VẤN ĐỀ ; ĐỘNG LỰC NÀO ĐƯA THÁI TỬ TẤT ĐẠT ĐA TÌM GIẢI THOÁT KHỔ..................
Bài 6 : YẾU CHỈ CỦA ĐỨC PHẬT.
Trong suốt quá trình truy tìm giải thoát Khổ của Thái Tử Tất Đạt Đa - về hiện tượng, về ý thức chúng ta thấy rằng ĐỘNG LỰC CHÍNH chính là Ở NGÀI, ngay những nỗi ưu tư, bức xúc của chính bản thân Ngài - cho dù chúng ta có tôn trọng Ngài, có muốn đề cao, tôn vinh Ngài đến đâu đi nữa - thì cũng phải nhận ra ĐÓ LÀ ĐỘNG LỰC CHÍNH.
Và ở đây cho chúng ta nhận định thêm " động lực này " rất mạnh mẻ; mạnh mẻ đến độ không có con người nào có thể có được như Ngài. Chúng ta, con người có một trong nhiều lý do kính phục Ngài - trong Kinh sách, giảng luận thường nói Ngài là một con người đặc biệt hơn mọi người có lẽ là thế.
Thấy được động lực chúng ta mới có thể nhận ra " điều Ngài tìm " - YẾU CHỈ CỦA ĐỨC PHẬT. Trong quá trình tìm Ngài không để ý đến những " trạng thái tâm thức " - những cảnh Thiền - hay " Thiền giới " mà Ngài đạt được, rồi lại mạnh dạn, không luyến tiếc lìa bỏ kết quả. Điều này chỉ ra NHỮNG CẢNH GIỚI THIỀN đó " không đưa đến " cái Ngài cần tìm " - GIẢI THOÁT RỐT RÁO KHỔ. Vậy cảnh giới Thiền chỉ là " trạng thái TỈNH LẶNG, AN BÌNH hay gì gì........ " của tâm thức chứ không GIẢI THOÁT RỐT RÁO KHỔ
Với Sư phụ thứ nhất - Đạo sĩ Alãrãma Kãlãma
-- Này Đạo hữu Kãlãma giáo lý mà chính Đạo hữu đã chứng ngộ bằng trí tuệ trực giác sâu rộng như thế nào ?
-- Ta đạt đến cảnh giới Vô Sở Hữu Xứ Thiền ( ãkincannyatana )., tầng Thiền Vô sắc ( Arùpa Jhàna ), cảnh giới có quan niệm về Hư Không rất cao.
Và sau đó không bao lâu chính Đạo sĩ Gotama cũng chứng ngộ và thành đạt trạng thái ấy - trí tuệ và trực giác nhưng Đạo sĩ Gotama biết mình chưa thấu triệt chân lý tối thượng giải thoát khổ nên có một cuộc chia tay đầy lưu luyến của Sư phụ Ngài khi yêu cầu Ngài ở lại nối pháp.
Với Sư phụ thứ hai - Đạo sĩ Uddakha Rãmaputta, một Đạo sư trứ danh và một thời gian người đệ tử thông minh, quyết tâm cũng chứng đắc Đệ bát thiền Vô sắc, tức tầng cao nhất của thiền Vô sắc giới, cảnh giới Phi tưởng, Phi phi tưởng, tầng thiền cao nhất trong Tam giới, tâm trở nên vô cùng tinh vi tế nhị đến nổi không có thể nói là có tâm hay không.
Tuy nhiên Đạo sĩ Gotama cảm thấy rằng đó cũng chưa phải là mục tiêu cứu cánh; cho dù Ngài hoàn toàn làm chủ tâm mình nhưng mục tiêu cuối cùng vẫn còn ở mãi xa với Ngài !.
Không thỏa mãn với phương pháp tu tập của Sư phụ Uddakha Rãmaputta, Thái Tử Tất Đạt Đa lại ra đi......
" Cái mà " Thái Tử Tất Đạt Đa xem là mục đích không phải là trạng thái tâm thức nào đó của con người mà là " giải thoát rốt ráo khổ " - đó mới là cứu cánh. Và một đêm ......Ngài PHÁT HIỆN " RỐT RÁO KHÔNG CÒN Ô NHIỄM " ( một số kinh sách gọi là triệt tiêu có lẽ không chính xác lắm ), KHÔNG CÒN TIẾN TRÌNH THAM ÁI thì chứng ngộ thực tướng vạn pháp, thì hoàn toàn thoát khổ
Có phải chăng KHI VÀ CHỈ KHI KIẾN DIỆN KHỔ thì MỚI giải thoát khổ ?. Và có phải chăng YẾU CHỈ DUY NHẤT hay CHÂN LÝ DUY NHẤT mà Đức Phật lưu lại cho con người là đây ?.
Một cách đơn giản, Bạn có thể học mọi cách, mọi tiến trình, mọi kinh nghiệm để đạt được tình THƯƠNG CON nhưng Bạn vẫn chưa BIẾT THƯƠNG CON - chỉ KHI và CHỈ KHI Bạn ĐỐI DIỆN với con Bạn - nghĩa là Bạn làm Cha / Mẹ thì Bạn BIẾT THƯƠNG CON và chỉ như thế, và không có gì là cao siêu, không có gì là huyền nhiệm bởi Bạn THÂN CHỨNG nó được rồi và tất cả các pháp - các cách ứng xử Bạn sẽ VÓ NGAY TƯƠNG ỨNG với TÌNH THƯƠNG ấy.
Có lẽ thế......
Con đường giải thoát khổ NÓI CHUNG nhưng " mỗi cái khổ " thì không của ai giống ai, của Thái Tử Tất Đạt Đa là của riêng Ngài. " Cái khổ " của Bạn là của riêng Bạn và con đường giải thoát khổ của tôi là của riêng tôi DUY CHỈ MỘT ĐIỀU giống nhau KHÔNG THỂ KHÁC là PHẢI BIẾT " CÁI KHỔ " nghĩa là phải KIẾN DIỆN NHƯ LAI....nói cách khác KHÔNG THỂ TRÁNH NÉ CÁI KHỔ MÀ PHẢI TRỰC DIỆN VỚI NÓ...NGHĨA LÀ phải chấp nhận " SỰ HIỆN HỮU " CỦA NÓ nơi con người - như chấp nhận cơn bịnh - rồi mới biết LÀ DO ĐÂU MÀ CÓ
"" KHỔ DO VÔ MINH "" - Khổ sanh ra do " sự nhận biết SAI LẦM của con người sanh ra..
Đó là Chân lý mà Vị Thái Tử đã hy sinh cả cuộc đời của mình mới tìm ra.
Và trong Thế giới con người ĐANG SỐNG thì con người có hàng ngàn....ngàn.. " cái khổ " khác nhau như con người có hàng ngàn...ngàn....." cái bịnh " thế nên lúc sinh tiền, Ngài đi thuyết pháp ĐỘ CHÚNG tuỳ theo tương duyên và cũng nhắc gửi lại cho con người :
-- "" Những điều Ta nói đây chỉ là lá trong nắm tay, còn những điều ta biết như lá trong rừng " - những cách giải khổ Ta đã bày giải đây chỉ như là nắm lá trong tay còn RẤT NHIỀU CÁCH GIẢI KHỔ KHÁC như lá trong rừng.
-- "" Mọi thế pháp đều Hư dối, cho dù pháp đó Như Lai vừa mới ban truyền mà bất cứ người nào lập lại "". Một pháp Phật ( cách giải khổ ) Như lai vừa bày giải CHO AI mà đem áp dụng cho " cái khổ khác " CHẮC CHẮN là KHÔNG ĐÚNG...
Một thang thuốc là thần dược đối với một bịnh nhưng chắc chắn KHÔNG THỂ LÀ THẦN DƯỢC cho một bịnh nhân khác.
TUỲ...TUỲ.....các Bạn .
Bài 6 : YẾU CHỈ CỦA ĐỨC PHẬT.
Trong suốt quá trình truy tìm giải thoát Khổ của Thái Tử Tất Đạt Đa - về hiện tượng, về ý thức chúng ta thấy rằng ĐỘNG LỰC CHÍNH chính là Ở NGÀI, ngay những nỗi ưu tư, bức xúc của chính bản thân Ngài - cho dù chúng ta có tôn trọng Ngài, có muốn đề cao, tôn vinh Ngài đến đâu đi nữa - thì cũng phải nhận ra ĐÓ LÀ ĐỘNG LỰC CHÍNH.
Và ở đây cho chúng ta nhận định thêm " động lực này " rất mạnh mẻ; mạnh mẻ đến độ không có con người nào có thể có được như Ngài. Chúng ta, con người có một trong nhiều lý do kính phục Ngài - trong Kinh sách, giảng luận thường nói Ngài là một con người đặc biệt hơn mọi người có lẽ là thế.
Thấy được động lực chúng ta mới có thể nhận ra " điều Ngài tìm " - YẾU CHỈ CỦA ĐỨC PHẬT. Trong quá trình tìm Ngài không để ý đến những " trạng thái tâm thức " - những cảnh Thiền - hay " Thiền giới " mà Ngài đạt được, rồi lại mạnh dạn, không luyến tiếc lìa bỏ kết quả. Điều này chỉ ra NHỮNG CẢNH GIỚI THIỀN đó " không đưa đến " cái Ngài cần tìm " - GIẢI THOÁT RỐT RÁO KHỔ. Vậy cảnh giới Thiền chỉ là " trạng thái TỈNH LẶNG, AN BÌNH hay gì gì........ " của tâm thức chứ không GIẢI THOÁT RỐT RÁO KHỔ
Với Sư phụ thứ nhất - Đạo sĩ Alãrãma Kãlãma
-- Này Đạo hữu Kãlãma giáo lý mà chính Đạo hữu đã chứng ngộ bằng trí tuệ trực giác sâu rộng như thế nào ?
-- Ta đạt đến cảnh giới Vô Sở Hữu Xứ Thiền ( ãkincannyatana )., tầng Thiền Vô sắc ( Arùpa Jhàna ), cảnh giới có quan niệm về Hư Không rất cao.
Và sau đó không bao lâu chính Đạo sĩ Gotama cũng chứng ngộ và thành đạt trạng thái ấy - trí tuệ và trực giác nhưng Đạo sĩ Gotama biết mình chưa thấu triệt chân lý tối thượng giải thoát khổ nên có một cuộc chia tay đầy lưu luyến của Sư phụ Ngài khi yêu cầu Ngài ở lại nối pháp.
Với Sư phụ thứ hai - Đạo sĩ Uddakha Rãmaputta, một Đạo sư trứ danh và một thời gian người đệ tử thông minh, quyết tâm cũng chứng đắc Đệ bát thiền Vô sắc, tức tầng cao nhất của thiền Vô sắc giới, cảnh giới Phi tưởng, Phi phi tưởng, tầng thiền cao nhất trong Tam giới, tâm trở nên vô cùng tinh vi tế nhị đến nổi không có thể nói là có tâm hay không.
Tuy nhiên Đạo sĩ Gotama cảm thấy rằng đó cũng chưa phải là mục tiêu cứu cánh; cho dù Ngài hoàn toàn làm chủ tâm mình nhưng mục tiêu cuối cùng vẫn còn ở mãi xa với Ngài !.
Không thỏa mãn với phương pháp tu tập của Sư phụ Uddakha Rãmaputta, Thái Tử Tất Đạt Đa lại ra đi......
