Ý KIẾN 12 : VỀ TÁNH KHÔNG CỦA ĐẠO PHẬT...........
" Cái " mà Đạo Phật nói CÓ THỰC thì con người " kéo xuống nói không " Cái mà Đạo Phật nói KHÔNG thì con người "đưa lên nói có "....có cái gì cao siêu đó gọi là KHÔNG.
Ở đây lại một lần nữa, theo thiển kiến khi nghĩ về TÁNH KHÔNG CỦA ĐẠO PHẬT tôi muốn minh định lại với các Bạn, chúng ta nên NHỚ RẰNG " hiện tượng giới NÓ LUÔN LUÔN LÀ CHÍNH NÓ...... KHI TƯƠNG TÁC VỚI CON NGƯỜI - nó luôn luôn là chính nó như nó đang trình hiện trước mặt con người " điều này có nghĩa là nó vẫn là một THỰC TẠI HIỆN HỮU chứ không phải " cái không ", cái rỗng không " nó không có gì, nó không là một thực hữu trong vạn hữu, để nói rõ hơn Bạn hãy tưởng tượng NẾU không có Bạn, không có tôi trong cái vũ trụ bao la này thì vạn hữu vẫn là VẠN HỮU CÓ THỰC chứ không phải không có và hiện đang hành hoạt không CẦN sự hiện diện của chúng ta đâu... Nhưng nó rất lạ lùng, kỳ kỳ với chúng ta khi chúng ta tiếp thu TƯ TƯỞNG Phật giáo, tư tưởng " giải thoát rốt ráo đau khổ " để nhìn vạn hữu, nghĩa là chúng ta ĐANG SỬ DỤNG MỘT KIỂU NHÌN KHÁC - QUAN NIỆM KHÁC - với kiểu nhìn quen thuộc, kiểu suy nghĩ quen thuộc của chúng ta bình nhật.
KHÔNG, không tánh của vạn hữu hay vạn hữu có Tánh không. ( Với các Vị giác ngộ nói KHÔNG là Họ nói đến " cái CẢM THỌ của Họ chứ không nói đến cái suy nghĩ, đặt tên như chúng ta - cái tính, còn với chúng ta là ĐANG NÓI ĐẾN LÝ của Đạo Phật, đang giải trình sự việc, nên chúng ta thường lẫn lộn từ không này - xin các Bạn lưu ý để chúng ta HIỂU rồi mới TIN được, và như thế chúng ta mới cúi đầu bái phục TRỌN TIN, chứ không thể làm con trâu xỏ vàm được dẩn dắt, chứ không thể đi trên vết mòn của bất cứ người nào - Đạo Phật không bao giờ yêu cầu như thế với chúng sanh đâu ).
Khi con người tương quan với vạn vật, với hiện tượng giới, con người " đã nhận thức " và nhận thức này nhất định đã tuân theo ngay hay là trên lệnh của các DẤU ẤN PHÂN BIỆT tốt hay xấu, hơn hay thiệt, thương hay ghét, thiện hay ác........mà Bạn hay tôi, chúng ta đã được tôi luyện truyền thừa từ lúc chúng ta ngơ ngác nhìn về hướng có " tiếng động gọi TÊN MÌNH " bởi Cha mẹ, bởi xã hội, bởi hệ thống chính trị, bởi các Ban bệ đạo đức, tôn giáo mà chính con người hình thành và "" CÁI TA hay CÁI TÔI HÌNH THÀNH "". Tôi khôn lớn, tôi thông minh, tôi giởi dang.......và tôi nhìn Vạn hữu THEO CÁCH ĐÓ........ Cách của Nhị nguyên đối đải. Nhưng các CẢM THỌ của một người, nhất định không phải là vấn đề TỪ PHÍA ĐỐI TƯỢNG tương tác mang đến - vấn đề của chính chúng ta. Cảnh vẫn là cảnh, hiện tượng giới vẫn là hiện tượng giới mà Cụ Nguyễn Du lại bảo : " người buồn cảnh có vui đâu bao giờ ". Trái ấu nào mà tròn ?Trái bòn bon nào mà méo ??. Trái ấu không bao giờ tròn, trái bòn bon không bao giờ méo, tại sao lại nói : " thương nhau trái ấu cũng tròn, ghét nhau trái bòn bon cũng méo " ?. Đạo Phật hay Đức Phật vi tế nhận ra CÁI NHÌN CỦA NHÂN TRÍ hay cái trí VÔ MINH, quan niệm của con người khi tương quan với vạn hữu là sai lầm, U MÊ, VÔ MINH.
Con người chúng ta TỰ CÓ VẤN ĐỀ - vấn đề là do con người chúng ta làm sai lệch sự thật đó là oan nghiệt, rắc rối - NGHIỆP , vấn đề đó chính là nghiệp - nghiệp CHIÊU CẢM theo cách đó, dù chúng ta cho là vui hay buồn, là hạnh phúc hay bất hạnh, sung sướng hay nghiệt ngã, là toại hay bất toại.......Đạo giải thoát rốt ráo khổ - Đạo Phật bảo rằng NGHIỆP ĐÃ HIỆN HỮU trong Bạn, trong chúng ta rồi đó !!.
Ở đây lại một lần nữa, theo thiển kiến khi nghĩ về TÁNH KHÔNG CỦA ĐẠO PHẬT tôi muốn minh định lại với các Bạn, chúng ta nên NHỚ RẰNG " hiện tượng giới NÓ LUÔN LUÔN LÀ CHÍNH NÓ...... KHI TƯƠNG TÁC VỚI CON NGƯỜI - nó luôn luôn là chính nó như nó đang trình hiện trước mặt con người " điều này có nghĩa là nó vẫn là một THỰC TẠI HIỆN HỮU chứ không phải " cái không ", cái rỗng không " nó không có gì, nó không là một thực hữu trong vạn hữu, để nói rõ hơn Bạn hãy tưởng tượng NẾU không có Bạn, không có tôi trong cái vũ trụ bao la này thì vạn hữu vẫn là VẠN HỮU CÓ THỰC chứ không phải không có và hiện đang hành hoạt không CẦN sự hiện diện của chúng ta đâu... Nhưng nó rất lạ lùng, kỳ kỳ với chúng ta khi chúng ta tiếp thu TƯ TƯỞNG Phật giáo, tư tưởng " giải thoát rốt ráo đau khổ " để nhìn vạn hữu, nghĩa là chúng ta ĐANG SỬ DỤNG MỘT KIỂU NHÌN KHÁC - QUAN NIỆM KHÁC - với kiểu nhìn quen thuộc, kiểu suy nghĩ quen thuộc của chúng ta bình nhật.
KHÔNG, không tánh của vạn hữu hay vạn hữu có Tánh không. ( Với các Vị giác ngộ nói KHÔNG là Họ nói đến " cái CẢM THỌ của Họ chứ không nói đến cái suy nghĩ, đặt tên như chúng ta - cái tính, còn với chúng ta là ĐANG NÓI ĐẾN LÝ của Đạo Phật, đang giải trình sự việc, nên chúng ta thường lẫn lộn từ không này - xin các Bạn lưu ý để chúng ta HIỂU rồi mới TIN được, và như thế chúng ta mới cúi đầu bái phục TRỌN TIN, chứ không thể làm con trâu xỏ vàm được dẩn dắt, chứ không thể đi trên vết mòn của bất cứ người nào - Đạo Phật không bao giờ yêu cầu như thế với chúng sanh đâu ).
Khi con người tương quan với vạn vật, với hiện tượng giới, con người " đã nhận thức " và nhận thức này nhất định đã tuân theo ngay hay là trên lệnh của các DẤU ẤN PHÂN BIỆT tốt hay xấu, hơn hay thiệt, thương hay ghét, thiện hay ác........mà Bạn hay tôi, chúng ta đã được tôi luyện truyền thừa từ lúc chúng ta ngơ ngác nhìn về hướng có " tiếng động gọi TÊN MÌNH " bởi Cha mẹ, bởi xã hội, bởi hệ thống chính trị, bởi các Ban bệ đạo đức, tôn giáo mà chính con người hình thành và "" CÁI TA hay CÁI TÔI HÌNH THÀNH "". Tôi khôn lớn, tôi thông minh, tôi giởi dang.......và tôi nhìn Vạn hữu THEO CÁCH ĐÓ........ Cách của Nhị nguyên đối đải. Nhưng các CẢM THỌ của một người, nhất định không phải là vấn đề TỪ PHÍA ĐỐI TƯỢNG tương tác mang đến - vấn đề của chính chúng ta. Cảnh vẫn là cảnh, hiện tượng giới vẫn là hiện tượng giới mà Cụ Nguyễn Du lại bảo : " người buồn cảnh có vui đâu bao giờ ". Trái ấu nào mà tròn ?Trái bòn bon nào mà méo ??. Trái ấu không bao giờ tròn, trái bòn bon không bao giờ méo, tại sao lại nói : " thương nhau trái ấu cũng tròn, ghét nhau trái bòn bon cũng méo " ?. Đạo Phật hay Đức Phật vi tế nhận ra CÁI NHÌN CỦA NHÂN TRÍ hay cái trí VÔ MINH, quan niệm của con người khi tương quan với vạn hữu là sai lầm, U MÊ, VÔ MINH.
Con người chúng ta TỰ CÓ VẤN ĐỀ - vấn đề là do con người chúng ta làm sai lệch sự thật đó là oan nghiệt, rắc rối - NGHIỆP , vấn đề đó chính là nghiệp - nghiệp CHIÊU CẢM theo cách đó, dù chúng ta cho là vui hay buồn, là hạnh phúc hay bất hạnh, sung sướng hay nghiệt ngã, là toại hay bất toại.......Đạo giải thoát rốt ráo khổ - Đạo Phật bảo rằng NGHIỆP ĐÃ HIỆN HỮU trong Bạn, trong chúng ta rồi đó !!.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét