Thứ Ba, 14 tháng 8, 2018


VẤN ĐỀ TRI THỨC và TUỆ ( phần 2 )
Như thế thì có một sư, một việc, một vật nào mang một tính chất đặc thù cố hữu của nó không ?.
Lẽ tất nhiên, nếu có thì nhạc sỹ Trần Thiện Thanh không sáng tác được nhạc phẩm Hoa Trinh Nữ khi nhìn dây mắc cỡ để những người lính trước 1975 ngân nga khi chợt nhớ đến người yêu bé nhỏ, e ấp,nguyên trinh của mình - nếu có, thì có thể bác nông phu già sẽ không ngẩn ngơ, tức giận đứng nhìn dây mắc cỡ, sao nó sẽ mọc tràn lan nhanh thế. Nếu có, thì có thể trong văn phòng Công ty của Bạn hôm đó sẽ không có người nào hướng mắt đến Cô nhân viên mang văn thư vào, bởi Cô không được đẹp hoàn hảo bằng Cô thư ký kế toán của Bạn, phải không Bạn ?.
Không có một tính đặc thù cố hữu nào của chính nó, trong chính nó như chúng ta nghĩ về nó : tốt hay xấu, dễ yêu hay dễ ghét, hòa nhã hay bực bội, lợi hay hại.......phát xuất từ một đối tượng tương tác với con người.
Không có một tính đặc thù cố hữu nào của chính nó, trong chính nó như chúng ta nghĩ về nó.
Bản thân nó độc lập về THỂ CÁCH NHẬN THỨC đối với nó của những con người khác nhau, ở mỗi thời điểm, mỗi trường hợp khác nhau và mỗi con người " nói nó là.......nó như thế.....này hay thế khác...... - con người " dán nhãn, định lượng, định phẩm " cho nó và con người cảm thọ như họ nhận thức về nó, trong khi nó vẫn là nó - nó trình hiện là như thế NHƯ LAI....., NÓ ĐANG LÀ........., một THỰC TẠI HIỆN TIỀN ........chỉ như thế.
Đạo Phật nói Vạn vật KHÔNG nghĩa là Đạo Phật muốn đề cập - VẠN VẬT KHÔNG CÓ CÁI ĐẶC TÍNH MÀ CON NGƯỜI DÁN NHẢN MÁC CHO NÓ và TỪ ĐÓ CON NGƯỜI CÓ CẢM, THỌ TIÊNG TƯ KHÁC BIỆT.
Như thế có phải chăng đã hé lộ cho chúng ta thấy do bởi CÁI TA, cái TRÍ KHÔN Phân Lập tạo cho chúng ta cách tiếp cận với đối vật theo tính đặc thù của chính trí khôn - cách này SAI LẦM - đối vật không phải thế, hoàn toàn không phải thế. SAI LẦM bởi chúng ta cho nó là thế.
Vậy CÓ MỘT CÁCH TIẾP CẬN với vạn vật; CÓ MỘT CÁCH NHẬN BIẾT với vạn vật - phải chăng đó là cách con người " không dán nhãn, không minh danh, không đánh giá đối tượng ". Nghĩa là chúng ta, con người vẫn TRI, vẫn THẤY BIẾT, CẢM, THỌ, nhưng chúng ta thoát khỏi TƯ TƯỞNG, suy nghĩ của chúng ta.
Có buổi chiều nào Bạn đứng ngoài đồng nội mênh mông, mạ xanh bạt ngàn xa tít, hương mạ thoang thoáng quanh Bạn; tiếng chuông Chùa vang vọng từ đâu đây.......
Có một buổi sáng nào đó Bạn đứng trên bờ biển mênh mông, mặt nước kéo dài mãi tít đến chân trời, ánh dương đỏ rực vừa ló dạng từ mãi cuối chân trời, phản chiếu xuống mặt nước như những con rắn vàng cuồn cuộn rồi mất hút đàng xa
Ôi ..... bạn ngọng nếu Bạn muốn nói, muốn diễn tả,.bạn biết cái tương quan này rất rõ như nó đã thấm vào Bạn, Bạn cảm thọ rất rõ, rất trọn vẹn CHỈ LÀ NHƯ THẾ, chỉ như cảnh đang trình hiện trước Bạn - NHƯ LAI ( như nó đến ). Không có một từ nào của ngôn ngữ để Bạn minh định, minh định chính xác cảm thọ của Bạn - vô ngôn ( thuyết, nói, diễn tả ). Bạn như hòa nhập trọn vẹn trong cái toàn thể nào đó. Tíc tắc đó, Ở ĐÂY BÂY GIỜ, THỰC TẠI HIỆN TIỀN NÀY. Bạn có thấy cảm thọ này do nguyên nhân nào đưa đến không ?. Hoàn toàn không - không sanh - bởi cảm thọ này không dẩn xuất từ " cái gì...." không có quá khứ. Bạn - sau đó chỉ " một chút ", Bạn có biết nó sanh ra cái gì nối tiếp không ?. - không - hoàn toàn không sanh ( thêm ) - không có tương lai, nghĩalà nó chấm dứt tại đó...Bạn VỪA THOẠT NGHĨ về nó LÀ CẢM THỌ ĐÓ ." như mất đí liền ".nghĩa là CHỈ NHƯ LAI...., NHƯ THỊ.......... ĐANG LÀ......NÓ BẤT SANH BẤT TỬ.
Bạn biết ( tri và thức ), bạn có cảm thọ như nó đang là, như nó trình hiện, không sanh, không diệt - bất sanh bất tử ( nhưng không phải là sống mãi, trường sanh, không chết ) trọn vẹn, viên mãn, không " gợn " chút âu lo, sợ sệt.
Bạn có muốn diễn tả ?. không diễn tả được bằng ngôn ngữ cho dù bằng ký hiệu tượng trưng, ẩn dụ. Ở tại thực tại hiện tiền cái nhân trí, cái tri thức khôn ngoan, thông minh thường ngày của Bạn đâu ?. Bạn nói rằng tôi bảo nó đi chỗ khác, Bạn nói rằng trước đó tôi CỐ GẮNG BẰNG CÁCH NÀY. ......hay BẰNG PHÁP KIA....để chấm dứt nó, để tiêu diệt nó - SAI, SAI LẦM hoàn toàn.........., không có một cách nào, một phương pháp nào làm được như thế - mà nó TỰ VẮNG MẶT bởi CÁCH TIẾP CẬN TRỰC NHẬN - thấy và biết tức thời không suy tư, chúng ta biết không có một kẻ hở nào cho ý thức cái tôi hiện hữu, không có một quãng thời gian nào cho ý thức cái tôi có mặt, nhưng tôi đang sống, tôi vẫn biết, tôi vẫn cảm thọ - mà Tâm lý học gọi là trực giác.
Đứng trước Thực tại hiện tiền, ở đây bây giờ thì khác hoàn toàn những gì chúng ta huân tập, đã học hỏi chỉ còn lại kỹ năng sống, và phản ứng thấy, biết tức thời - KIẾN DIỆN NHƯ LAI và hành động như người đang đi trên dây thăng bằng - TRI HÀNH HỢP NHẤT thâm nhập trọn vẹn vào tổng thể " có mình mà mình không biết có mình, CÓ NGƯỜI CẢM THỌ MÀ KHÔNG NHẬN RA NGƯỜI CẢM THỌ '' không còn nghĩ ngợi, đúng sai, trái phải, trên dưới, hay dở....
Việc.phê phán, định phẩm là của những người đứng xem bên dưới là " ANH CHÀNG ĐI DÂY THĂNG BẰNG ", là của những người khác Bjan, chứ không phải Họ.
Xin lỗi các Vị nha....
"" Ai, ai là người ĐỦ TƯ CACH THẨM QUYẾT Thái Tử Tất Đạt Đa giác ngộ ?? hay con người chúng ta CŨNG CHỈ LÀ NGƯỜI ĐỨNG XEM NGƯỜI ĐI DÂY THĂNG BẰNG..?
Chỉ cần khởi một niệm - nghĩ rằng......dù nghĩ gì đi nữa thì ôÔI THÔI THẢM HOẠ... ! Anh chàng đi dây thăng bằng MẤT THĂNG BẰNG, mất thăng bằng và ........( những gì ở phía dười đang đón chờ Anh ta ). Sau đó người đi dây thăng bằng muốn nhận định và diễn tả lại tình huống này chỉ còn cách tạm dùng........ Ôi tuyệt vời, ôi sung sướng và cũng có thể là Bình an, thanh thoát,tỉnh lặng hoàn toàn....v....v...
Có phải chăng đây là cách tiếp cận mà Thiền tông đề cao, chú trọng ?. Có phải chăng các Sư phụ Thiền tông dùng những cái NGHỊCH LÝ, dùng những thuật BẤT CHỢT - CẮT ĐỨT DÒNG SUY TƯ của Thiền sinh bằng tiếng hoát to bất chợt trong không gian yên tĩnh, bằng cái gõ đầu bất chợt, cái đá lộn nhào bất chợt làm cho Thiền sinh không còn " ôm chắc sự tập trung trong CÁI CỐ TỈNH LẶNG, CÁI SỐ BẤT ĐỘNG " Đột nhiên - chúng ta thường nói thế theo nhận thức biểu kiến - không phải đột nhiên mà là trạng thái đột ngột CHẤM DỨT hành hoạt hay hoạt dụng của nhân trí, của cái khôn và........ TUỆ hiện hữu.
Thế thì, Tuệ không gì khác hơn cũng là TRÍ, rồi THỨC mà đôi khi trên biểu tướng chúng ta gọi là cái BIẾT KHÔNG BÁM VÍU, cái BIẾT KHÔNG SANH DIỆT, cái TRÍ BÁT NHÃ VI DIỆU..... vì không diễn tả được bằng ngôn ngữ nên tạm dùng nhiều từ và từ nào CŨNG được.
Có phải chăng TUỆ là thế ?. Nếu phải thế thì không bao giờ TUỆ hiện hữu khi còn Vô minh - dù một chút, một chút nhỏ nào đi nữa cũng là Vô minh nên TUỆ không hiện hữu.
Vậy " con đường đến với TUỆ " không phải là một quá trình từ từ, tiệm tiến, tiệm tu, lần lần gọt dũa - gọt một củ hành dù Bạn có gọt mãi, gọt mãi thí nó vẫn là một củ hành nhỏ nhất, không bao giờ NÓ TRỞ THÀNH TRÁI ỔI, TRÁI TÁO hay TRÁI LÊ..... TUY NHÊN, quá trình dần dần, tiệm tiến, tiệm tu không phải không cần đối với người tu tập, rất cần thiết đối với con người tu tập Đạo giải thoát khổ. Quá trình này cho chúng ta học, uốn nắn, bớt dần, bớt dần Vô minh bằng " Ý THỨC VỀ TUỆ " chứ không phải TUỆ - MÀ vẫn là tư tưởng.
Với cuộc đời, người tu tập đó vẫn " tốt" . Với con người, người tu tập đó đã " đáng kính phục" . Nhưng với Đạo giải thoát khổ của Đức Phật, người tu tập đó chưa giải thoát - điều này cho chúng ta thấy không lạ gì sự khác biết, sự tranh biện, sự chứng tỏ cao thấp của các người tu tập đó đã từng xăy ra !
Thiển kiến là thế, tôi chỉ phơi bày, không hàm ý tranh biện, so kè, ngạo mạn - con đường giải thoát khổ của ai người ấy quyết định và đi - tôi chỉ mong thấy được dáng dấp của người thấp thoáng trong rừng thẩm âm u mà tôi đang lạc trong đó - một sự " đồng cảm" là quý cho tôi vững tin tiến bước, nhược bằng có một lời " chê, quở trách " thì đó là một vấn đề tôi phải chiêm nghiệm lại mình, là một " cái gõ đầu " mà Sư phụ tôi ban cho để cảnh tỉnh - tôi xin cúi đầu đảnh lễ .
Name:  37640576_708185019521538_7683517383817822208_n.jpg
Views: 16
Size:  61.1 KB

   

THOANG THOẢNG ĐÂU ĐÂY MÙI NGUYỆT QUẾ.
LÒNG NGƯỜI AN LẠC CHỐN BÌNH AN....
Trời đất thật yên bình, bình minh còn ẩn mình nơi xa, không một tiếng chim hay tiếng là xao động. Thiền bắt nguồn từ những chiều sâu hun hút của không biết và cường độ của Thiền cư thế mà gia tăng rồi quét sạch, dọn đường cho trí não thâm nhập vào sự tịch lặng hoàn toàn, đào sâu tận những tầng đáy tư tưởng, nhổ sạch tình cảm, vứt bỏ trống trơn cái ĐÃ BIẾT khỏi não bộ.
Đây là một cuộc đại phẩu thuật mà không có người phẩu thuật,
Thiền cứ thế mà tiến luôn..........
Thiền không có thiền giả........Người cảm thọ chỉ cảm thọ....... 
Đây là nền tảng của Thiền, trống trơn - KHÔNG - một sức sống không mê mờ, không có vô minh và hương mùi nguyệt quế là hương mùi nguyệt quế.......vạn vật chỉ ĐANG LÀ....Như lai.......như thị.......như nó đang trình hiện ......
Một khi Bạn BIẾT tức là Bạn NHẬN RA " đây là hương nguyệt quế " thì xong rồi ....Thiền chấm dứt...Bạn trở lại cuộc đời và.miệng cá sấu đang chờ Bạn bên dưới của từng bước đi ....từng bước đi........
..........ÔI THÔI NẾU BẠN ; 
-- NẾU BẠN ; không biết Chân lý mà Đức Phật ban truyền : " ĐỜI CON NGƯỜI thì KHỔ "" 
-- NẾU BẠN ; không hiểu YẾU CHỈ GIẢI THOÁT của Đức Phật...."" CON NGƯỜI KHỔ DO BỞI ĐEO BÁM VÔ MINH "" thế nên TỨ DIỆU ĐẾ sẽ giúp Bạn NHẬN CHÂN " CÁI KHỔ " ...từng " cái khổ "......từng cái .......mà Bạn đối diện trong cuộc sống; CĂN NGUYÊN cùng với PHÁP Giải thoát khổ.
-- NẾU BẠN ; không biết trong đời thường, Bạn không " nắm bắt " BÁT CHÁNH ĐẠO để giữ mình. để tu tập thì chuyện đó là quan điểm sống riêng của Bạn....nhưng NÊN GIỮ LÀ TỐT HƠN
-- NẾU BẠN ; không biết trong đời thường KHÔNG AI PHỦ NHẬN VIỆC TRAO DỒI KIẾN THỨC, kiến thức Khoa học, kiến thức Tôn giáo, kiến thức xã hội.và đạo đức xã hội.....để nâng cao đời sống tinh thần lẩn vật chất....nhưng luôn luôn NHỚ "" kiến thưc chỉ mang đến cho con người "" cảm thọ THOẢ MÃN " chứ không mang đến cho con người "" cảm thọ Giải thoát KHỔ ""......thế nên CẦN NHỚ - KHÔNG MỘT THANG THẦN DƯỢC CHỬA TRỊ MỘT BỊNH NÀO ĐÓ MÀ LẠI KHÔNG CÓ THỂ LÀ ĐỘC DƯỢC VỚI BỊNH KHÁC.
Đức Phật dạy :: " Mọi thế pháp ( pháp mà con người lập lại, nói lại..... ) đều Hư dối cho dù pháp đó Như lai vừa mới ban truyền ".........
Name:  37627984_708184866188220_5655622384300851200_n.jpg
Views: 43
Size:  95.8 KBName:  37640576_708185019521538_7683517383817822208_n.jpg
Views: 43
Size:  61.1 KB

VẤN ĐỀ : TRI THỨC VÀ TUỆ ( phần 1 ).......xx
.
Những ai đã biết Đạo Phật hay muốn tu theo Đạo Phật thì điều mà họ mong muốn trước nhất là GIÁC NGỘ thứ đến là có TUỆ nhưng kỳ thật tất cả chúng ta chưa bao giờ cảm thấy ở chính mình hay thấy ở người khác xung quanh mình đạt đến điều này - Bạn có thể phản bác lại - nhưng Bạn ơi, bởi Đức Phật đã dạy " Một La Hán biết mình Giác ngộ là Vị La Hán ấy chưa Giác ngộ " nên người tu chúng ta - không thấy mình giác ngộ là đúng rồi. Hoặc Bạn phản bác - Giác ngộ là một TRẠNG THÁI NỘI HƯỚNG của một ai đó - thế thì trên biểu tướng làm sao chúng ta biết rằng họ giác ngộ hay chưa giác ngộ. 
Thế nên Bạn nói chúng ta chưa thấy mình giác ngộ, chúng ta không thấy ai giác ngộ là tất yếu thôi. 
Vâng, Bạn đúng. - xin lập lại tôi chỉ " phơi bày một cách " hoạch toẹt " thiển ý " để Bạn tham khảo - không có ý tranh biện hay phê bình bất cứ ai, bất cứ vấn đề nào mà một ai nêu lên, nên tôi nói Bạn đúng. Và qua thiển ý của tôi, Bạn sẽ là người vui vẻ, hưng phấn tiếp tục tu học bởi đó là lúc tôi trình bày " đúng chỗ ngứa của Bạn " tôi hiểu cái hay của Bạn - chúng ta " đồng cảm" ha. Nhược bằng qua sự trình bày của tôi SAI theo cách " nhìn " của Bạn - Bạn sẽ minh định được mình ĐÚNG và tôi chắc chắn rằng :: một người hướng thiện, một người Phật tử không bao giờ bị " sóc" hay trách tôi bởi khi Bạn bị " sóc " hay muốn trách khứ, chê bai tôi là Bạn tự hại mình - nghiệp SÂN đã hiện hữu trong Bạn - ôi thôi nhiều vấn đề tiếp theo làm chính Bạn phiền toái trước nhất, phải không Bạn ?. - còn tôi thì chưa chắc có phiền toái gì không ! ! Thứ đến nếu Bạn không bị " sóc " nghĩa là Tâm Bạn bình yên - Tịnh hay định gì đó - AN TÂM - và Bạn thấy lòng Từ bi hay hỉ xã hiện hữu ngay trong Bạn - Bạn đang hạnh phúc, Bạn đang cười đấy phải không ?. Chẳng những thế mà có thể Bạn còn " phát Tâm độ chúng " - Tánh Phật - một cách nào đó Bạn nghĩ ra để đến một cơ duyên nào đó Bạn ĐỘ tôi. Với quan điểm đó, tôi tin rằng tôi có thể " hoạch toẹt " trình bày ĐIỀU TÔI SUY TƯ với Bạn. 
Đọc KInh Thánh, nếu chúng ta là tín đồ Thiên Chúa giáo - thì đây quả là một trong những cuốn Kinh tối thượng nhưng nếu chúng ta là người ngoại Đạo Thiên Chúa, những con chiên lạc bầy ( xin lỗi đừng mặc cảm bởi ngôn từ ) thì đây quả là MỘT CUỐN SÁCH TUYỆT VỜI - những câu chuyện ẨN DỤ để giáo huấn con người của Bậc Vĩ Nhân - Đức Chúa. Và như thế khi đọc Kinh Thánh, trước tiên tôi không nghĩ rằng Chúa đã trừng phạt con người như nhiều lần tôi đã nghe giảng - cho dù nói rằng Chúa đài con người xuống nơi trần gian khổ cực này để con người tu sủa - biết ăn năn, hồi lỗi do tội Tổ tông - Ông Adam và Bà Eva nghịch ý Chúa " ăn trái của cây cấm " theo lời khuyến dụ của con rắn. 
Chúa, Người toàn năng, toàn thiện - Ngài tạo dựng thế giới, con người và muôn loài sống trên Thiên đàng hạnh phúc - chắc chắn. Thế nhưng Chúa bảo " các người không nên nghe theo lời khuyến dụ của con rắn ". 
Tại sao thế ?. Con rắn bảo với Bà Eva " 
-- Các người ăn trái của cây đó đi, ăn đi thì các người sẽ có TRÌ KHÔN, có trí thì các người có tri thức, các người sẽ không thua gì Chúa " .
Lời khuyến dụ này có tác dụng - Tổ tiên con người ăn trái của cây đó. cũng theo Kinh Thánh họ bắt đầu thấy xấu hổ vì thân trần trụi, lõa lồ và họ biết - một Nam, một Nữ, một Dương, một Âm ( nói theo ngôn ngữ loài người ) và họ vào thế giới KHỔ - họ tự bị chứ tôi không nghĩ Đức Chúa đài ải họ đâu - bởi Đức Chúa còn bảo trước " con người sẽ khổ và vấp ngả chính bởi tri thức của mình " 
VẤN ĐỀ, vấn đề là ở chỗ này. Chúng ta " đừng cắt cớ " đừng vội nghĩ rằng Đức Chúa " chơi kỳ " đã tạo ra con người " như món đồ chơi, những con búp bê " để trong khu vực nào đó đến khi không thích thì ném đi - không phải thế đâu, tôi không nghĩ thế đâu ( xin lỗi nếu tôi dùng từ không vừa lòng Quý Vị ). 
Thánh thiện, con người được Chúa tạo dựng ban đàu hoàn toàn thánh thiện, thuần lương ( xin nhớ cho cả hai từ này cũng là từ của con người lập ra khi có ngôn ngữ chứ nơi Thiên đàng tôi NGHĨ không có từ này đâu) và có lẽ đúng bởi có người xưa nhận xét NHÂN CHI SƠ TÁNH BỔN THIỆN . .
Nhìn với góc độ con người - Có phải chăng chúng ta có MỘT THỜI HỒN NHIÊN, thánh thiện, vô ưu, vô tư, không tham, không sân hận...v..v và v....v TRẺ THƠ. CÓ AI CƯỠNG LẠI được trước những " nét đẹp tuyệt vời " của trẻ thơ?. CÓ AI CƯỠNG LẠI được "yêu cầu " của trẻ thơ ( dù nó không yêu cầu, không đòi hỏi ). Họ - những trẻ thơ " sống hoàn toàn hạnh phúc" như ở Thiên đàng mà chúng ta ước mơ. Có lẽ thê - Đức Chúa Bảo " chỉ có những đứa trẻ thơ là những người đầu tiên vào Nước Thiên đàng của Chúa, còn người trưởng thành vào Nước Thiên đàng như con lạc đà chui qua lổ xỏ chỉ ở cay kim " và những Thiên thần được các danh họa minh họa bằng các em bé đối với Đạo Thiên Chúa, nhất là hai bức " Đức Mẹ thăng thiên " của một bậc Thầy thế giới ( tôi không nhớ đúng chữ viết có phải là Mastress không ). Thánh thiện, vô ưu, vô tư và rồi...........và rồi.............tội Tổ tông TRÙM LÊN con người Thánh thiện đó làm họ mất ngay đặc tính Thánh thiện, cái tri Thánh thiện đó không còn hành hoạt - bát đầu từ lúc " mở mắt tròn xoe, ngơ ngát " nhìn về hướng có tiếng gọi thân thương - tên mình - của Mẹ, Cha, ....rồi nào là " bẩn đó, bẩn đó... bỏ đi ", " cái này tốt giữ lại, cái kia xấu bỏ đi ", " điều này đạo đức nên học, điều kia vô luân nên bỏ ", " theo cái này sẽ sung sướng, cái kia sẽ bất hạnh "...........v....v và v...v. cái nhìn NHỊ NGUYÊN PHÂN LẬP đã bao trùm cái nhìn ( khó diễn tả quá à - tạm dùng vậy nha ) của TÍNH KHÔNG - không phân lập, đối đãi, có không, xấu tốt, khổ sướng..... Người thánh thiện kia đã thành con người KHÔN như chúng ta hiện nay.và bắt đầu biết KHỔ ! ! . 
Nhìn vấn đề với góc độ, với quan điểm Triết học Phật giáo, cái trí KHÔN của con người hiện tại là cái TRÍ hành hoạt Vô minh - vô minh nghĩa là mê mờ, không sáng suốt ( xin đừng lộn với từ sáng suốt trong một phạm trù nào đó, sáng suốt ở đây trong phạm trù giải thoát rốt ráo lo âu, sợ sệt ,khổ đau của Đạo Phật ) Cái TRÍ hành hoạt vô minh làm cho con người thấy, biết biểu kiến, không chính xác NHƯ NÓ ĐANG LÀ...., NHƯ LAI....NHƯ NÓ TRÌNH HIỆN..... Cái TRÍ hành hoạt Vô minh này đã hình thành CÁI TA ( cái tôi ) cùng bầu đoàn thê tử của nó CÁI CỦA TA, CÁI CỦA CHÚNG TA và con người vong thân vào những CÁI đó - con người là CÁI đó. Con người Thánh thiện mất dạng vào nơi nào đó chúng ta không thẻ biết được. Chúng ta KHỔ, chúng ta bơ vơ giữa rừng thẩm âm u - bể khổ - và chúng ta phải mò mẫn - TU để trở lại Niết Bàn hay chúng ta đã xa rời Nước Thiên đàng của Chúa và chúng ta phải trở lại TÂM HỒN TRẺ THƠ- có phải thế chăng ?. 
TÙY - điều Bạn nghĩ là của Bạn, tôi chỉ mong chúng ta được " đồng cảm" mà thôi.
Name:  37554943_702340663439307_1591316873868214272_n.jpg
Views: 12
Size:  6.9 KB

VẤN ĐỀ : YẾU CHỈ CỦA PHẬT TỔ.
CHỈ GIẢI THOÁT KHỔ MÀ THÔI...
Nếu được minh định như trình bày trước đây - nghĩa là chúng ta " đồng cảm " thì Thái Tử Tất Đạt Đa - người đã XÁC QUYẾT rằng ĐỜI con người là KHỔ ( xin lỗi nếu tôi nói như thế không được vừa lòng bất cứ Vị nào đó ) bởi ngay và trước thời Thái Tử Tất Đạt Đa thì mọi người đều BIẾT - con người khổ - nhưng biết là biết thôi chứ chưa có ai, chưa có Tôn giáo nào " xác quyết rõ ràng " do vì rằng đa phần những con người và những Tôn giáo trước đó đều " KHÔNG ĐỐI MẶT TRỰC TIẾP " mà chỉ linh thiêng hóa, trừu tượng hóa CÁI KHỔ - họ không đưa ra hay không đưa ra được một biện pháp hóa giải khổ - PHÁP GIẢI THOÁT. Đa phần chỉ linh thiêng hóa hay trừu tượng hóa đó làm cho con người - đối tượng chính trong cái khổ chỉ còn lại là TUÂN PHỤC những uy lực siêu thực. TUÂN PHỤC chứ không phải là GIẢI THOÁT.
Đa phần họ cho rằng muốn giải thoát được là con người phải NGHE THEO, TUÂN THEO.......mà thôi.! !. Một điều lẩn thẩn có lẽ " Thượng Đế cũng phải tức cười " ( tên một cuốn phim ) hay các Bạn cũng phải tức cười - như chúng ta đã từng cười một số Bộ tộc ở Phi Châu - họ có những " giáo điều" hay " qui tắc của Thần Linh - là không được bắt một con thú nào đó khác quy tắc, không được đốn một cây nào đó khác quy tắc. Những sự sai trái với Thần Rừng, Thần Nước đó phải được bái lễ, sấm hối, tạ lỗi - trồng lại một cây khác nơi đó hay thả ngay con thú đó, con cá đó tức thời.
Có phải một số không ít chúng ta đã cười và cho họ KHỜ KÉM, họ thiếu Văn minh " đốn cây, bắt thú " để giúp cho sự sinh tồn có gì mà phải " dính líu " đến Thần Thánh.
Họ những con người thiếu Văn minh đó đúng không ?. Trước đây chúng ta cười, bây giờ chúng ta cho rằng họ đúng!
Người Văn minh chúng ta khi có được con mắt " cân bằng sinh thái " khi có con mắt " sống cộng sinh " thì đã cho là họ đúng, nhưng ở thời điểm đó họ không có cách nào khác, họ không Pháp nào hơn thế - Họ chỉ TUÂN PHỤC.
Thế đấy. Thái Tử Tất Đạt Đa ( xin lỗi, lại xin lỗi ) không PHÁT KIẾN GÌ CẢ mà sau một thời gian dài băng khoăn, ưu tư, ray rứt ....Ngài thoát ly gia đình ra đi KHÔNG NGOÀI MỤC ĐÍCH TÌM CÁCH THOÁT KHỔ mà ngay thời dó không người nào...., không Tôn giáo nào...dám nghĩ đến bởi như thế sẽ trái ý Thánh Thần.....Nguy hơn.....
Tuy rằng khi đó Ngài chưa biết ....Tuy rằng khi đó Ngài CHỈ MƯỜNG TƯỢNG PHẢI CÓ....và Ngài PHẢI TÌM ĐƯỢC ......vf sau cùng NGÀI ĐÃ XÁC QUYẾT cái mà con người gọi là KHỔ....là do "" con người suy nghĩ SAI LẦM...VÔ MINH "" đồng thời CÓ CÁCH GIẢI THOÁT, giải thoát có nghĩa là con người hết khổ, mà cái khổ Ở TẠI ĐÂY nghĩa là giải thoát TẠI ĐÂY - hết khổ phải TẠI ĐÂY.
Bởi : .
1/. Không cần thiết để biết tại sao bây giờ chúng ta khổ vì cái khổ ĐÃ và ĐANG có rồi, ĐÃ và ĐANG ở nơi chúng ta....... i........ Đức Phật đưa ra ẩn dụ người bị mủi tên bắn trúng thì phải làm gì ?. . . .
2/ Không thể đúng và không thể nói rằng " tu giải thoát đau khổ " mà chúng ta vẫn còn - vẫn phải khổ hay cam chịu ở Hiện tại - ĐỂ RỒI SAU NÀY hay ĐỂ RỒI SẼ ĐẾN MỘT NƠI NÀO ĐÓ hết khổ. ( Tôi không có ý mạo phạm, không có ý bất kính nhưng cho phép tôi suy tư - và tôi suy tư là như thế. Tôi không thể và không muốn CẢ TIN mà tôi phải TRỌN TIN.các Vị, các Vị Trưởng Thượng, các Vị lớn tuổi, kể cả các Bạn " chê trách " vì với tôi lời chê trách là một vấn đề suy tư, chiêm nghiệm lại mình - đó là " cái gõ đầu của Sư phụ ban cho . Xin lỗi nha ). .
3/. Thái Tử Tất Đạt Đa sau khi giác ngộ - Đức Phật nói cho mọi người biết một điều luôn luôn ĐÚNG - CHÂN LÝ - Chân lý duy nhất "" ĐỜI con người KHỔ "" và Ngài CHỈ cho mọi người cách giải thoát - PHÁP. . Thái Tử Tất Đạt Đa, Ngài bảo " ta là con người bình thường, ta không phải đến từ Cõi Phạm Thiên hay Cõi Trời, TA CHỈ LÀ NGƯỜI GIÁC NGỘ và chúng sinh sẽ là những người giác ngộ " . Nhưng đối với chúng ta, Ngài là " mặt trời " soi rọi vào thế giới con người đang đau khổ - Ngài là Đức Phật.và Đức Phật có vô lượng pháp để độ chúng sinh, bởi - một lời của Ngài chỉ bảo cho một ai đó hướng đến giác ngộ là một pháp. Vô lượng PHÁP PHẬT. . Nhưng đối với chúng ta - đối với con người thì ĐỨC PHẬT và PHÁP , chúng ta hình thành Tôn giáo ( là việc của con người - ngay lúc Thái Tử Tất Đạt Đa còn sinh tiền Ngài cũng nhiều lần khuyên không nên thành lập Tăng đoàn, nhưng rồi Ngài cũng im lặng TÙY, tùy điều kiện của con người, tùy ý thức của con người, tùy duyên ).
MỌI PHÁP PHẬT ĐỀU ĐÚNG ( đúng là đúng hướng giải thoát khổ đau cho con người ) Các Vị Trưởng Thượng và các Vị sau này gìn giữ, hệ thống lại TÙY CĂN CƠ, TÙY HOÀN CẢNH rồi hình thành các Tông, Chi, Phái khác nhau về cách sinh hoạt - CÁCH TU - để giáo hóa chúng sinh, để hoằng dương Đạo Pháp, chứ không hay chưa có một Vị Tổ, Thầy nào dạy bảo rằng "" Chi, Phái, ...này giải thoát MỌI CÁI KHỔ cho con người " bởi khôngcó thang thần dược nào mà có thể trị HẾT TẤT CẢ CÁC BỊNH....dù rằng gọi chung là bịnh nhưng thang thần dược cho bịnh này có thể là độc dược với bịnh khác ....và tựu chung vẫn đến GIẢI THOÁT KHỔ là mục đích tối thượng. .
Một cách nhìn, một cách suy tư của một con người đang lạc trong rừng thẩm âm u và đang cố tìm đường về nhà của mình - chân thật và chỉ mong nhìn thấy bóng dáng một ai đó thấp thoáng, một tia sáng, chỉ mong có được sự " đồng cảm".là phúc rồi. . .

   

 Ảnh đính kèm 

Ý KIẾN :CÁI THẾ GIỚI KỲ LẠ hay TÔI TU CHƯA TỚI " MỨC ĐỘ"" ĐỂ BIẾT" ??.
Bạn CÓ THỂ sống - bằng uởng tượng thôi - trong một Thế giới kỳ lạ mà chưa bao giờ Bạn biết không ??.
Chúng ta, con người đang sống trong Thế giới Ta bà NHỊ NGUYÊN PHÂN LẬP, nghĩa là có " sự đánh giá, hiểu biết của chúng ta có hai mặt "..Bạn nói đen khi có trắng, nói tối khi có sáng, nói tốt khi có xấu, nói hạnh phúc khi có đau khổ, nói đoàn tụ khi có chia lìa, nói Thiên đường khi có Địa ngục, nói Thiên Chúa khi có Quỉ Sa tăng.......v...v và v......v không bao giờ nói đến một thứ gì " chỉ có một mặt mà không có mặt đối đải " mà chúng ta có thể hiểu được ".
Thế nghĩa là " vượt ngoái " cái thế NHỊ NGUYÊN thì chúng ta, con người " mù tịt " hết biết, hết hiểu và chắc có lẽ CON NGƯỜI- con người không ai mong muốn sống nơi đó NẾU CÓ, Có lẽ buồn lắm phải không Bạn ?. Bởi Bạn sẽ không hiểu gì, bởi con người sẽ không còn CẢM THỌ được nữa...!!!!...
À, có lẽ thế nên Đức Phật mới bảo " Niết bàn tại thế " tại đây này, tại nơi con người chúng ta đang sống đây hay " đau khổ THỊ Niết bàn " nghĩa là không có đau khổ thì làm sao có Niết bàn, làm sao BIẾT Niết bàn, làm sao cảm thọ Niết bàn - chỉ tại thế gian này thôi nha, không có ở một nơi nào khác đâu.
Và Đức Chúa bảo : " Vinh danh Thiên Chúa ( thì ở ) trên trời, bình an dưới thế ( thì dành cho ) cho người trần gian ".
Hai " lãnh địa " khác nhau. "" Trên trời "" thì chỉ là nơi con người tôn sùng, vinh danh Thiên Chúa mà thôi. "" Trần gian "" là nơi con người sống bình an, như thế dứt khoát không thể có con người trên Trời hay nói cách khác con người không SỐNG trên Thiên đàng.
Theo thiển kiến thì kỳ lạ khi bình thường rất nhiều Pháp sư, Thầy giảng KHUYẾN KHÍCH CON NGƯỜI "" vãng sanh về Tây Phương Cực lạc, không cần lưu ý đến cuộc sống Họ và chúng ta đều khổ đau, cực nhọc........ và cũng thế, từ tấm bé tôi đã được dạy, đã được khuyên " cố gắng, cố gắng " lên Thiên đàng......... và tôi cũng đã từng " nói dối " với con cháu tôi - như là TÔI ĐÃ BIẾT hay ĐÃ SỐNG TRÊN ĐÓ rồi.... Ông Nội con ở trên Trời !!! Tôi tĩnh bơ nói như thế. Bạn có thấy tôi nói dối thật tài tình chưa NHƯNG bây giờ tôi biết tôi nói dối. Và cũng ngay khi tôi biết tôi nói dối thì cũng còn nhiều Pháp sư, nhiều Đạo sư cũng thuyết giảng ẨN Ý như thế, mà tôi và nhiều người im lặng !!.
Tôi không biết - chắc chắn tôi không thể biết - rằng các Pháp sư đó, các Đạo sư đó có tự biết mình đang nói dối, như tôi đã biết tôi nói dối con cháu tôi hay không !!
Thôi, thôi KỆ.....một thế giới kỳ lạ.....
Tôi chỉ biết mình đã nói dối với con cháu mình và bây giờ tôi xin tin theo lời Đức Phật " Niết bàn tại thế ", tin theo lời Đức Chúa " bình an dưới thế cho người thiện tâm ".
BÌNH AN là SUNG SƯỚNG rồi.
Nên xin chúc các Bạn thêm một ngày BÌNH AN dưới thế đi nha..

   

 Ảnh đính kèm 

 TRẢ LỜI MỘT CÂU HỎI :
Làm sao để cho Phật giáo hưng thịnh ?.
Thiển ý câu này nhất định không phải của một Tăng tu Phật giáo, vậy dứt khoát nó phải là câu hỏi của " một con người bình thường đang tầm Đạo "có long quan hoài đến Đạo Phật trong lúc mọi người tháy Đạo Phật " quá lung tung, bát nháo " đến độ người ta, người Phật tử phải đau long....., phải than rằng THỜI MẠC PHÁP
Hỏi như thế, trong thời đại gọi là MẠC PHÁP này thì Bạn hy vọng...nhưng Bạn có 2 cái sai lầm :
Thứ nhất thông thường thì Tăng tu Phật giáo sẽ chỉ cho Bạn
" những con đường " những pháp tu , những tông phái hoặc những Đạo sư, Pháp sư hay hay chăng ?.
Nhưng nếu chỉ Họ những " pháp tu " thì có phải chăng chỉ cho Họ những con đường vẻ sẳn, những hình vẻ của các con rồng mà các Sinh viên trường Mý thuật đã vẻ ?. Các con đường đã vẻ trước đó thì liệu họ có DẪM từng bước giống y thì Họ có vế được đến nhà Họ chăng ?. Họ xem những con rồng đã vẻ đó thí liệu Họ biết được con rồng THỰC hay không ?. Thực sự những pháp tu đó ĐÚNG nhưng đúng ở trường hợp nào.., khi nào...và với đối tượng nào….cũng như thang thần dược đấy nhưng VỚI BỊNH NÀO....Bạn đừng nên nghĩ thang thần dược là trị hết mọi thứ bịnh…, không phải một PHÁP PHẬTnào đó - cách giải khổ - cũng giải được tất cả mọi thứ khổ cho con người.
Thứ hai Bạn cũng như nhiều người chúng ta bây giờ NGHĨ SAI từ MẠC - mạc pháp - nên lo âu sự suy tàn của Đạo….!!.
Từ Hán Việt từ MẠC có hai nghĩa :
a/. MẠC là tàn, suy, yếu dần…..và chúng ta được giảng, được hướng dẩn THEO NGHĨA NGỮ này, nên lo âu….là hợp lý.
b/. MẠC là ngọn, là cành…( không phải là gốc )
Theo thiển kiến từ MẠC theo nghĩa ngữ thứ hai, bởi Đức Phật sau khi giác ngộ CHỈ LƯU LẠI HAI CHÂN LÝ
-- ĐỜI con người KHỔ. Điều này là Chân lý, là tất yếu không bao giờ thay đổi, cho dù con người có quan niếm song như thế nào, đang được tình trạng song thế nào ...đi nữa THÌ CŨNG KHÔNG THOÁT ĐƯỢC BĂNG KHOĂN, LO ÂU, SỢ SỆT...…..." cái nền tảng căn bản sanh ra khổ ".
-- CON NGƯỜI KHỔ là do con người ĐEO BÁM U MÊ, SAI LẦM mà theo Đạo Phật gọi là VÔ MINH ...Điều này là Chân lý, là tất yếu không bao giờ thay đổi…Đức Phật tuyên bố " cái khổ " là do chính con người gây ra chuqws không phải do Thần, Thánh hay một Vị Linh thiêng nào quyết định, ban phát hay trừng phạt con người và trước thời của Ngai đã minh định như thế, buộc con người PHẢI LÀM VUI LÒNG Vị đó.
Với hai Chân lý này Ngài lưu lại cho con người ( that ra là các Vị kề cận với Đức Phật ghi chép lại cho con người ) TỨ ĐẾ và BÁT CHÁNH ĐẠO " để tu tập và giữ mình ".
Thế nên YẾU CHỈ PHẬT TỔ là một Chân lý - lúc nào cũng đúng không phụ thuộc thời gian, không gian, không có hưng thịnh mà cũng chẳng có suy di. Chỉ có người hành Đạo SAI LẦM .....Sau khi Đức Phật nhập diet NHIỀU CÁCH GIẢI KHỔ - PHẬT PHÁP - ĐƯỢC PHÁT HIỆN...và các Tiền bối thống nhất lưu lại..nên con ngườ hình thành những Tông, Chi, Phái tiêng truyền thừa và phổ biến NHƯNG cũng có Vị CHO RẰNG CHỈ CÓ TÔNG, CHI, PHÁI của tôi là cao nhất…, là chính thống .là huyền nhiệm hiệu quả nhất...nên NHỮNG CÀNH, LÁ, NGỌN trở thành " CHỦ CHỐT " quan trọng nhất và tuyên xúng " tá lả " phát huy tá lả..không ai chịu ai…..trong việc " tranh dành ngôi bá chủ " VÀ MẠC PHÁP LÀ THẾ. vậy thôi.
Thiển kiến là thế, Bạn hãy yên lòng...( không yên lòng là CHÍNH BẠN ĐANG KHỔ ĐÓ ).
Thiển kiến là thế, Bạn hxy yên lòng..Người giác ngộ chỉ bảo cho con người YẾU CHỈ PHẬT TỔ và tùy duyên, tùy cơ mà Họ Tu tập, tự giải thoát đau khổ ...chứ không phải " cầm tay họ mà dẩn đi " hay trao tận tay cho họ Chân lý…..
Đạo Phật - Đạo Giải thoát khổ là thế...CẢM, THỌ khổ là của mỗi một người ở một lusv nào đó, tại nơi nào đó...nên Giải khổ, thoát khổ thì CŨNG CHỈ CHÍNH DO HỌ CHỨ KHÔNG NGƯỜI NÀO GIÚP ĐƯỢC CẢ.....Ai uống nước sẽ biết nước mát thế nào..
Chúc Bạn thân tâm an lạc.TRẢ LỜI MỘT CÂU HỎI :
Làm sao để cho Phật giáo hưng thịnh ?.
Thiển ý câu này nhất định không phải của một Tăng tu Phật giáo, vậy dứt khoát nó phải là câu hỏi của " một con người bình thường đang tầm Đạo "có long quan hoài đến Đạo Phật trong lúc mọi người tháy Đạo Phật " quá lung tung, bát nháo " đến độ người ta, người Phật tử phải đau long....., phải than rằng THỜI MẠC PHÁP
Hỏi như thế, trong thời đại gọi là MẠC PHÁP này thì Bạn hy vọng...nhưng Bạn có 2 cái sai lầm :
Thứ nhất thông thường thì Tăng tu Phật giáo sẽ chỉ cho Bạn
" những con đường " những pháp tu , những tông phái hoặc những Đạo sư, Pháp sư hay hay chăng ?.
Nhưng nếu chỉ Họ những " pháp tu " thì có phải chăng chỉ cho Họ những con đường vẻ sẳn, những hình vẻ của các con rồng mà các Sinh viên trường Mý thuật đã vẻ ?. Các con đường đã vẻ trước đó thì liệu họ có DẪM từng bước giống y thì Họ có vế được đến nhà Họ chăng ?. Họ xem những con rồng đã vẻ đó thí liệu Họ biết được con rồng THỰC hay không ?. Thực sự những pháp tu đó ĐÚNG nhưng đúng ở trường hợp nào.., khi nào...và với đối tượng nào….cũng như thang thần dược đấy nhưng VỚI BỊNH NÀO....Bạn đừng nên nghĩ thang thần dược là trị hết mọi thứ bịnh…, không phải một PHÁP PHẬTnào đó - cách giải khổ - cũng giải được tất cả mọi thứ khổ cho con người.
Thứ hai Bạn cũng như nhiều người chúng ta bây giờ NGHĨ SAI từ MẠC - mạc pháp - nên lo âu sự suy tàn của Đạo….!!.
Từ Hán Việt từ MẠC có hai nghĩa :
a/. MẠC là tàn, suy, yếu dần…..và chúng ta được giảng, được hướng dẩn THEO NGHĨA NGỮ này, nên lo âu….là hợp lý.
b/. MẠC là ngọn, là cành…( không phải là gốc )
Theo thiển kiến từ MẠC theo nghĩa ngữ thứ hai, bởi Đức Phật sau khi giác ngộ CHỈ LƯU LẠI HAI CHÂN LÝ
-- ĐỜI con người KHỔ. Điều này là Chân lý, là tất yếu không bao giờ thay đổi, cho dù con người có quan niếm song như thế nào, đang được tình trạng song thế nào ...đi nữa THÌ CŨNG KHÔNG THOÁT ĐƯỢC BĂNG KHOĂN, LO ÂU, SỢ SỆT...…..." cái nền tảng căn bản sanh ra khổ ".
-- CON NGƯỜI KHỔ là do con người ĐEO BÁM U MÊ, SAI LẦM mà theo Đạo Phật gọi là VÔ MINH ...Điều này là Chân lý, là tất yếu không bao giờ thay đổi…Đức Phật tuyên bố " cái khổ " là do chính con người gây ra chuqws không phải do Thần, Thánh hay một Vị Linh thiêng nào quyết định, ban phát hay trừng phạt con người và trước thời của Ngai đã minh định như thế, buộc con người PHẢI LÀM VUI LÒNG Vị đó.
Với hai Chân lý này Ngài lưu lại cho con người ( that ra là các Vị kề cận với Đức Phật ghi chép lại cho con người ) TỨ ĐẾ và BÁT CHÁNH ĐẠO " để tu tập và giữ mình ".
Thế nên YẾU CHỈ PHẬT TỔ là một Chân lý - lúc nào cũng đúng không phụ thuộc thời gian, không gian, không có hưng thịnh mà cũng chẳng có suy di. Chỉ có người hành Đạo SAI LẦM .....Sau khi Đức Phật nhập diet NHIỀU CÁCH GIẢI KHỔ - PHẬT PHÁP - ĐƯỢC PHÁT HIỆN...và các Tiền bối thống nhất lưu lại..nên con ngườ hình thành những Tông, Chi, Phái tiêng truyền thừa và phổ biến NHƯNG cũng có Vị CHO RẰNG CHỈ CÓ TÔNG, CHI, PHÁI của tôi là cao nhất…, là chính thống .là huyền nhiệm hiệu quả nhất...nên NHỮNG CÀNH, LÁ, NGỌN trở thành " CHỦ CHỐT " quan trọng nhất và tuyên xúng " tá lả " phát huy tá lả..không ai chịu ai…..trong việc " tranh dành ngôi bá chủ " VÀ MẠC PHÁP LÀ THẾ. vậy thôi.
Thiển kiến là thế, Bạn hãy yên lòng...( không yên lòng là CHÍNH BẠN ĐANG KHỔ ĐÓ ).
Thiển kiến là thế, Bạn hxy yên lòng..Người giác ngộ chỉ bảo cho con người YẾU CHỈ PHẬT TỔ và tùy duyên, tùy cơ mà Họ Tu tập, tự giải thoát đau khổ ...chứ không phải " cầm tay họ mà dẩn đi " hay trao tận tay cho họ Chân lý…..
Đạo Phật - Đạo Giải thoát khổ là thế...CẢM, THỌ khổ là của mỗi một người ở một lusv nào đó, tại nơi nào đó...nên Giải khổ, thoát khổ thì CŨNG CHỈ CHÍNH DO HỌ CHỨ KHÔNG NGƯỜI NÀO GIÚP ĐƯỢC CẢ.....Ai uống nước sẽ biết nước mát thế nào..
Chúc Bạn thân tâm an lạc.

Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2018


VẤN ĐỀ : NIẾT BÀN TRẢ LỜI CHO BẠN - NÓ LÀ GÌ...
( Xin lỗi Các Vị, các Bạn nếu không " đồng cảm " khi đọc những nhận định sau đây của cá nhân tôi - các Vị cũng nhận định theo cách riêng của mình - thì xem đây là một người u mê, sai lầm đang lặn ngụp trong bể khổ mà không biết - tội nghiệp thay - trong lòng các Vị sẽ HIỂN LỘ TÌNH THƯƠNG hết giận, hết bức xúc ).Tôi không có ý trịch thượng hay muốn tranh biện với bất cứ ai.
Điều oái oăm của con người khi đã biết cuộc đời bao giờ cũng có lo âu, sợ sệt - cái căn cơ của khổ dù trong cuộc sống con người có cho là đầy đủ, hạnh phúc, uy quyền, toại ý thì vẫn KHỔ - dù theo Đạo giải thoát đau khổ nào đi nữa thì cũng đều " được bảo hay ám chỉ " khổ sinh ra từ NHÂN TRÍ" . Đạo Phật gọi là Vô Minh ( u mê, sai lầm - tôi nghĩ không vì quen cách hành văn chữ Hán ngắn, quá ngắn, quá cô đọng thì Kinh sách nên ghi là NHÂN TRÍ VỚI HOẠT DỤNG VÔ MINH có lẽ mọi người dễ nắm được nội hàm của Kinh Phật hơn, bởi ở một nơi nào đó trong Kinh chúng ta thấy "Vô minh từ nguyên thủy" làm chúng ta lầm tưởng Vô minh nó CÓ từ lúc nào xa xưa cố hữu không bức nó ra được,,.... rồi chúng ta không lưu tâm thành ra không để ý nơi nào đó lại nói khổ do u mê, sai lầm - nên chúng ta không tự thắc mắc TRÍ THẾ NÀO LÀ U MÊ, THẾ NÀO LÀ SAI LẦM ? . Có phải chăng TRÍ, nhân trí. Đạo Thiên Chúa gọi là " tội Tổ tông - cái tri thức được có do nghe theo lời khuyến dụ của con rắn, cái tri thức KHÔNG GIỐNG NHƯ TRI THỨC HỒN NHIÊN CỦA TRẺ THƠ - Đức Chúa bảo " chỉ có những người tân hồn như đứa trẻ thơ là những người đầu tiên vào Nước Thiên Đàng ". Đạo Hindu gọi đó là MÂY - " do mây che mờ nên con người không thấy Thượng Đế " v...v...... Con người có trí là tất yếu theo thời gian trưởng thành - một cơ chế tự nhiên của thân nhưng sống trong quần thể loài người chúng ta được uốn nắn, dạy bảo rồi chúng ta huân tập tất nhiên là theo qui ước, khái niệm, định chế mà con người " sáng lập, qui ước " để chúng ta thích nghi với con người khác, với cuộc sống .....CÁI DỤNG của tri đã đi dần vào thế đối đải phân hai - thế NHị nguyên đối đãi - Chúng ta trưởng thành như thế và chúng ta KHÔNG CÒN BIẾT CHÚNG TA ĐÃ VONG THÂN VÀO NHÂN TRÍ VÔ MINH ! Chúng ta xác lập " CÁI TA, cái tôi " mà không hay. Mọi tri thức của con người phải được minh định bằng SỰ THỎA THUẬN CHUNG - và phải qua NGÔN NGỮ dù bằng âm hay ký hiệu thì con người mới HIỂU và chỉ nói là ĐÃ HIỂU mà quên đi có những thứ HIỂU MÀ KHÔNG CẦN NÓI - CẢM MÀ KHÔNG CẦN NGHĨ - như NIẾT BÀN của Đạo Phật ( đôi khi dùng là Cực lạc phương hoặc dùng sai lầm là Thế giới của Chư Phật ), NƯỚC THIÊN ĐÀNG của Đạo Thiên Chúa, THƯỢNG ĐẾ của Đạo Hindu hay THẤY CHÍ TÔN PHẬT MẪU của Đạo Cao Đài.
Tất cả các cụm từ này CỦA NGÔN NGỮ DIỄN TẢ khái niệm, qui ước lại đi dùng để diễn tả CÁI KHÔNG ĐƯỢC DIỄN TẢ ! !. Ví dụ Bạn muốn nói về Tình yêu của Bạn đối với người Bạn yêu - bao nhiêu ?. Giống như cái gì ?. Vô phương ! ! Không thể diễn tả cái không được diễn tả nên tạm dùng tạm các từ tuyệt vời, tuyệt đối, thiêng liêng, ........vô lượng ( không cân, đo, đong, đếm được )
Vô phương hết cách phải chăng ??. ! ! Không thể định lượng, định phẩm cái không thể cân, đo, đong, đếm nên phải tạm dùng các từ Vô biên, Vô lượng ( không giới hạn ), Vô lượng ( không cân, đo, đong, đếm được chứ không phải RẤT LỚN ). Vi diệu, thiêng liêng ( không thể nói được ) .
Oái oăm thay!. Nếu phải biết hay phải nhớ rằng " KHÔNG AI CÓ THỂ BIẾT TÔI ĐANG CẢM THỌ CÁI GÌ " ; ai nói tôi cảm thọ như thế nào thì đều không chính xác, nếu không muốn nói họ sai lầm - không như tôi cảm thọ. Đức Phật đã bảo
" Người nào nói Niết Bàn là không có .......người ấy lầm.
Người nào nói Niết Bàn là có thực thường hằng vĩnh cửu, người ấy cũng lầm. Bởi họ không biết Niết Bàn là một cảnh có thực cực kỳ sung sướng trong đời sống con người và thời gian ".
Vào " cái thế chẳng đặng đừng" Đức Phật phải nói - nhưng Ngài không nói ở thể xác định hay các Vị Tiền nhân, các Vị Tổ sau này cũng thế Họ không bao giờ DÙNG "" THỂ XÁC ĐỊNH "" mà luôn luôn DÙNG "" THỂ PHỦ ĐỊNH "" để diễn tả .....
Chúng ta có lầm không ?. Chúng ta có ngộ nhận không ?. . Chính cái "" TRẠNG THÁI CẢM "" này chúng ta thấy CÁI KHÔNG ĐƯỢC DIỄN TẢ đã diễn tả hàng loạt Niết Bàn như : sự an lạc ( sukha ), bình an ( khema ), thanh tịnh ( suddhi ), an tịnh ( santi ), bất tử ( amata ), ........Rồi chúng ta lại căn cứ vào các thuộc tính đó mà phân loại Niết Bàn :
-- Theo quan niệm của Tiểu Thừa Niết Bàn có hai loại
1/. Hữu dư y Niết Bàn.
2/. Vô dư y Niết Bàn .
-- Theo quan điểm Đại Thừa Niết Bàn có hai loại :
1/. Vô trụ xứ Niết Bàn
2/. Tánh tịnh Niết bàn.
-- Theo con người thì Bá nhơn vạn ý. Ôi thôi nhiều lắm. Chúng ta lầm, lầm hoàn toàn nên không trách chúng ta thấy đã có biết bao nhiêu Vị đã " xây dựng NIết Bàn thành Tây phương Cực Lạc, thành nơi an nghĩ vĩnh hằng không đau khổ ( chúng ta đang trốn sự đau khổ ), không còn sanh tử luân hồi ( chúng ta đang sợ chết ), không còn cực nhọc ( chúng ta không dám đối mặt với cuộc đời ) v...v...và v...v . Từ các " nơi ĐÃ ĐỊNH HÌNH ĐÓ " một Vị nào đó định hình như thế CÓ THỂ RẤT ĐÚNG VỚI CHỈ CHÍNH HỌ chứ không phải cho chúng ta nên sanh ra không biết bao nhiêu là con đường đi đến, không biết bao nhiêu là " sự hứa hẹn ", không biết bao nhiêu là " phần thưởng " và không biết bao nhiêu là pháp và chắc chắn là KÈM THEO không biết bao nhiêu là qui tắc, điều kiện, ..... cùng không biết bao nhiêu là " sự trừng phạt, đoạ đày... " nếu không theo như thế.
Chúng ta ngộ nhận ! ! " Lỗi tại ta, lỗi tại ta mọi bề " Đức Chúa nhắc nhở chúng ta thế.
-- Niết Bàn, ...Niết Bàn, Thiên Đàng, ...Thiên Đàng thực ra " mi "là gì ?. Mi ở đâu ?.
-- Tôi hả ?.Thực sự Bạn biết rồi mà Bạn làm bộ hỏi, bởi Bạn không nói được thôi ! Vâng, Bạn biết rồi mà như Bạn biết, Bạn Yêu con Bạn vậy. Bạn có nói một cách nào chính xác được đâu, Bạn có diễn tả có được đâu và Bạn chỉ nói NHƯ LÀ...... chỉ TẠM NÓI NHƯ THẾ chứ không chính xác như Bạn CẢM và THỌ.
Thế là Bạn của Bạn hiểu lầm NHƯ LÀ ......... là thế này, thế khác !!.
-- Tôi ở đâu à ?. Bạn cũng biết mà - Tôi không ở ngoài kia, không ở bên phải, không ở bên trái, không ở trên Trời kia, không ở dưới Đất nọ, Tôi à, tôi ở trong Bạn khi Bạn hết U mê, sai lầm - Vô minh

   

 Ảnh đính kèm