Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2018


Cương Đao Sát Sư – Nỗi Khổ Tăng Già - 01
Trong kinh Mi tiên vấn đáp có phân loại sa môn ra làm 7 hạng như sau:
1. Có người xuất gia vì muốn trốn luật vua, phép nước.
2. Có người xuất gia là để được thân cận giới quyền quý cao sang.
3. Có người xuất gia là mong được quyền hành trong một ngôi chùa hay lãnh đạo Tăng lữ, đồ chúng.
4. Có người xuất gia vì thất nghiệp, muốn kiếm miếng cơm manh áo.
5. Có người xuất gia vì cô thế, cô thân, trốn kẻ thù nghịch.
6. Có người xuất gia vì mang công mắc nợ.
7. Có người xuất gia vì sợ sanh tử luân hồi, muốn chấm dứt khổ đau, phiền não.
Khi vua Mi lan đà chất vấn Na tiên tì kheo có phải là sa môn hành theo hạnh liễu thoát sinh tử, quyết ý chấm dứt khổ đau, não phiền thì Na tiên tì kheo đáp:
- Thưa, không phải thế! Bần tăng rời khỏi gia đình lúc bảy tuổi, khi ấy còn rất nhỏ thì nào biết gì! Sau dần lớn lên, nhờ Thầy tổ, nhờ các vị trưởng lão dày công giáo hóa, trí óc mới khơi mở được chút ít. Hiện giờ thì có thể nói rằng, bần tăng tu là cốt ý để diệt khổ, đấy không còn là lời nói dối nữa!

Cứu cánh sa môn hạnh là như thế.
Sinh tử sự đại nên người học Phật cầu đạo, tầm sư lẽ ra phải xác định được mục đích của việc học Phật ở chính mình và tùy vào mục đích đặt ra mà tầm vị sư thầy tương hợp. Và muốn biết đạo hạnh, chỗ thực tu, thực chứng của sư thầy thì không có con đường nào dễ dàng hơn bằng việc hỏi đáp trực tiếp, thẳng thắn. Có câu “Vàng thật không sợ lửa”, nếu là bậc chân tu thì không có sự chướng ngại việc vấn đạo ở người tham học, những câu hỏi khảo vấn khách quan là nấc thang tiến tu cho người hỏi lẫn kẻ đáp.
Có đến 7 hạng sa môn do đó không phải dễ dàng gì tìm được người chân tu, thực học đạo giác ngộ giải thoát. Nếu cả tin vào Tăng bảo mà không khảo vấn thì xác suất gặp phải Tà sư sẽ là rất lớn. Ngày nay người học Phật có xu hướng chạy theo phong trào, chỉ cần nghe nói vị sư đó, vị thầy kia đắc đạo, là bồ tát hóa thân, là Phật sống liền ùn ùn kéo đến kính cẩn cúng dường để tích tạo phước báu mà không cần thẩm định xem vị Tăng bảo đó có đạo hạnh, thực tu không?
Người học Phật ngày nay đa phần rất kính trọng Tăng bảo, kính trọng đến mức biến Tăng bảo thành “Ông này, bà nọ”; kính đến mức gần như là khiếp sợ chư Tăng. Và chính việc kính trọng Tăng bảo thái quá đã góp phần làm hư hỏng chư Tăng.
Mặt khác, người học Phật lại kỳ vọng quá mức ở sư thầy. Cứ hễ khoác y áo Tăng bảo thì liền được mặc định là sư thầy, cứ là sư thầy thì mặc định là đã thông pháp, đã biết tất, biết tuốt về Phật pháp. Chính vì kỳ vọng ở người học Phật quá lớn đã “đặt để” Tăng bảo vào vị trí đã chứng ngộ, đã thông pháp.
Chính vì lẽ đó giới Tăng bảo phải “gồng mình” đáp ứng nhu cầu, sự kỳ vọng của đại chúng về sự thông pháp, việc chứng ngộ. Không ít Tăng bảo đã làm việc quá phận, đáp ứng trả lời những câu hỏi vượt quá tri kiến bản thân và khỏa lấp lỗ hỏng tri thức bằng vai trò Tăng bảo cùng sự ngụy biện.
Thực tế Tăng bảo cũng chỉ là con người, họ cũng như con người với thất tình lục dục, với Tham sân si mạn nghi. Và không phải người nào vào chùa phụng sự đều có chí hướng xuất trần hay hoằng pháp cao cả.
Phần đa trong giới Tăng bảo vào chùa nương náu là do gặp chướng duyên, nghịch cảnh nơi cuộc sống như thất tình, trốn nợ, kiếm cơm, đói khổ, bệnh tật hoặc có người dã tâm hơn thì mong cầu một chỗ đứng nơi Tăng đoàn… Do vậy, thực tế là ngay trong giới Tăng bảo cũng là chốn “Long xà hỗn độn”, và hiển nhiên rằng long thời hiếm, xà thời nhiều. Vào chùa nương náu lâu dần, lại được xem kinh, nghe pháp thì ngay đến cả những người vào chùa với toan tính trốn tránh nghịch cảnh, chướng duyên hoặc người có dã tâm cũng dần nắm bắt được tri kiến Phật. Sống lâu rồi cũng lên lão làng, lại được trọng vọng quá mức, thế nên chỉ cần đạo hành yếu kém một chút liền rơi vào ma đạo, nuôi lớn bản ngã – duy ngã độc tôn.

Cũng dịp tết vừa qua, Ngạo Thuyết có ghé sang một ngôi chùa ở Củ Chi, hôm ghé chùa không gặp sư trụ trì, chỉ gặp cô ruột của sư trụ trì thì được nghe rằng từ ngày lên làm trụ trì thì vị sư đó đã như cá nằm trong rọ rồi, người ta muốn bắt lúc nào tùy thích. Ngụ ý của lời nói là khi còn ở vai trò quyền trụ trì thì danh phận chưa an vị nên còn thong dong, tự tại; đến khi trở thành trụ trì thì phải chịu trách nhiệm nhiều hơn, phải biết đối nhân xử thế thông qua việc gởi phong bì đủ dày để cán bộ quản lý địa phương không gây khó dễ, tạo điều nhũn nhiễu việc của chùa.

Thật ra, từ lâu người học Phật kể cả giới Tăng bảo đã quy y Tam bảo không còn đúng nghĩa nữa.
Theo Tam quy y của sư ông Thích Thanh Từ phổ biến:
Ðể bảo tồn lý tưởng cao cả của mình và giữ vững đức tin trên đường Ðạo, người quy-y tự nguyện một cách mạnh mẽ và thành khẩn:
- Ðệ tử quy- Phật, nguyện trọn đời không quy y thiên, thần, quỷ, vật.
- Ðể tử quy-y Pháp, nguyện trọn đời không quy-y ngoại đạo, tà giáo.
- Ðệ tử quy-y Tăng, nguyện trọn đời không quy-y tổn hữu ác đảng.
Song trên thực tế khi nước Việt Nam vừa giành được độc lập đã có trên dưới 100 đảng viên được trà trộn vào đội ngũ Tăng đoàn, điều này đồng nghĩa rằng có một lực lượng không hề nhỏ những người theo chủ nghĩa vô thần được cài vào lực lượng hoằng pháp của đạo Phật. Và tin rằng dưới sự hậu thuẫn của nhà nước thì những vị trí trọng yếu của Tăng đoàn Phật giáo Việt Nam sẽ do các đảng viên vô thần thâu tóm. Từ lâu, Tăng đoàn vốn không phải là lực lượng những người chân chính xuất gia học Phật với chí hướng xuất trần, liễu thoát sinh tử.
Việc không dừng lại đó, đã có thầy chùa cha tức phải có thầy chùa con, thế nên về nền tảng Tăng đoàn Việt Nam mà cụ thể là Giáo hội Phật giáo Việt Nam sẽ là thành phần, là công cụ quản lý, điều tiết xã hội của bộ máy chính quyền. Ngạo Thuyết e rằng họ sẽ rành rõ điều lệ đảng, tư tưởng đảng Cộng sản Việt Nam hơn giáo lý đạo Phật.
Về nguyên tắc người học Phật chỉ quy y Phật – Pháp – Tăng trọn không quy y Tà Ma, Ngoại Đạo nhưng với tình hình thực tế thật không phải vậy. Tin rằng chư Tăng ngày nay sẽ được bồi dưỡng các lớp chính trị và tư tưởng đảng Cộng sản sâu sắc. Để tồn tại và dưới sức ảnh hưởng của Giáo hội Phật giáo Việt Nam, giới Tăng lữ sẽ quy phục, thuần hóa dưới chân giới chính trị với nguyên tắc “Thuận ta thì sống, chống ta thì chết”.
Tiếp theo đó, ngày nay các tướng lãnh quân đội chồn chân, mỏi gối hoặc muốn tìm một bãi đáp an toàn để gột rửa “bàn tay máu” đã lần lượt gia nhập vào Tăng đoàn ở những vị trí cao cao tại thượng. Giang sơn dễ đổi, bản tánh khó thay; với thói quen “hét ra lửa” cùng chủ nghĩa vô thần nhồi sọ thì thật quá khó để tỏ ngộ đạo lý giác ngộ giải thoát ở những bản ngã nặng nề.
Cứ nhìn các xử lý của Giáo hội Phật giáo Việt Nam trước hiện tượng Thích Thông Lạc, Thiền Tông Tân Diệu… thì sẽ biết rằng Giáo hội Phật giáo Việt Nam có là lực lượng “trừ ma, vệ đạo” hay không? Sự xuất hiện tà thuyết, quái sư không là điều mà Giáo hội Phật giáo Việt Nam trăn trở, thao thức.
Thêm vào đó, chịu sự ảnh hưởng Phật giáo Trung Quốc - Phật giáo lai căng Thần quyền – Giáo hội Phật giáo Việt Nam đang góp phần chấn hưng mê tín dị đoan vào trong đạo Phật với bùa chú, ngải thuật, đồng bóng. Phật giáo miền bắc Việt Nam bị đồng hóa Thần quyền khá rõ rệt và ngày nay dưới sự điều tiết của Giáo hội Phật giáo Việt Nam – Phật giáo miền nam Việt Nam cũng từng bước bị tiêm nhiễm những điều mê tín, nhảm nhí.
Đạo Phật trở thành tà môn khi giới Tăng bảo không thoát thai ra được bậc Long Tượng hộ pháp.
Cương Đao Sát Sư - Nhân Duyên
Dịp tết vừa qua, do có chút duyên sự nên Ngạo Thuyết có đi viếng ít cảnh chùa. Ngạo Thuyết cũng xem đấy là một tạo duyên để mai hậu Ngạo Thuyết “rửa tay, gác kiếm” – Thoái ẩn giang hồ. Cũng là nhân duyên từ trước nên Ngạo Thuyết được dịp đàm luận với một vị sư thượng thủ của Tịnh Độ Tông hiện nay đương ngụ ở khu vực Tây Nguyên, như đã ăn sâu vào máu thịt, lối mòn của Tịnh Độ vẫn là có Một Cõi Tây Phương hân hoan chào đón những người niệm Phật quay về, tu tiếp đặng thành Phật. Cũng qua lời vị Tăng bảo chân tu này thì những người tu thiền cũng sẽ có Một Cõi Đi Về. Mặc dù Ngạo Thuyết không ngần ngại vấn hỏi về sự hư vọng, hoang đường của cõi để người thành Phật vì kinh Kim Cang viết “Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng” nhưng xem ra chỗ “bí lối” của vị Tăng bảo trên vẫn nghẽn bít vì chỗ tín tâm kiên cố; Nghi tình được lý giải chỉ là cửa ngõ vào đạo của Thiền Tông, với Tịnh Độ Tông chẳng dính dáng gì.
Sau đó, Ngạo Thuyết hội kiến với một Tăng bảo Thiền Tông, vị sư này là môn hạ của sư ông Thích Thanh Từ. Do chịu ảnh hưởng của sư ông Thanh Từ nên vị Tăng bảo này nói đến sự Thấy Tánh và Cái Thấy Biết Thường Hằng của người đắc đạo.
Ngạo Thuyết truy vấn: Vậy phải chăng người đạt sự giác ngộ giải thoát hoàn toàn sẽ vẫn còn Cái Hằng Thấy, Hằng Biết?
Vị Tăng bảo điềm đạm trả lời: Đúng vậy. Cái Thấy Biết luôn thường hằng.
Ngạo Thuyết lại hỏi: Vậy khi giác ngộ thể nhập niết bàn tịch diệt rồi thì người đấy vẫn giữ lấy Cái Thấy Biết Thường Hằng, thấy biết tất cả mà không tham gia tạo tác xúc chạm?
Câu trả lời được đưa ra là “Đúng vậy.”
Ngạo Thuyết lại vấn hỏi: Thế thấy biết tất cả mà không dính vào, không tạo tác. Vậy giữ lấy Cái Thấy Biết đấy để làm gì?
Vị Tăng bảo kia trầm ngâm một lúc rồi nói: Thiền Tông coi trọng việc kiến tánh, kiến tánh rồi còn phải tiếp tục hành trì cho đến khi triệt ngộ.
Thấy vị Tăng bảo đã lãng tránh vấn đề, lại chuyển sang đề tài pháp hành, Ngạo Thuyết định vấn hỏi “Thế nào là tu phải hành, phải chăng tọa thiền, thiền hành, trì kinh mới là pháp hành? Sư có biết Tăng Pháp Đạt (trong Pháp Bảo Đàn kinh) miên mật tụng kinh Pháp Hoa mà không chuyển được kinh đến nỗi mê đường, đắm lối may nhờ Lục Tổ Huệ Năng từ bi nói một lời mới mở được mắt huệ không?”. Nhưng rồi, dựa vào cuộc đàm luận qua về nên Ngạo Thuyết không nỡ Sát Sư nên chỉ ngủ lại một đêm gieo duyên.
Tiếp sau đó, trên đường về ngang qua chùa Thiền Tông Tân Diệu Ngạo Thuyết lại ghé vào vấn pháp môn hạ của thiền gia Nguyễn Nhân thì được vị này cho biết “Chỉ có Thiền Tông Tân Diệu mới tu đúng pháp Phật vì Thiền Tông Tân Diệu có chân truyền Huyền Ký Như Lai”.
Ngạo Thuyết hỏi: Vậy tu đắc quả rồi sẽ thế nào?
Vị nhân giả kia đáp: Tu đắc quả sẽ về cõi Phật.
Ngạo Thuyết hỏi: Cõi Phật là cõi gì? Không phải cõi Phật cũng chỉ là cõi tưởng hay sao?
Người kia đáp: Cõi Phật là nơi ở của các vị Phật chứ là cõi gì, Phật Thích Ca ở đó, Phật A Di Đà cũng ở đó.
Ngạo Thuyết hỏi: Phật A Di Đà cũng ở cõi Phật? Thế còn cõi Tây Phương cực lạc thì sao?
Người kia đáp: Cõi Tây Phương cực lạc chỉ giống như là một đất nước Phật A Di Đà lập ra để người niệm Lục Tự Di Đà về đó tu, thi thoảng Phật A Di Đà mới ghé qua truyền pháp. Còn bình thường thì Phật A Di Đà ở cõi Phật chứ không ở đấy.
Ngạo Thuyết hỏi: Tại sao?
Vị nhân giả kia đáp: Phật A Di Đà đâu thể ở lâu nơi cõi Tây Phương được, vì những người về đó tu sẽ không chịu nỗi. Phật A Di Đà giống như điện cao thế, còn người về cõi Tây Phương tập tu như điện trung thế, hạ thế nên ở cùng Phật A Di Đà hút hết năng lượng người tập tu. Do đó, lâu lâu Phật A Di Đà mới về cõi Tây Phương.

Về Thiền Tông Tân Diệu, đây cũng là tà môn trộm pháp Phật nên không có gì đáng nói. Còn hai vị Tăng bảo mà Ngạo Thuyết gặp trước đó, họ đều là những bậc chân tu đạo hạnh nhưng tri kiến Phật thì bị hạn cuộc ở tri kiến lập, họ không thể vượt thoát lên để thành tựu chánh tư duy, họ học Phật theo những lối mòn sai lạc, rồi đem sự hiểu biết sai lạc đó phổ truyền cho đại chúng học Phật. Và kết quả thế nào đã quá rõ ràng – Một Người Sai, Muôn Ức Người Lạc, Sự Sai Lầm Đó Ảnh Hưởng Đến Muôn Ức Kiếp.

Nửa sự thật không thể là sự thật. Vì lẽ đó loạt bài sắp đến Ngạo Thuyết sẽ nói về những sai lạc của những vị danh sư Việt Nam ở cả 2 Tông Nam – Bắc như sư Giới Đức, Viên Minh, Thích Nhất Hạnh, Thích Thanh Từ, Thích Từ Thông, Thích Thông Lạc.
Lưu ý: Ngạo Thuyết viết loạt bài Cương Đao Sát Sư không đồng nghĩa với việc Ngạo Thuyết coi thường Tăng bảo, Ngạo Thuyết kính trọng họ vì nếu không có họ truyền đăng hẳn là Ngạo Thuyết khó thể biết đến chánh pháp. Trân trọng!

Thứ Hai, 20 tháng 8, 2018

Tề Thiên Đại Thánh Tầm Đạo Lần Thứ Hai

Nghe vô thường gọi người


Lòng thầm kinh hãi

Một phen bôn đào

Tầm sư, học đạo màu

72 phép thần thông

Trời người đâu dễ đặng

Đạo thánh nhân khiêm hạ

Vẻ vời… không thật sống

Ngạo thế nhân

Tánh lại buông lung

Ý mã, tâm viên,…

Đời là thế.

Bị đuổi khỏi học đường

Quay về chốn cũ, nhà xưa

Hoa Quả Sơn, Thủy Liêm Động

Ta làm vua một cõi

Có đêm say, hồn thác xuống Diêm đài

Đạo tiên thánh hoài công

Mộng trường sinh bất tử

Ta điên tiết đạo Trời

Mấy bận loạn thiên cung

Thiên tướng hà sa đều tỏ mặt

Phút sa cơ khổ nhục

Chốn lao tù

Lò luyện đơn

Thái Thượng giam cầm

Lửa Tam muội cháy lòng

Bao ngày nung đốt?

Ta luyện mắt ngươi vàng

Lóng lánh tinh anh

Nuôi mối hận trong lòng

Thù này ta quyết trả

Lão Quân khinh suất, ngạo đời

Cho đồng tử mở nắp lò

Thét 1 tiếng vang chấn động Tam thiên

Thần binh, thiên tướng thảy đều bạt vía

Ngọc Đế cả kinh

Mời Phật Tổ hộ thiên đình

Ta cười nhạt khinh trời già nhu nhược

Lại sa vào khổ kiếp

Một trò chơi

Bàn tay buông thỏng của Như Lai

Ta cân đẩu vân mấy lượt

Hoài… không khỏi

Ngũ Hành Sơn rèn chí, nuôi tâm

Thời gian thấm thoát trôi qua

Mấy trăm năm có lẻ

Đào ra hoa, kết trái lại giao mùa

Có hôm nghe Người đi Thiên trúc

Thỉnh kinh điển đại thừa cứu khổ nhân gian

Âu cũng một chữ duyên

Ta bầu bạn cùng Người

Đường ngàn dặm xa xôi khó nhọc

Thỉnh chân kinh ngót nghét vượt 10 năm

Quay về lại cố hương

Người người hoan hỷ

Ta chỉ cười thương nhân thế đảo điên

Tam Tạng Kinh là ngón tay chỉ mặt trăng

Người ôm giữ cho lòng thêm điên đảo

Học chẳng hành, trẻ nít cười khinh

Ta rõ biết

Không trách trời cao không có mắt

Bởi do người không trọn đạo quân thần

Khiến 3 cõi 6 đường trầm luân cơ khổ

Kêu khóc oán trời

Trời bảo: Chẳng tại ta.

Tỉnh giấc vô thường -

Chánh đạo chỉ vậy thôi.

Giữ chân đạo thường an lạc tịnh

Đắm vô thường đau khổ khó rời xa

Siêu sinh mộng càng thêm như bào ảnh

Lặng dừng tâm sẽ đoạn dứt luân hồi.

Lòng an định, phải đâu là người chết?

Từ bi tâm chư Phật,

Những mong đền.

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2018

Bá đạo – Phẩm thứ ba – Đạo Phật có Number One?
- Thưa thầy! Thầy vẫn chưa trả lời đạo nào tốt nhất.
- Chẳng phải tôi đã nói qua rằng đạo không tốt xấu. Tốt xấu là do tâm phân biệt của con người mà định danh hay sao?
- Thưa thầy! Con mong thầy giảng nói rõ hơn.
- Nếu nói đến chữ đạo thì hãy xét xem bạn dùng chữ đạo đấy với hàm nghĩa nào. Hiện nay, phần đa con người dùng chữ đạo là để phân định các tôn giáo khác nhau. Chữ đạo được dùng theo nghĩa này thì đã xa với nguyên gốc.
- Thưa thầy! Vậy chữ đạo theo nghĩa nguyên sơ, ban đầu sẽ được dùng với hàm ý gì?
- Chữ đạo ban đầu được Lão Tử dùng với “Đạo khả đạo phi thường đạo”. Trong Đạo Đức kinh, Lão Tử rất ưa dùng từ đạo và từ đạo của Lão Tử dùng với hàm nghĩa rất rộng nhưng có thể diễn nói nôm na rằng đạo là bản nguyên, nguồn gốc sum la vạn tượng và những quy luật vận hành của sum la vạn tượng. Vậy nên chữ đạo với nguyên nghĩa ban đầu hoàn toàn sai biệt với ngữ nghĩa từ đạo mà con người hiện dùng. Trong pho Tam Tạng kinh không thường dùng chữ đạo do vậy nên ngày nay con người mà cụ thể là người học Phật thường hay dùng từ người cầu đạo, người tầm đạo thì chỉ nên xem như là một cách nói ví von mang quy ước chung chung chứ không minh định rạch ròi về tôn giáo mà bản thân người đó theo đuổi. Và với nghĩa nôm na đạo là bản nguyên, nguồn gốc sum la vạn tượng và những quy luật của nó thì đạo vốn vậy, không thiện ác, tốt xấu, đúng sai, minh hay vô minh…
- Thưa thầy! Ý thầy là nguyên sơ đạo không có sự phân biệt rạch ròi. Ví như việc trời mưa nắng, có nơi, có loài nhờ mưa mà được lợi nhưng với diêm dân mà mưa dầm thì thôi rồi, ví như kỷ băng hà hủy diệt loài khủng long nhưng nếu trái đất không trải qua kỷ băng hà thì biết đến bao giờ con người mới phát triển, tiến hóa như ngày nay. Vậy nếu hiểu đạo theo nghĩa phân định các hệ thống tôn giáo thì đạo nào tốt nhất?
- Như đã nói từ trước, “Đạo vốn không tốt, chẳng xấu. Xấu tốt tùy tâm người”. Khi bạn khởi ý phân biệt cao thấp, hay dở, tốt xấu thì theo hệ quy chiếu chủ quan của bạn thì đạo mới “lấm tấm” bùn.
- Thưa thầy! Ý con muốn hỏi “Đối với đệ nhất nghĩa đế có phải đạo Phật – đạo giác ngộ giải thoát (thầy hay nói thế) là đạo tốt nhất” không?
- Ồ! Cái đấy do tâm phân biệt chủ quan, hẹp lòng của bạn mà đạo Phật thành đạo tốt nhất, số 1 (Number one) chứ bản nguyên đạo Phật là bình đẳng thì đâu thể gây sự thị phi hơn kém, cao thấp. Trong suốt pho Tam Tạng Kinh Phật Thích Ca diễn nói tới lui chỉ có hai vấn đề chính yếu, đó là Luân Hồi và Giải Thoát; Phật Thích Ca cũng không nói “Tất cả chúng sinh hãy giải thoát hoàn toàn cả đi” mà chỉ nói đại ý “Đời là bể khổ, Luân Hồi nhiều khổ não”, “Ai nhàm chán luân hồi sinh tử quẩn quanh thì đây, bát chánh đạo là lối thoát khỏi sinh tử”. Thế đấy, Phật Thích Ca không nói “Giải thoát hoàn toàn là tốt nhất”, “Luân hồi là xấu nhất, là thê thảm nhất”. Vậy nên bạn chớ chấp giữ “Đạo nào tốt, đạo nào xấu” mà chướng ngại mắt huệ.
- Hơn nữa, nếu gặp đạo giáo khác mà bạn dè bĩu, khinh chê dễ thường gây điều thị phi phiền não. Thời Phật tại thế, vì quá cứng nhắc xiển dương chánh pháp đạo giác ngộ giải thoát mà ngài Mục Kiền Liên “phê phán” yếu điểm giáo lý của Kì na giáo một cách kịch liệt, chính việc đó đã khiến ngài Mục Kiền Liên bị tín đồ cuồng tín, cực đoan Kì na giáo phục kích đánh đến chết, đấy là bài học lẽ ra người học Phật phải nhớ đời đời.
- “Đạo Phật là bình đẳng cớ sao bạn lại nuôi giữ tâm phân biệt hẹp hòi”. Phần đa tôn giáo nào ra đời cũng dựng xây trên nên tảng thiện lương, tốt đẹp cả. Với những tín đồ Kito giáo, Hồi giáo,… thì đạo của họ là tốt nhất. Họ tin Chúa, tin Thượng Đế, tin Thánh Alah,… họ cầu nguyện ăn nên, làm ra và ra sức lao động nên trở nên no đủ, phú cường. Nhìn các nước phương Tây, các nước chịu ảnh hưởng của Thần giáo bạn sẽ dễ dàng nhận diện được điều này. Còn các nước có nhiều người học Phật tự hào “Đạo Phật là tốt nhất, là Number one” thì kinh tế phát triển chậm lụt vì như như bất động, vì phúc họa tùy duyên, vì nghiệp nên thế đấy. Vậy nên ở khía cạnh làm ăn, phát triển kinh tế thì bạn nên xét lại xem “Đạo Phật có tốt nhất không?”.

- Vậy nên tốt xấu, cao thấp, đúng sai thì phải xét ở góc cạnh nào. Sự khác biệt chính yếu giữa các đạo giáo là ở điểm đến sau cùng. Và tùy chọn lựa của mỗi người mà sự tốt xấu, hay dở, đúng sai mới ứng nghiệm
Bá đạo - Phẩm thứ hai - Đạo nào là tốt nhất?
- Thưa thầy! Việc tham vấn đạo nào có quan trọng không?
- Đương nhiên là rất quan trọng.
- Thưa thầy! Quan trọng như thế nào ạ?
- Bạn có nghe qua nhân quả chẳng lầm không?
- Thưa thầy! Con có nghe.
- Ừ! Vậy nên gieo nhân hạt táo thì được cây táo, gieo nhân hạt cam thì được cây cam,... Người học đạo chớ vì tham cứu bá đạo mà ăn cây táo rào cây sung, tạo điều trá ngụy, hư vọng.
- Thưa thầy! Thầy có thể nói rõ hơn không?
- Như đạo Lão xem đạo như một dòng sông, có khúc sông lượn lờ phẳng lặng, có khúc sông vặn mình dữ dội, người học đạo Lão là người học hạnh tùy thuận theo tự nhiên, không chống trái, xung đột. Có thể ví như người học đạo ở đạo Lão sẽ đặt mình ở vị trí bờ sông dõi mắt nhìn con nước lớn ròng mà không bị cuốn theo dòng chảy biến động. Hồi giáo, Kito giáo, Do Thái giáo... hay Thần giáo nói chung thì cho rằng có một ông thần tạo ra dòng sông với con nước lớn ròng cũng như tạo ra con người cùng vũ trụ vạn hữu, và người sống thiện lành, tin tuyệt đối vào đấng quyền năng thì khi chết sẽ về Thiên đàng. Đạo J. Krishnamurti, đạo Osho thì giải phóng, tự do bất tận. Đạo Phật thì giải thoát hoàn toàn khỏi sinh tử luân hồi. Đạo Thông Thiên Học, đạo Hòa Hảo, đạo Cao Đài ... thì góp nhặt ý tứ từ các hệ thống tôn giáo khác nhau, gom 3 bó rồi đập, rồi giũ tạo ra một giạ nhưng là thóc hay nếp hay lúa ma là tùy ở sự góp nhặt tri kiến chủ quan của người khai lập ra đạo giáo cũng như ở đội ngũ truyền giáo kế thừa…
- Thưa thầy! Con chỉ là người tìm đạo muốn hiểu rõ về đạo, và hành trì sống theo đạo, điều này có chướng ngại gì không?
- Mục đích bạn có vẻ chỉ dừng lại ở việc tìm hiểu, nghiên cứu đạo học và xa hơn một chút là làm lành, lánh dữ. Bạn gieo nhân đấy và kiên định hành trì thì đương nhiên sẽ được vậy. Việc ấy, với đạo không lỗi gì.
- Thưa thầy! Nhưng theo con được biết thì có sự giải thoát hoàn toàn, con sống thuận theo đạo như vậy thì có thoát khỏi luân hồi sinh tử được không?
- Hiển nhiên là không thể thoát khỏi luân hồi trừ phi mắt huệ bạn bừng sáng, ý tôi muốn nói là sự hiểu biết của bản thân bạn phải có một đột phá về mặt tâm linh tức trí tuệ xuất thế gian.
- Thưa thầy! Con mong thầy chỉ dạy rõ hơn.
- À! Bạn tìm đến đạo mà không có mục định hướng, một đích đến rõ ràng thì sao bạn có thể hoàn mãn được hành trình vượt thoát sinh tử. Khi bạn tìm đến đạo mà không có mục đích giải thoát hoàn toàn thì đâu thể thu được quả liễu thoát sinh tử. Bạn gieo nhân thấu hiểu đạo chứ nào phải nhân giải thoát hoàn toàn thì quả sẽ nương nơi nhân mà thành tựu. Đây gọi là nhân quả chẳng lầm.
- Thưa thầy! Ý thầy muốn chỉ dạy rằng muốn thành đạo nào thì phải xác định được đích đến cụ thể?
- Đúng vậy! Mỗi đạo giáo sẽ có một đích đến khác nhau, bạn theo đạo nào thì phải thuần tín ngõ hầu về đích theo đúng nhân ban đầu đã gieo. Chứ nếu bạn “bâng khuâng” giữa Phật, Thượng Đế, Vô Thần… thì bạn sẽ “chấp chới”, chìm nổi thôi. Đích đến của đạo Lão là tạo ra một ốc đảo – một tiên giới tiêu diêu tự tại để khi “nhắm mắt xuôi tay” về đấy hưởng nhàn, muốn làm được điều này thì hiện đời sống tùy thuận, mềm mại, uyển chuyển như nước và tín tâm luyện “hình thần” cũng như tâm rằng có “Một cõi đi về” do chính mình tạo lập; Đích đến của phần đa tôn giáo thuộc về Thần quyền thì chết sẽ cộng trú, hợp thể với Đấng quyền năng – Thượng Đế, Thánh Alah,… Đích đến của cộng sản giáo thì chết là hết, không Thần – Phật – Thượng Đế chi cả, nên sống hiện đời cứ việc tham đi, có vẻ như với cộng sản giáo lệch lạc thì nhân nghĩa, đạo đức chỉ là bánh vẽ chỉ dùng làm trang sức cho đẹp thôi, gượng nói là đạo đức giả vậy. Đạo Phật đúng nguyên mẫu thì là thoát khỏi luân hồi, xa rời sinh tử mộng; Đạo Phật lệch lạc thì nghe chừng còn tham sống nên mộng tưởng điên đảo cứu cánh Niết bàn tức là vẫn mong cầu có một cõi giới Thường An Lạc Tịnh để về thọ hưởng với cái gọi là Cái Đang Là hoặc về Phật quốc tiếp tục tu… Bạn chọn đích đến là tìm hiểu đạo thì có vẻ nhân duyên bạn thuộc về đạo Lão vậy thì bạn còn gì nữa mà không dấn thân, trải nghiệm tùy thuận. Đừng quan hoài đến những đạo giáo khác không khéo sẽ khiến tín tâm bạn lung lay.
- Thưa thầy! Đạo nào là tốt nhất?
...
Bá đạo - Phẩm thứ nhất - Chừng mô gọi bằng thằng?
- Thưa thầy! Thầy cho con tham vấn về đạo.
- Bạn muốn tham vấn về đạo nào?
- Thưa thầy! Đạo nào là sao ạ?
- Đạo có bá đạo. Bạn muốn hỏi đạo nào?
- Thưa thầy! Con không hiểu ý bá đạo mà thầy nói, thầy có thể giảng rõ hơn không?
- Người học đạo ngày nay có thể tu tập theo nhiều đạo giáo khác nhau như Hồi giáo, Ấn giáo, Lão giáo, Thiên chúa giáo, Kito giáo, Hòa Hảo giáo, Cao Đài giáo, Thông Thiên Học giáo, Tịnh Độ giáo, Thiền Tông giáo, Mật Tông giáo, Cộng sản giáo, Do Thái giáo,... Rất, rất nhiều giáo nên tôi gọi là bá đạo. Vậy bạn muốn tham vấn đạo nào?
- Thưa thầy! Con xin phép được gọi thầy là thầy để thể hiện sự tôn kính. Thầy có thể trả lời tham vấn ở nhiều đạo giáo khác nhau ạ?
- Chừ bạn muốn ngỏ ý gọi tôi bằng thầy, thế chừng mô bạn gọi tôi bằng thằng?
- Thưa thầy! Thầy dạy quá lời. Nhất tự vi sư, bán tự vi sư.
- Bạn muốn tôi hiểu theo nghĩa "Một chữ cũng thầy, nửa chữ cũng thầy" hay "Chùa có một ông sư, bán chùa đi thì vẫn còn lại ông sư"?
- Thầy thật hài hước! Con chỉ muốn gọi thầy là thầy để tiện bề tham vấn.
- Thư giản một chút. Chuyện này không vui đâu.
- Thưa thầy! Ý thầy là gì?
- À! Đạo khả đạo phi thường đạo; Danh khả danh phi thường danh. Sự điên đảo ở đời không hề ít. Gọi tôi là gì không quan trọng, điều quan trọng hơn là sự chân thành đối đãi nhau và thành thật với chính mình. Dặm đường tôi qua đã nếm trải không ít chuyện bỗng dưng được gọi bằng thầy rồi bỗng chốc "khinh khỉnh" nhìn nhau, như thế nào khác gì gọi bằng thằng?
- Thưa thầy! Sao lại có chuyện như thế? Con sẽ không như thế đâu ạ!
- Ai biết ngày mai sẽ ra sao?
- Thưa thầy! Con tuyệt đối không thế. Nhưng thầy cho con hỏi "Sao lại có chuyện từ đầu gọi thầy, sau lại gọi thằng?"
- Hẳn là phẩm hạnh của tôi không tốt rồi.
- Thưa thầy! Thầy lại dạy quá lời. Con thật lòng muốn biết.
- Nhân sinh sự vốn vô thường, lý này lẽ nào bạn còn chưa rõ.
- Thưa thầy! Con biết lý vô thường nhưng không rõ sự tình đến mức vậy.
- Bạn tìm đến tôi và muốn gọi tôi là thầy vì lý do gì?
- Thưa thầy! Vì con xem những bài viết của thầy con thấy hay, đặc biệt nên muốn gần gũi học tập nên mong mỏi được gọi thầy để thể hiện sự kính phục ạ!
- Ừ! Hôm nay, bạn đến vì thấy bài viết tôi hay, đặc biệt nên bạn ấn tượng, bạn ấn tượng là vì ý tứ bài viết hợp khẩu vị của bạn nên bạn sinh lòng tôn trọng, quy ngưỡng. Rồi ngày mai này tôi tiếp tục viết bài nhưng loạt bài viết mới này lại không hợp khẩu vị, không đạo mạo chỉnh chu không ra dáng của một tôn sư, thế là sự kính ngưỡng của bạn dành cho tôi sẽ tụt giảm. Và nếu những điều tôi viết "đụng chạm" đến ông Phật, ông Thần hay vị đạo sư đáng kính của bạn thì việc "xấp ngửa" bàn tay sẽ xảy ra. Vậy nên khi tôi làm vừa lòng bạn, ràng buộc mình trong khuôn phép mặc định của bạn thì tôi sẽ mãi mãi làm thầy; Còn khi tôi làm bạn không vừa lòng, không giữ hình tượng đạo mạo như ý bạn thì tôi sẽ trở thành thằng. Điều này trên bước đường tôi đi đã gặp không ít lần nên cũng quen rồi. Vậy chừng mô bạn sẽ gọi tôi bằng thằng?
- Thưa thầy! Con sẽ không như thế.
- Ừ! Vậy bạn sẽ tham vấn về đạo nào?
(Còn tiếp)


VẤN ĐỀ :
Một ý tưởng cá nhân nêu lên không phải để tranh biện mà chỉ là một ý tưởng để trao đổi. người tu Phật xem như một cơn gió thoảng qua - nếu hài hòa là " đồng cảm " trái lại chỉ Ta bà.
Chúng ta học Phật hay tu Phật đều thường nghe bài thơ phổ biến này :
" Sinh ra hai tay trắng
Lìa đời trắng hai tay
Sao mãi nhặt cho đầy
Túi đời như mây bay .
Thiển ý rằng : .
Sinh ra là thực có
Lìa đời là qua đi
Vô thường là như thế
Sao không BIẾT thế ni !
Niết Bàn là " cái chi " ?.
Phật Đà bảo có thật
Tại thế chẳng đâu xa
Phủi sạch sống bằng gì ?.
Bi quan là vọng tưởng
Đời, Đạo chẳng hài hòa
Sống sao cho đời thuận
Vạn thế chứng Đạo ca. .
CẢNH 5 Cá vượt vũ môn " TU chuẩn bị vượt vũ môn " gặp nòng nọc nhái NÒNG NỌC
.
Ủa, ủa, ủa ....anh cá a ?.
Lờ đờ tôi tưởng một ...." con ma "
Râu mép anh đâu ….còn một chiếc ?.
Vãy, vi... trụi lủi nhận không ra .
Mới nhìn tôi tưởng gặp ...." quỷ ma "
Loại này kỳ lạ khó nhận ra L
ội đi như thể thây ma chết
Nhìn kỹ thì ra .....anh đó à.... .
Sao thế..? anh nay ốm quá trời
Đuôi, vy đâu mấy lấy gì bơi
Vũ môn tam cấp thời gần tới
Anh trôi lơ lững, chẳng còn hơi .
CÁ :
" vô thường " anh biết tất cả không
Phủi hết tôi đây chỉ giữ ...." lòng "
Tham, si cũng thế tôi đà tiệt
Phen này nhất định hóa thành ....a...a." rồng " .
NÒNG NỌC :
Anh này nói chyện thật lạ ghê
Tham, si nào có chỉ U mê
Thản nhiên Anh sống phù ...a..a..Thiên đạo
Sân, hận không còn bớt nhiêu khê .
Râu, đuôi cho hết tưởng phúc sao ?.
Hiện tại thì Anh lội cách nào ?.
Sinh tồn là luật mà ....Ông nội
Anh nghĩ lăng nhăng mấy chuyện phào .
….Này nhá ...
Cả dòng sinh mệnh mới vô thường
Anh nhớ trong tâm tợ kỹ cương
Tùy duyên tương tác không tao loạn
Hết sân, còn ái ( còn muốn ) thật vô phương ! .
Anh biết xưa kia Phật cho gì ?.
Bố thí khi nao ?. Bố thí chi ?.
Bố thí cho ai ?. Cho gì thế ?.
( Bộ ) Cứ hể đem cho ( là ) bố thí ..hì..hì...hì….. .
Nòng nọc lắc đầu bỏ đi .
Cá vượt vũ môn ốm chìm xuống....
T.T.T NHƯ KHÔNG.
( Trích trong Kịch thơ Cá, Rùa, Nòng nọc nhái ).VẤN ĐỀ :
Một ý tưởng cá nhân nêu lên không phải để tranh biện mà chỉ là một ý tưởng để trao đổi. người tu Phật xem như một cơn gió thoảng qua - nếu hài hòa là " đồng cảm " trái lại chỉ Ta bà.
Chúng ta học Phật hay tu Phật đều thường nghe bài thơ phổ biến này :
" Sinh ra hai tay trắng
Lìa đời trắng hai tay
Sao mãi nhặt cho đầy
Túi đời như mây bay .
Thiển ý rằng : .
Sinh ra là thực có
Lìa đời là qua đi
Vô thường là như thế
Sao không BIẾT thế ni !
Niết Bàn là " cái chi " ?.
Phật Đà bảo có thật
Tại thế chẳng đâu xa
Phủi sạch sống bằng gì ?.
Bi quan là vọng tưởng
Đời, Đạo chẳng hài hòa
Sống sao cho đời thuận
Vạn thế chứng Đạo ca. .
CẢNH 5 Cá vượt vũ môn " TU chuẩn bị vượt vũ môn " gặp nòng nọc nhái NÒNG NỌC
.
Ủa, ủa, ủa ....anh cá a ?.
Lờ đờ tôi tưởng một ...." con ma "
Râu mép anh đâu ….còn một chiếc ?.
Vãy, vi... trụi lủi nhận không ra .
Mới nhìn tôi tưởng gặp ...." quỷ ma "
Loại này kỳ lạ khó nhận ra L
ội đi như thể thây ma chết
Nhìn kỹ thì ra .....anh đó à.... .
Sao thế..? anh nay ốm quá trời
Đuôi, vy đâu mấy lấy gì bơi
Vũ môn tam cấp thời gần tới
Anh trôi lơ lững, chẳng còn hơi .
CÁ :
" vô thường " anh biết tất cả không
Phủi hết tôi đây chỉ giữ ...." lòng "
Tham, si cũng thế tôi đà tiệt
Phen này nhất định hóa thành ....a...a." rồng " .
NÒNG NỌC :
Anh này nói chyện thật lạ ghê
Tham, si nào có chỉ U mê
Thản nhiên Anh sống phù ...a..a..Thiên đạo
Sân, hận không còn bớt nhiêu khê .
Râu, đuôi cho hết tưởng phúc sao ?.
Hiện tại thì Anh lội cách nào ?.
Sinh tồn là luật mà ....Ông nội
Anh nghĩ lăng nhăng mấy chuyện phào .
….Này nhá ...
Cả dòng sinh mệnh mới vô thường
Anh nhớ trong tâm tợ kỹ cương
Tùy duyên tương tác không tao loạn
Hết sân, còn ái ( còn muốn ) thật vô phương ! .
Anh biết xưa kia Phật cho gì ?.
Bố thí khi nao ?. Bố thí chi ?.
Bố thí cho ai ?. Cho gì thế ?.
( Bộ ) Cứ hể đem cho ( là ) bố thí ..hì..hì...hì….. .
Nòng nọc lắc đầu bỏ đi .
Cá vượt vũ môn ốm chìm xuống....
T.T.T NHƯ KHÔNG.
( Trích trong Kịch thơ Cá, Rùa, Nòng nọc nhái ).