Thứ Năm, 23 tháng 11, 2023

Kinh kim cương. Chương 7

Osho
Kinh kim cương. Chương 7

Thánh Francis thành Assisi nằm trên giường bệnh và ngài hát to đến nỗi cả khu phố đều nghe. Huynh Elias, một thành viên kiêu hãnh và nổi tiếng trong dòng Francis đến gần Thánh Francis và nói “Thưa Cha có nhiều người đứng ngoài cửa sổ.” Lo sợ rằng giây phút cuối cùng của cuộc đời Thánh Francis đã đến, những người yêu mến ngài tụ tập đông đủ quanh nhà.Huynh Elias nói “Con sợ không thể ngăn họ nghe Cha hát. Việc thiếu kiềm chế trong một giờ nghiêm trọng như vậy có thể làm mất tôn nghiêm thưa Cha. Nó có thể làm giảm sự kính mến mà Cha xứng đáng được hưởng. Có lẽ trong tâm trạng thái quá Cha đã đánh mất nghĩa vụ của mình đối với những người coi Cha như vị thánh. Sẽ tốt cho họ hơn nếu Cha chết với phẩm giá Cơ đốc? ”“Xin lỗi huynh” Thánh Francis nói “nhưng tôi vui đến nỗi tôi không thể cưỡng lại. Tôi phải hát!”Và ngài chết trong khi hát. Trong toàn bộ lịch sử Cơ đốc giáo, ngài là người duy nhất chết khi hát. Nhiều thiền sư cũng vừa chết vừa hát nhưng họ không thuộc Cơ đốc giáo. Ngài là thiền sư duy nhất trong số các vị thánh Cơ đốc - không quan tâm phẩm giá.Chuyện gì đã xảy ra? Huynh Elias muốn chứng minh cho mọi người thấy Francis là vị thánh. Ông sợ mọi người nghĩ rằng ngài bị điên. Một vị thánh phải buồn. Tín đồ Cơ đốc tin vào những vị thánh buồn. Họ không tin Chúa Jesus đã từng cười. Tiếng cười thì không phẩm giá lắm. Họ đặt Chúa Jesus lên cao hơn loài người sau đó tất cả những gì thuộc về con người được lấy ra khỏi ngài và ngài chết không còn giọt máu.Huynh Elias lo lắng. Đây là giờ phút cuối cùng, Thánh Francis hấp hối và ngài sẽ để lại tiếng xấu. Mọi người sẽ nghĩ ngài không phải là thánh hoặc bị điên. Ông ta lo lắng vì ông ta muốn chứng tỏ. Thực tế ông ta không lo lắng cho Thánh Francis mà lo lắng cho bản thân và dòng tên sau này. “Sẽ rất xấu hổ sau này. Chúng ta sẽ trả lời tín đồ như thế nào? Điều gì đã xảy ra trong những giây phút cuối cùng? ” Ông ta lo lắng cho chính mình. Nếu sư phụ điên thì đệ tử như thế nào chứ? Nhưng hãy nhìn từ hai mặt và hai chiều khác nhau. Elias được dư luận quan tâm. Ông ta muốn chứng minh thầy của mình là bậc thầy vĩ đại, là vị thánh vĩ đại nhất trong các vị thánh, chứng minh bằng cách nghiêm túc, kính trọng cuộc sống, không cười, không hát, không khiêu vũ. Người phàm thì làm như vậy được nhưng không phải tầm cỡ của Thánh Francis.Thánh Francis có tầm nhìn khác - ngài chỉ là người bình thường. Ngài nói “Xin lỗi huynh nhưng tôi vui đến nỗi tôi không thể cưỡng lại. Tôi phải hát! ” Thực ra, không phải là Francis đang hát, Francis đã trở thành bài hát. Đó là lý do tại sao ngài không thể cưỡng lại, không thể kiểm soát. Bài hát đang vang lên thì cứ vang lên. Nó không nằm trong tầm kiểm soát, điều đó không thể xảy ra bởi vì bộ điều khiển đã biến mất. Cái tôi, bản ngã, không tồn tại nữa. Thánh Francis không tồn tại như một cá nhân. Đó là sự im lặng tuyệt đối trong lòng. Từ sự im lặng đó bài hát ra đời. Francis có thể làm gì chứ? Đó là lý do ngài nói “Tôi không thể cưỡng lại và tôi phải hát!”Và ngài chết trong khi hát. Và không thể có cái chết nào đẹp hơn. Nếu bạn chết khi hát chứng tỏ bạn đã sống khi hát, rằng cuộc đời bạn là một niềm vui và cái chết là sự hùng vĩ tột đỉnh.Thánh Francis là một vị Phật. Đặc điểm của Phật là người không có ý tưởng về bản thân mình phải như thế nào, chỉ đơn giản sống tự phát, điều gì đến thì phải đến. Là người sống hồn nhiên theo bản chất thật của mình. 


ngôn ngữ của sự tồn tại

 Thiền chẳng có gì để cho bạn, nhưng có cái gì đó để lấy đi: nhân cách của bạn, mặt nạ, sự đồng nhất giả của bạn.

Thiền phải lột bạn ra, để cho duy nhất sự tồn tại, sự tồn tại thuần khiết còn lại không bị ô nhiễm trong bạn.
Nó không bận tâm về triết lý. Mối quan tâm của nó là việc trải nghiệm, mối quan tâm của nó có tính tồn tại. Đó là lý do tại sao tôi đã gọi nó là ngôn ngữ của sự tồn tại.
Mọi ngôn ngữ khác đều là ngôn ngữ của con người, nhằm mục đích của con người và của bãi chợ. Thiền không phải là hiện tượng bãi chợ.
Người ta cần dũng cảm vô cùng để bỏ đám đông bãi chợ, để đi vào trong sự tồn tại riêng của người ta, để bỏ mọi thứ mà người ta coi là có giá trị.
Thiền không muốn bạn từ bỏ thế giới, nó đơn giản muốn bạn từ bỏ bản thân bạn - để sự tồn tại diễn đạt và tỏ ra qua bạn.
Thiền sư, hay Phật, không nói, không làm, ông ấy chỉ cho phép sự tồn tại ca bài ca của nó. Phật chỉ là chiếc sáo, cây trúc hổng. Sự tồn tại có thể hát bất kỳ bài ca nào nó muốn hát, sáo không can thiệp vào.
Sáo cho phép sự tồn tại giao cảm với những người có khả năng lắng nghe âm nhạc đang tuôn chảy qua đó.
Thiền mở ra những cánh cửa của mọi điều huyền bí, điều huyền bí mà bạn có thể cảm thấy, nhưng bạn không thể nói được; điều huyền bí mà bạn có thể hát, có thể múa, bạn có thể sống nhưng bạn không thể nói được.
Đây là thế giới của thiền, và việc trải nghiệm sự tồn tại là ngôn ngữ của nó.
Osho, “ngôn ngữ của sự tồn tại”

Kỷ luật siêu việt T4

 Tôi không quan tâm tới quần chúng, đám đông. Tôi không quan tâm đến những vị khách bình thường, tôi CHỈ QUAN TÂM VỚI MỘT SỐ ÍT NGƯỜI TÌM KIẾM CHÂN THÀNH. Họ phải thể hiện khí phách của mình. Và số tiền bạn phải trả chỉ là sự khởi đầu. Nó chỉ là bản alpha; dần dần tôi sẽ thuyết phục bạn trả giá bằng mạng sống của mình. Chừng nào bạn còn chưa có đủ dũng cảm thì sẽ chẳng có gì xảy ra cả. Tôn giáo không rẻ tiền, chắc chắn không miễn phí....

Bạn phải chứng tỏ rằng bạn chân thành, bạn phải chứng tỏ rằng bạn không ở đây chỉ vì tò mò. Cách để kiểm tra một người là gì? Cách dễ nhất là tiền... bởi vì lòng tham lớn nhất là tiền.
Lòng tham lớn nhất là tiền bạc, cho nên bất cứ khi nào bạn phải mất tiền, bạn phải đánh mất một phần nhỏ lòng tham của mình. Khi bạn trả năm rupee để vào, bạn đang trả bằng việc bỏ đi một chút lòng tham. Tiền không phải là vấn đề, vấn đề là là lòng tham; bạn đang vứt bỏ chút ít tham lam.
Và đây chỉ là sự bắt đầu - bởi vì thiền chỉ có thể xảy ra khi mọi tham lam biến mất. Một chút tham lam bên trong bạn và thiền là không thể được. Với tâm tham lam thì không có thiền định; Thiền chỉ xảy ra trong tâm trí không tham lam. Không có tiền thì đi làm. TRẢ TIỀN BẰNG CÔNG VIỆC CỦA BẠN VÀ THỂ HIỆN SỰ CHÂN THÀNH CỦA BẠN....
Một ngày nọ tôi cũng hiểu ra.... Có ba loại... Tôi đã xem xét hàng ngàn người, và tôi thấy rằng chỉ có một số rất ít người sẽ mang hạt giống vào trái tim, người sẽ trở thành đất cho nó, người sẽ hấp thụ nó. Và những người khác chỉ là những người tò mò, chỉ đến để giải trí. Có thể việc giải trí mang tính tôn giáo, nhưng nó vô nghĩa.
Vì thế ở đây tôi không tồn tại vì số đông. Hãy để điều này được biết một lần và mãi mãi: Tôi không quan tâm tới đám đông, tôi chỉ quan tâm đến cá nhân. Và bạn phải thể hiện khí phách của mình. Và đây mới chỉ là sự khởi đầu của đạo tràng. Một khi đạo tràng được thành lập một cách đúng đắn thì sẽ ngày càng có nhiều khó khăn hơn cho những người mới bước vào.
~ Øsho🦋
Kỷ luật siêu việt T4

Kinh Yoga: Alfa & Omega

 Trạng thái dốt nát là nguyên nhân của mọi ảo tưởng, của mọi cái hão huyền, của mọi hình tướng.

Dốt nát là nguyên nhân, nhưng tri thức không phải là phương thuốc - tri thức theo nghĩa thông thái. Bạn có thể biết ngày càng nhiều hơn và nhiều hơn, nhưng bạn vẫn còn như cũ. Tri thức trở thành thói nghiện. Bạn cứ thêm vào nó. Nhưng bạn vẫn còn như cũ. Bạn biết nhiều hơn, nhưng bạn không nhiều hơn.
Và căn nguyên của dốt nát có thể bị làm tan biến chỉ khi bạn là nhiều hơn, khi bản thể bạn mạnh hơn, khi bản thể bạn nhiều quyền lực hơn, khi bản thể bạn đã thức tỉnh. Căn nguyên của mọi khổ là dốt, nhưng tri thức không phải là phương thuốc - thức tỉnh mới là phương thuốc. Nếu bạn không hiểu phân biệt tinh tế này, đầu tiên, bạn bị lạc trong dốt nát, và thế rồi bạn sẽ bị lạc - và lạc nhiều hơn thế - trong tri thức. Trong Kinh Upanishads có một trong những phát biểu triệt để nhất đã từng được thốt ra. Phát biểu này là ở chỗ người dốt bị lạc, nhưng trong tri thức họ bị lạc theo cách sâu hơn. Dốt nát dẫn sai đường, tri thức dẫn sai đường nhiều hơn.
Dốt nát không phải là thiếu vắng tri thức. Nếu nó là thiếu vắng tri thức thế thì mọi sự chắc đã rất, rất dễ dàng - và rẻ. Bạn có thể vay mượn tri thức; bạn không thể vay mượn bản thể. Bạn thậm chí có thể đánh cắp tri thức; bạn không thể đánh cắp bản thể. Bạn phải trưởng thành trong nó. Nhớ điều này như một tiêu chuẩn: rằng chừng nào bạn còn chưa trưởng thành trong cái gì đó, nó không bao giờ là của bạn.
Khi bạn trưởng thành, chỉ thế thì cái gì đó mới thuộc về bạn. Bạn có thể sở hữu cái gì đó, nhưng đừng bị lạc lối bởi sở hữu. Vật sở hữu vẫn còn tách rời - nó có thể bị lấy đi khỏi bạn. Chỉ bản thể bạn là không thể bị lấy đi khỏi bạn. Cho nên chừng nào việc biết còn chưa xảy ra trong bản thể bạn, dốt nát không thể bị tan biến.
Dốt nát không phải là thiếu vắng tri thức; dốt nát là thiếu vắng nhận biết. Dốt nát là một loại buồn ngủ, một loại thiu thiu ngủ, một loại thôi miên; dường như bạn bước đi trong giấc ngủ, làm mọi thứ trong ngủ say. Bạn không nhận biết điều bạn đang làm. Bạn không phải là ánh sáng; toàn thể bản thể bạn là tối.
Bạn có thể biết về ánh sáng, nhưng tri thức đó về ánh sáng sẽ không bao giờ trở thành ánh sáng. Ngược lại, nó sẽ trở thành rào cản hướng tới ánh sáng, bởi vì khi bạn biết quá nhiều về ánh sáng bạn quên mất rằng ánh sáng đã không xảy ra cho bạn. Bạn bị lừa bởi tri thức riêng của bạn.
Cứ dường như là bạn đã sống trong xà lim tối. Bạn đã nghe nói về ánh sáng nhưng bạn đã không nhìn thấy nó. Và làm sao bạn có thể nghe được về ánh sáng? Nó chỉ có thể được nhìn thấy. Tai không phải là phương tiện để biết ánh sáng: mắt mới là phương tiện.
Và bạn đã nghe nói về ánh sáng. Và nghe lặp đi lặp lại về ánh sáng bạn đã bắt đầu cảm thấy rằng bạn biết ánh sáng. Bạn biết về; nhưng biết về không phải là biết. Bạn đã nghe nói thôi. Làm sao bạn có thể nghe được ánh sáng? Dường như là ai đó nói rằng người đó đã thấy âm nhạc. Điều đó sẽ là ngớ ngẩn.
Nghe về ánh sáng, tâm trí trở nên ngày một tham hơn. Bạn tư vấn kinh sách. Bạn đi và hỏi người già, trí huệ. Bạn thậm chí có thể bắt gặp ai đó, người đã thấy, nhưng khoảnh khắc người đó nói cái gì đó về điều đó, với bạn nó trở thành việc nghe nói. Ở Ấn Độ kinh sách cổ nhất được biết tới là shruti, cái đã được nghe nói. Điều đó là hay. Điều đó thực sự hay. Làm sao chân lí có thể được nghe thấy? Và mọi kinh sách cổ đều được gọi là shrutis, và smritis. Shruti nghĩa là "điều nghe nói," và smriti nghĩa là "điều được ghi nhớ." Bạn đã nghe và bạn ghi nhớ. Bạn đã ghi nhớ nó, nhưng làm sao bạn có thể biết chân lí bằng việc nghe? Bạn phải cảm nó. Thực ra bạn phải sống nó.
Người sống trong hang động, trong bóng tối, có thể thu thập nhiều sự kiện về ánh sáng. Người đó gần như có thể trở thành bác học lớn. Bạn có thể tư vấn người đó và bạn có thể tin cậy vào người đó. Người đó sẽ nói mọi thứ mà đã từng được nói về ánh sáng, nhưng người đó sẽ sống tất cả như nhau trong bóng tối. Và người đó không thể giúp được bạn hướng tới ánh sáng; bản thân người đó mù.
Jesus nói đi nói lại, "Người mù dẫn người mù.” Kabir nói, "Nếu ông khổ, trở nên tỉnh táo đi; ông phải đã bị người mù dẫn đi. Nếu người mù dẫn người mù, họ rơi xuống giếng". Và các bạn tất cả đều ở trong giếng của khổ; các bạn phải đã nghe nói quá nhiều về chân lí; bạn phải đã nghe quá nhiều về Thượng đế. Hàng nghìn bác học liên tục thuyết giảng Thượng đế - nhà thờ, đền chùa, học giả - liên tục nói "về". Thượng đế không phải là việc nói. Đó là kinh nghiệm.
~ Osho
Kinh Yoga: Alfa & Omega

Duy lực Ngữ Lục Quyển Thượng. 68


 

Duy lực Ngữ Lục Quyển Thượng. 67