" Cái mà " Thái Tử Tất Đạt Đa xem là mục đích không phải là trạng thái tâm thức nào đó của con người mà là " giải thoát rốt ráo khổ " - đó mới là cứu cánh. Và một đêm ......Ngài PHÁT HIỆN " RỐT RÁO KHÔNG CÒN Ô NHIỄM " ( một số kinh sách gọi là triệt tiêu có lẽ không chính xác lắm ), KHÔNG CÒN TIẾN TRÌNH THAM ÁI thì chứng ngộ thực tướng vạn pháp, thì hoàn toàn thoát khổ
Có phải chăng KHI VÀ CHỈ KHI KIẾN DIỆN KHỔ thì MỚI giải thoát khổ ?. Và có phải chăng YẾU CHỈ DUY NHẤT hay CHÂN LÝ DUY NHẤT mà Đức Phật lưu lại cho con người là đây ?.
Một cách đơn giản, Bạn có thể học mọi cách, mọi tiến trình, mọi kinh nghiệm để đạt được tình THƯƠNG CON nhưng Bạn vẫn chưa BIẾT THƯƠNG CON - chỉ KHI và CHỈ KHI Bạn ĐỐI DIỆN với con Bạn - nghĩa là Bạn làm Cha / Mẹ thì Bạn BIẾT THƯƠNG CON và chỉ như thế, và không có gì là cao siêu, không có gì là huyền nhiệm bởi Bạn THÂN CHỨNG nó được rồi và tất cả các pháp - các cách ứng xử Bạn sẽ VÓ NGAY TƯƠNG ỨNG với TÌNH THƯƠNG ấy.
Có lẽ thế......
Con đường giải thoát khổ NÓI CHUNG nhưng " mỗi cái khổ " thì không của ai giống ai, của Thái Tử Tất Đạt Đa là của riêng Ngài. " Cái khổ " của Bạn là của riêng Bạn và con đường giải thoát khổ của tôi là của riêng tôi DUY CHỈ MỘT ĐIỀU giống nhau KHÔNG THỂ KHÁC là PHẢI BIẾT " CÁI KHỔ " nghĩa là phải KIẾN DIỆN NHƯ LAI....nói cách khác KHÔNG THỂ TRÁNH NÉ CÁI KHỔ MÀ PHẢI TRỰC DIỆN VỚI NÓ...NGHĨA LÀ phải chấp nhận " SỰ HIỆN HỮU " CỦA NÓ nơi con người - như chấp nhận cơn bịnh - rồi mới biết LÀ DO ĐÂU MÀ CÓ
"" KHỔ DO VÔ MINH "" - Khổ sanh ra do " sự nhận biết SAI LẦM của con người sanh ra..
Đó là Chân lý mà Vị Thái Tử đã hy sinh cả cuộc đời của mình mới tìm ra.
Và trong Thế giới con người ĐANG SỐNG thì con người có hàng ngàn....ngàn.. " cái khổ " khác nhau như con người có hàng ngàn...ngàn....." cái bịnh " thế nên lúc sinh tiền, Ngài đi thuyết pháp ĐỘ CHÚNG tuỳ theo tương duyên và cũng nhắc gửi lại cho con người :
-- "" Những điều Ta nói đây chỉ là lá trong nắm tay, còn những điều ta biết như lá trong rừng " - những cách giải khổ Ta đã bày giải đây chỉ như là nắm lá trong tay còn RẤT NHIỀU CÁCH GIẢI KHỔ KHÁC như lá trong rừng.
-- "" Mọi thế pháp đều Hư dối, cho dù pháp đó Như Lai vừa mới ban truyền mà bất cứ người nào lập lại "". Một pháp Phật ( cách giải khổ ) Như lai vừa bày giải CHO AI mà đem áp dụng cho " cái khổ khác " CHẮC CHẮN là KHÔNG ĐÚNG...
Một thang thuốc là thần dược đối với một bịnh nhưng chắc chắn KHÔNG THỂ LÀ THẦN DƯỢC cho một bịnh nhân khác.
TUỲ...TUỲ.....các Bạn .

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét