Thứ Năm, 4 tháng 1, 2024

Chứng Đạo Ca Trực Chỉ Đề Cương 21 - 23

 Chứng Đạo Ca Trực Chỉ Đề Cương

Nguyên tác: Huyền Giác Thiền Sư
Biên dịch: Từ Thông Thiền Sư
Sài Gòn 1998 – 2543
THI CA 21 - CÁI THẤY CỦA NGƯỜI CHỨNG ĐẠO KHÔNG
NÊN TRỤ PHÁP TU PHƯƠNG TIỆN
Phiên âm:
Giác tức liễu, bất thi công
Nhất thiết hữu vi pháp bất đồng
Trụ tướng bố thí sanh thiên phước
Do như ngưỡng tiễn xạ hư không
Thế lực tận, tiễn hoàn trụy
Chiêu đắc lai sanh bất như ý
Tranh tự vô vi thật tướng môn
Nhất siêu trực nhập Như Lai địa.
Dịch nghĩa:
* Giác là hết, chẳng cần tu với chứng!
Pháp hữu vi nhiều lắm kể sao cùng
Bố thí ra, lòng chấp, phước sanh thiên
Lúc phước hết, sinh lại cuộc đời không như ý
* Như tên bắn, xé hư không bay vút
Sức mỏn rồi, tên rớt biết về đâu!
Sao bằng ta, thẳng tiến THẬT TƯỚNG MÔN
Nhảy một nhảy, đến ngay vùng đất Phật
---o0o---
TRỰC CHỈ
Muốn đi con đường Phật, phải chú ý những điều cần biết ban đầu:
Về pháp môn, đại để có phương tiện và cứu cánh…
Về chủng tánh, đại để có tiểu thừa và đại thừa…
Về giáo lý, đại để có tiệm, đốn, viên…
Về căn cơ, đại để có lợi, độn…
Có hiểu những điều cốt lõi đó, trong quá trình nghiên cứu, học Phật mới
không sửng sốt, ngạc nhiên, kinh hãi, thậm chí phản đối và nguyền rủa, khi
đọc:
"Giác là hết, chẳng cần tu với chứng".
Đối với tư tưởng Đại thừa của người chủng tánh Đại thừa, đó là sự thật,
không hề cường điệu, đại ngôn, càng không hề dụng ý phủ định, chê bai, bôi
bác sự tu hành của người khác không cùng căn cơ, chủng tánh, trình độ và
pháp tu giống mình.
Người Đại thừa nhận thức rõ, pháp hữu vi "thiên sai vạn biệt", pháp tu thì
"vô lượng pháp môn", chạy theo nó mình sẽ làm gì đây? Làm cái nào cho
mau hiệu quả? Tu món gì để được "phước nhiều"? Hành kiểu chi để mau
thành Phật? v.v… Vô số vấn đề, bao nhiêu câu hỏi được đặt ra, chắc chắn
chẳng ai biết chắc phải làm gì để được thành công sớm nhất và to lớn đến cỡ
nào!
Riêng về pháp môn tu THIỀN của THIỀN TÔNG cũng còn không biết
cơ man nào rắc rối. Nếu không có duyên tu học VÔ VI THẬT TƯỚNG
MÔN thì đa số, người ta chỉ dạy nhau và tu với nhau những pháp môn
THIỀN LÁ SẢ mà thôi! Với người Đại thừa "Nhảy một nhảy đến ngay vùng
đất Phật".
Đó là chuyện có thật. Nhưng có điều chua chát là lời thật không phải ai
cũng bằng lòng. Tuy nhiên, không vì vậy mà người chứng đạo không vì lẽ
thật, nói ra lời thật để cho ai đó "đạt giả đồng du…" chứng nhập quả bồ đề
chân thật.
---o0o---
THI CA 22 - CÁI THẤY CỦA NGƯỜI CHỨNG ĐẠO NHÌN
BAO QUÁT NẮM TRỌNG TÂM
Phiên âm:
Đản đắc bổn, mạc sầu mạt
Như tịnh lưu ly hàm bảo nguyệt
Ký năng giải thử như ý châu
Tự lợi, lợi tha chung bất kiệt
Dịch nghĩa:
* Cần ôm gốc, quan tâm chi cành ngọn
Gốc vững rồi, cành ngọn sẽ sum suê
Như lưu ly, thu hết ánh trăng vàng
Sáng vằng vặc, sáng mơ màng, châu lưu ly thu trọn vẹn
* Cũng như thế, tâm ta là châu NHƯ Ý
NHƯ Ý châu, giá trị lớn vô cùng
Tỉnh thức rồi, với THƯỜNG TRÚ CHÂN TÂM
Dùng tự lợi, dẫu lợi tha đời không bao giờ hết.
---o0o---
TRỰC CHỈ
Nhìn bao quát nắm lấy trọng tâm là cách nhìn của người khôn ngoan
trong cuộc sống.
Nhà quân sự, cất cánh chiếc máy bay thám thính, bay lượn một vùng trời
hàng trăm "cây số" để nhìn bao quát và tìm nắm lấy một mục tiêu, một
"trong tâm" của đối phương trong một vài điểm.
Tiều phu vào rừng. Ngư phủ ra khơi. Người nội trợ đi chợ. Cô bán hàng
rong… đều vận dụng cách "nhìn bao quát, nắm lấy trọng tâm" trong nghề
nghiệp của mình. Đến như những bậc tiền bối dòng dõi tiên rồng cũng dạy
cho con cháu cách "nhìn bao quát nắm lấy trọng tâm" để chọn cho mình một
ý trung nhân trong lứa tuổi "xuân xanh xấp xỉ" búi tóc cài trâm rằng:
"Trai khôn tìm vợ chợ đông
Gái khôn tìm chồng giũa chốn ba quân".
Người đạo sĩ cũng có cái nhìn "bao quát" trong đường học đạo và hành
đạo. Người ta thường gặp nó trong một cái từ đẹp đẽ mới nghe qua tưởng
như hữu lý:
"Bồ-tát đa hạnh"
Thực vậy, "đa hạnh" không có gì phải chê trách và chối bỏ. Nhưng "đa
hạnh" chỉ là cách "nhìn bao quát" mà người thông minh, cần phải biết "trọng
tâm" để nắm lấy. Đa hạnh chỉ là lá, ngọn, cành… Lá, cành, ngọn, đọt có thể
tiêu ma tàn tụi dễ dàng nếu gốc sùng, hà, mục ruỗng.
Trọng tâm của đạo sĩ, qua cái thấy của người chứng đạo là TÂM. Tâm ở
đây được ví "tịnh lưu ly". Tịnh lưu ly thu hết ánh trăng vàng. "Chân tâm
thường trú", "Như Lai Viên Giác Diệu Tâm" mà phát hiện, mà tỉnh thức, mà
tỏ ngộ, mà thể nhập thì diệu dụng sẽ vô cùng vô cực. Dùng cho việc lợi
mình, dùng cho việc lợi chúng sinh từ đời nầy cho đến vĩnh viễn vô lượng
đời sau công đức không bao giờ cạn kiệt.
---o0o---
THI CA 23 - CÁI THẤY CỦA NGƯỜI CHỨNG ĐẠO VỮNG
CHÁNH NIỆM TRONG MỌI THỜI
Phiên âm:
Giang nguyệt chiếu, tòng phong xuy
Vĩnh dạ thanh tiêu hà sở vi?
Phật tánh giới châu tâm địa ấn
Vụ lộ vâ hà thể thượng y
Dịch nghĩa:
* Trăng vằng vặc, lung linh vờn đáy nước
Gió ngọn tùng, nghe như cật vấn lương tri
Cảnh đêm thanh, trăng sáng: Đã làm gì?
Rằng, Phật tánh, giới châu tôi in sâu vào tâm địa.
* Tôi lấy cả ráng, mây, làm màu áo
Lấy mù mai, sương sớm để làm màn
Vui trăng sông, tùng núi, gió vi vu
Ôm Phật tánh, giới châu làm bạn đường chung chăn gối!
---o0o---
TRỰC CHỈ
Cái thấy của người chứng đạo đối với việc "tu hành" nhẹ nhàng, cởi mở,
tự tại mà hiệu quả rất cao, người chứng đạo họ có giải thoát thật sự, họ có
giác ngộ chân lý thật sự, vì vậy không có gì ràng buộc được thân tâm con
người chứng đạo. Dưới mắt của người chứng đạo, vạn pháp đồng nhất thể.
Tùy duyên biến hiện mà dáng vẻ hình hài có sai khác đó thôi. Tất cả đều
cùng chung một tự tánh thanh tịnh bản nhiên của tự nó. Từ nhận thức chân
lý đó, cho nên vấn đề gọi là TU HÀNH chẳng có gì cực khồ khó khăn.
Van xin, cầu nguyện. Không cần
Lạy ngũ bách danh, tam thiên Phật. Không cần.
Tụng kinh, tay chuông, tay mỏ, ngày sáu thời. Không cần.
Tay lần chuỗi, miệng niệm danh hiệu Phật suốt ngày. Không cần.
Vậy người đạo sĩ, cần gì?
- Cần vững CHÁNH NIỆM. Có chánh niệm là có tất cả. Có chánh niệm
người đạo sĩ sẽ không rời Phật tánh. Luôn luôn tỉnh thức sống bằng Phật
tánh, đương nhiên có "giới châu", có "định châu", có "tuệ châu". Giới, định,
tuệ mà in sâu tâm địa thì còn cái gì ràng buộc được, lý do nào làm cho hành
giả "bận lòng"!
Như vậy, người đạo sĩ:
"Tôi lấy cả ráng, mây, làm màu áo
Lấy mù mai, sương sớm để làm màn
Vui trăng sông, tùng núi, gió vi vu
Ôm Phật tánh, giới châu làm bạn đường chung chăn gối!"
Đó là việc có thật. Có thật, tuy nhiên:
"Duy chứng nãi tri, nan khả trắc…"
---o0o---

Không có nhận xét nào: