĐỂ BẢO VỆ MÌNH..., THẦY MÌNH...., SƯ MÌNH.......
ĐỐI VỚI ĐẠO GIẢI THOÁT RỐT RÁO KHỔ ĐAU - KHÔNG CÓ PHÁP NÀO LÀ "" PHẬT PHÁP "" NẾU PHÁP ĐÓ, CÁCH ĐÓ KHÔNG GIẢI QUYÊT " DỨT ĐIỂM NGAY NỔI KHỔ CON NGƯỜI ĐANG CÓ, ĐANG THỌ " - NHẤT LÀ ĐỐI VỚI NGƯỜI PHẬT TỬ CHÂN THÀNH.......... KHÔNG HẸN, KHÔNG HỨA, KHÔNG XIN, KHÔNG CÀU, VỪA '''' HÁ MIỆNG "" NÓI ĐẸP THÌ ĐÃ SAI, VỪA HÁ MIỆNG NÓI ĐỜI VẪN AN NHIÊN, BÌNH LẶNG THÌ CŨNG ĐÃ SAI....!!!!!!. BẤT CỨ PHÁP NÀO, BẤT CỨ CÁCH NÀO "" LÀM CHẤM DỨT NGAY KHỔ CHO CON NGƯỜI - ĐÓ MƠI CHÍNH LÀ '' PHẬT PHÁP "" CÒN TẤT CẢ CHỈ LÀ TAY CHỈ TRĂNG...….
NHƯNG NẾU CỐ CHO MÌNH LÀ CHÂN CHÁNH, CHÂN TRUYỀN THÌ CHẲNG QUA LÀ TRÒ ĐÙA HÍ LỘNG VỚI VÔ MINH MỘT SỰ VỖ VỀ, AN ỦI VỚI CHÍNH MÌNH, CHÍNH SƯ THÀY CỦA MÌNH, NHỮNG HƯ ẢO TRIỀN MIÊN MỘNG TƯỞNG GIẢ VỜ TRONG TA BÀ THẾ GIỚI.
HỒI TƯỞNG...HỒI TƯỞNG LẠI ĐI...VÀ HÃY SUY NGHĨ - ĐIỀU NÀY NHƯ BẮT BUỘC TẤT CẢ MỌI PHẬT TỬ - KHÔNG THỂ TIN, KHÔNG THỂ NHĂM MẮT NGHE MÀ KHÔNG HIỂU, MÀ KHÔNG BIẾT......NGÀI THÁI TỬ TẤT ĐẠT ĐA " LY GIA CẮT ÁI RA ĐI KHÔNG BỞI VÌ NHỮNG GÌ SUNG SƯỚNG HƠN CÁI NGÀI ĐANG CÓ, KHÔNG BỞI NHỮNG GÌ CÁI GÌ CON NGƯỜI CÓ THỂ CÓ, SẼ CÓ THỂ CÓ.....MÀ LÀ CHẤM DỨT ĐAU KHỔ. NGAY TẠI NƠI KHỔ - TẠI CÁI KHỔ ĐANG XẢY RA..............TẠI ĐÂY.BÂY GIỜ
...CẢM THỌ KHỔ HẾT KHỔ KHÔNG Ở ĐÀNG KIA, ...KHÔNG Ở NƠI NỌ....MÀ TẠI ĐÂY BÂY GIỜ...........VẬY PHẬT PHÁP LÀ PHÁP, LÀ CÁCH CHẤM DỨT KHỔ TẠI DÂY ĐÂY BÂY GIỜ. PHẬT PHÁP KHÔNG LÀ CÁCH, LÀ PHƯƠNG PHÁP CHO NGÀY MAI, CHO MỔ CUỘC HẸN HÒ SẼ.......VỚI PHẢI............
MỖI MỘT CÁI KHỔ MỖI KHÁC.
MỖI MỘT CÁI KHỔ CỦA CON NGƯỜI DUY CHỈ CÓ " MỘT CÁCH GIẢI QUYẾT NGAY TỨC THỜI " KHÔNG CÓ CÁCH NÀO GIỐNG CÁCH NÀO......ĂN ĐI....UỐNG ĐI.........THẮP ĐUỐC LÊN MÀ ĐI. ...VÀ CÁCH CHẤM DỨT KHỔ LÀ "" PHẬT PHÁP ""
PHẬT PHÁP - KHÔNG NHẰM ĐƯA CON NGƯỜI ĐẾN VỚI NHỮNG KHẢ NĂNG ĐẶC BIỆT NHƯNG ĐIỀU ĐÓ KHÔNG CO NGHĨA CON NGƯỜI '"" CÒN NHÌN SAI, CÒN NHÌN MÊ MỒ...... HAY CON NGƯỜI VẪN SAI LÂM........
GẦN ĐÂY, MỘT LẦN NỮA DẤY LÊN CAO TRÀO VINH DANH ĐẠO PHẬT, NHẤT LÀ KHI HỘI CÁC NHÀ KHOA HỌC TÂM LINH TIẾN BỘ THẾ GIỜI IDICUS Ở GENEVE - THUỴ SĨ , VÀ KHI CUỐN "" HÀNH TRÌNH VỀ ĐÔNG PHƯƠNG DO 7 NHÀ BÁC HỌC VIỆN SĨ CỦA VIỆN KHOA HỌC HOÀNG GIA ANH QUỐC BIÊN SOẠN BÁO CÁO RỒI SÁNG HÔM SAU HỌ ĐI MẤT TÍCH - BIỆT TÍCH ( do Nguyên Phong biên dịch ). HỌ ĐƯA NGƯỜI PHẬT TỬ, NHỮNG NGƯỜI NGHIÊN CỨU PHẬT GIÁO THẤY NHỮNG KHẢ NĂNG MÀ KHÔA HỌC BÓ TAY, NHỮNG KHẢ NĂNG MÀ NGƯỜI PHẬT TỬ THUẦN THÀNH CÓ THỂ ĐẠT ĐƯỢC, NHƯNG HỌ KHÔNG XÁC ĐỊNH "" PHẬT PHÁP CHỈ LÀ MỘT CÁCH BÌNH THƯỜNG CHẤM DỨT KHỔ ĐAU NGAY BÂY GIỜ MÀ THÔI ""
XIN LỖI TÔI PHẢI TRÌNH BÀY, TÔI PHẢI NÊU LÊN ĐIỀU TÔI NGHĨ SAU KHÍ SUY XÉT VÀ CHO LÀ ĐÚNG......--- ĐẠO PHẬT - PHẬT PHÁP -- KHÔNG GIẢI QUYẾT CÁI SẼ LÀ......, CÁI ĐÃ LÀ ........MÀ GIẢI GIẢI QUYẾT CÁI ĐANG LÀ..............ĐẠO PHẬT KHÔNG DẠY CON NGƯỜI " HÃY ĐỢI ĐẤY........''.....BỊ TÊN ĐỘC THÌ PHẢI NHỔ TÊN RA NGAY KHÔNG THÌ SẼ CHẾT TRƯỚC KHI BIẾT NHỮNG GÌ CẤN BIẾT....HÃY CHÁM DỨT NGAY CÁI KHỔ KHÔNG THỂ ĐỂ KHI ĐẦY ĐỦ CÔNG ĐỨC, PHƯỚC BÁU HAY XÂY XONG CHÙA TO, CHUÔNG LỚN...
ĐẠO PHẬT,......PHẬT PHÁP RẤT ĐƠN GIẢN - CHỈ CHẤM DỨT KHỔ CHỨ KHÔNG PHẢI " SẼ " CHẤM DỨT KHỔ.....
CÁCH NÀO...., PHÁP NÀO......CHẤM DỨT ĐAU KHỔ ĐỀU LÀ "" PHẬT PHÁP "" TRÁI LẠI LÀ KHÔNG........LÀ KHÔNG PHẢI
"" PHẬT PHÁP "" CHO DÙ PHÁP ẤY NHƯ LAI VỪA MỚI BAN TRUYỀN.
ĐIỀU SUY NGHĨ...TÔI ĐÃ SUY NGHĨ....ĐIẾU MUỐN NÓI TÔI ĐÃ NÓI...... VIỆC NHẬN ĐỊNH CỦA BẠN LÀ CỦA BẠN.........TUỲ BẠN....MỖI VIỆC TUY NHỎ NHOI TRONG CUỘC ĐỜI NHƯNG CŨNG LÀ MỘT KHÓ KHĂN, MỘT KHỔ SỞ, LO ÂU............CÁCH CHÁM DỨT LO ÂU, KHÓ KHĂN, KHỔ ĐAU............CÓ LẼ ĐÓ LÀ PHẬT PHÁP MÀ CHÚNG TA HẰNG NGHĨ ĐẾN...

VẤN ĐỀ : CÁCH SỐNG THỰC CỦA ĐẠO PHẬT TRONG CUỘC ĐỜI.
BÀI 1 : ĐẠO PHẬT DIỆT TRÍ hay KHÔNG DIỆT TRÍ ?.
Khi đề cập đến học Phật thì chúng ta thấy hàng trăm nghín ý kiến, hàng trăm nghin pháp tu và hàng trăm nghìn Đạo sư, Thầy đều như hay, như giỏi, như đã giác ngộ để chúng ta đáng tin là đúng đắn noi theo học theo, tu theo để giải thoát đau khổ triền miên mà chúng ta, con người đang trầm luân !!.
Chúng ta không bàn đến " các đối tượng ấy " tốt, xấu, đúng sai, hơn kém.......chúng ta nhìn lại chúng ta - tất cả đời sống chúng ta đặt NỀN TRÊN TƯ TƯỞNG, nó là cái đo lường, tính tóan và định lượng định phẩm. Nó đo lường chính chúng ta hàng ngày, nó tính toán, dự trù cho chúng ta hàng ngày, nó định lượng định phẩm cho chúng ta hàng ngày và cả....các Đạo sư, Thầy giảng, Thượng đế nó cũng đo lường !!.
Nó đo lường qua KÝ ỨC đã qua - quá khứ, qua HÌNH ẢNH, phóng ảnh, dựu trù - tương lai. Tất cả mọi tương quan của chúng ta với con người, vơi các Pháp sư, với Đạo sư , với thiên nhiên và với cả Thượng đế của Họ nữa - nó cố gắng tự cải thiện theo cách nó nghĩ....
Thế nên những tế bào óc ghi nhớ và tư tưởng như là " cái tôi " TIẾP CẬN, TƯƠNG QUAN với thế giới bên ngoài lẩn bên trong con người - tâm thức -. Như những tham vọng của tôi, tham lam, những mục tiêu, sự thỏa mãn, không thỏa mãn của tôi, những y tưởng kinh ban tế thế hay từ bi, bác ái hoặc cả " một nơi SỐNG tuyệt vời, Tây Phương Cực lạc - cho đến chỗ tận cùng, NƠI MÀ NÓ KHÔNG THỰC HIỆN ĐƯỢC CHỨC NĂNG CỦA NÓ thì nó mới chấm dứt không còn tư tưởng hành hoạt được được thì nó mới chịu LÀM THINH bỏ cuộc, BIỆT VÔ ÂM TÍN.....
Trong đời thường chúng ta cũng dể thấy sự bỏ cuộc của nó như là nếu chúng ta đặt câu hỏi " Tình Mẹ thương yêu con LỚN CỞ nào ?." Nó NGỌNG...., Chúng ta lại hỏi tiếp : " Chú mầy BIẾT tình Mẹ thương yêu con mà, tại sao không diễn tả ?. Nó sẽ trả lời " À như nước trong nguồn chảy ra, như biển Thái bình.....và như.......như...... ....vô tận, VÔ LƯỢNG..". 
Nếu chúng ta đặt câu hỏi : " Một Cô gái bị người tình bỏ đi sau một thời gian yêu nhau và lấy theo một số tiền lớn chú mầy BIẾT đó thì thế nào ?." Nó sẽ nhanh nhẩu trả lời : " thì là bị lừa cả tình lẫn tiền và Cô ấy BUỒN tỷ tê, ray rức, ĐAU KHỔ chứ gì - Thật là yếu đuối, ngu si không thể tưởng ". Nhưng nếu chúng ta hỏi tiếp " nhưng CÁI KHỔ ấy bao lớn, ra sao ? ". Nó chỉ nói con người khổ rõ rang nhưng KHÔNG THỂ BIẾT KHỔ NHƯ THẾ NÀO và nó biện giải " lấp liếm " rằng MỖI CÁI KHỔ MỖI KHÁC MÀ LÀM SAO TÔI NÓI được
Nhưng nếu, Cô ta biết rất rõ rằng HIỆN TẠI người tình không còn ở đây, dứt khoát chắc chắn không còn nữa, Ở ĐÂY BÂY GIỜ thế thì chú mầy cũng BIẾT mà , thế thì tâm trạng của Cô ấy như thế nào ……….?.". Nó sẽ ngập ngừng : " ...ờ.....ờ..như bình thường, yên lặng, nhẹ nhàng ...như là ...........như là............ ....BUÔNG BỎ...., như là TRỐNG KHÔNG, như là .....à...à......" 
Nó BIẾT nhưng không có từ nào cho nó dùng, nó Biết nhưng nó không diễn tả được, nên nó phải dùng " hình trạng hiện tượng tương đương " để trả lời với chúng ta hay nói cách khác CAI TRÍ BIẾT NƠI CON NGƯỜI CHÚNG TA hay CẢM, THỌ NƠI CON NGƯỜI CHÚNG TA CÓ HAI HOẠT DỤNG :
-- 1/. BIẾT hay CẢM THỌ theo HIỆN TƯỚNG, QUI ƯỚC 
… .NÊN BIẾT, CẢM THỌ ĐÓ DIỄN TẢ ĐƯỢC BẰNG NGÔN NGỮ QUI ƯỚC, NÓI NÊN LỜI ĐƯỢC.....và vì theo qui ước nên cái BIẾT, CẢM THỌ này thay đổi bấp bênh, không bền vững VÔ THƯỜNG với con người.
-- 2/. BIẾT hay CẢM THỌ không theo HIỆN TƯỚNG, QUI ƯỚC …..NÊN BIẾT, CẢM THỌ ĐÓ KHÔNG DIỄN TẢ ĐƯỢC BẰNG NGÔN NGỮ QUI ƯỚC, KHÔNG NÓI NÊN LỜI ĐƯỢC VÔ NGÔN chỉ THÂN CHỨNG mà thôi.
VÔ LƯỢNG cụm từ mà chúng ta thường nghe trong Kinh Phật giáo không có ý là to quá, lớn quá bởi cái TRÍ của con người " lanh lợi, nhanh nhẩu " nó sẽ nói được bất cứ số lớn hơn nào mà chúng ta nói với nó như 100, nó chỉ cần nói 101, 1 tỷ, nó nói 1 tỷ lẻ 1 ...........Vô lượng ở đây là " dạ, Em không THẨM ĐỊNH được, không cân, đo, đong, đếm được............dạ........... ngoài.....ngoài ....điều.EM biết từ lúc Em hiện hữu, từ lúc khai thiên lập địa tới nay".
Với Cô gái kia cũng thế - chúng ta thấy nó kết luận rất nhanh - buồn tỷ tê, ray rức, yếu đuối, ngu si...nhưng nó có ngờ đâu Cô gái đó chỉ SỐNG Ở ĐÂY BÂY GIỜ, Thực tại hiện tiền - nó " tịt ngòi " và phải dùng " hình trạng hiện tượng tương đương bình thường, tỉnh lặng, nhẹ nhàng, buông bỏ,...…….TRỐNG KHÔNG .và nó cũng biết những từ này KHÔNG DIỄN TẢ được gì cả !!.
Bà Mẹ và Cô gái đều đang sống, vẫn sống, vẫn biết, vẫn suy nghĩ, vẫn cảm thọ. Cô gái BIẾT RẤT RÕ quá khứ nên Cô ấy mới biết người tình KHÔNG CÓ Ở ĐÂY BÂY GIỜ; Cô gái ấy BIẾT rất rõ TƯƠNG LAI nghĩa là Cô ấy còn sống và vẫn phải sống nhưng NHẬN THỨC RÕ NHẤT là Cô BIẾT " ở đây bây giờ, thực tại hiện tiền "
.....bởi thế BỘ ÓC của Bạn, cho dù Bạn gọi nó là TRÍ - cái biết căn cứ hiện tượng bên ngoài ..VÔ MINH TRÍvà TÂM - cái biêt KHÔNG căn cứ hiện tượng diển biến..đôi nơi còn gọi là TUỆ TRÍ
Trong Kinh , lời giảng huấn PHẢI DÙNG CHUNG từ TRÍ, nên sự lúng túng, khó hiểu, hoang mang là tất yếu; chưa nói đến SỰ NGỘ NHẬN " cái biết của TUỆ " là một khả năng siêu việt, phải tu luyện PHẢI ĐẾN MỨC ĐỌ NÀO ĐÓ MỚI CÓ ĐUỢC.
Theo thiển kiến, trình bày như trên TRÍ hay TÂM, TUỆ của Bạn, của tôi hay chúng ta ĐỀU LÀ THẤY, BIẾT và tạo CẢM, THỌ nơi con người chúng ta nhưng đi vào một chiều kích hoàn toàn khác - KHÔNG, KHÔNG PHẢI là đi vào một chiều kích của CÁI KHÔNG DIỂN TẢ ĐƯỢC bởi con người KHÔNG BAO GIỜ - không bao giờ có thể lãnh hội, hiểu, biết được bất cứ cái gì mà không cân, đo, đong, đếm..... Trí và Tâm, Tuệ luôn luôn hiện hữu vơi con người trong suốt cả đời như CÓ SẲN - suốt cả đời không thể nào không hứu NHƯNG TÙY THEO " SỰ HIỂU BIẾT " lại cũng hiểu biết của TRÍ VÔ MINH - bỏi nó biết phân ịịnh, chọn lựa và quyết ịịnh ...NHƯNG KHI NÓ QUYẾT ĐỊNH " thành TUỆ " thì bớc hành hoạt kế tiếp KHÔNG CÒN ĐỊNH LƯỢNG, ĐINH PHẨM
Chứ nói chung chung CHẤM DỨT TRÍ BỎ TRÍ ĐI là sai lầm bởi con người thành người KHÙNG....! CHẤM DỨT TÂM ( cảm xúc bên trong .....) thành người VÔ CẢM.....!!. 
Đạo Phật luôn luôn biết đến, nói êến con người PHẢI BÌNH THƯỜNG và sự XÚC, CẢM là XÚC , CẢM .....Ở ĐÂY BÂY GIỜ; ngay bây giờ chứ không so đo, căn cứ trước hoặc sau ......trước cũng sai....sau cũng sai ....hay CẢ NÓI LÀ TRUNG DUNG, TRUNG ĐẠO.....nghĩa là chúng ta tưởng KHÔNG TRƯỚC CŨNG KHÔNG SAU cũng sai lầm....
Diễn tả, diễn giải, giải thích, những lời nói NHƯNG phải là sư vật hiện ĐANG LÀ...., nó KHÔNG là hình tượng của quá khư hoặc DỰ PHÓNG tương lai cho dù là diễn tả ở đây bây giờ mà vẫn còn nói là KHÔNG TRƯỚC , KHÔNG SAU ….
cũng sai lầm, SAI LẦM....bởi THỰC TẠI HIỆN TIỀN chỉ ĐANG LÀ...……..no không " dính dáng " gì đến " sự minh danh, dán nhản mác " của CON NGƯỜI. nên từ trung đạo cũng gây ngộ nhận, gây hoang mang có lẽ là thế.
Thế nên nói một cách không quá đáng, con người chúng ta sống trong một thế giới của sự đo lường, thẩm định, còn cái thế giới chúng ta muốn đi vào là thế giới KHÔNG CÓ ĐO LƯỜNG NÀO CẢ của Phật giáo hay rõ hơn nhất là Thiền .. là thấy cái đang là và vượt khỏi nó - thấy sự đo lường và vượt khỏi đo lường. Thế là điều gì xảy ra khi bộ óc, tâm và thân thực sự bình lặng, hài hòa - khi tâm, thân và lòng trọn vẹn là một ?.
Phải chăng bấy giờ người ta sống, vẫn sống một đời sống hoàn toàn khác hẳn MÀ KHÔNG là người mất trí, vô hồn ?.
Có phải chăng Đức Phật chưa bao giờ nói với CON NGƯỜI đang sống trên Thế gian này về Thiên đàng hay Tây phương Cực lạc - một nơi nào đó NHẤT ĐỊNH KHÔNG CÓ CON NGƯỜI mà chỉ bảo : " Địa ngục hiện tiền, Niết bàn tại thế "
Name:  g.jpg
Views: 0
Size:  92.5 KB