Thứ Ba, 27 tháng 6, 2023

Có Người Hỏi Mình..

 Có người hỏi mình.

Những gì bạn viết. Là do bạn đọc trước qua kinh điển. Và xem, nghe rất nhiều giáo Pháp đúng không ?

Và bây giờ bạn đang sao chép lại chúng ?


Trả lời rằng :

Khi chúng ta đọc một cuốn sách. Và thấy rằng những gì trong sách nói đều rất đúng. Ngay cả khi sách đề cập tới những vẫn đề tiêu cực và mặt trái của cuộc sống. Thì chúng ta vẫn cảm thấy rất đúng. Bởi vì đây chính là cách chúng ta xác nhận lại nhân sinh quan của mình thông qua một cuốn sách. Nó hoàn toàn là những thứ đã xảy ra. Và có sự trải biến của bản thân mình trước đó.

Trong kiến thức của Phật học cũng vậy.

Đức Phật lấy nguồn gốc của Chân Lý chính ở sự chiêm nghiệm từ bản thân Ngài thông qua sự trải biết và thực chứng trong quá trình tu tập. Nhận biết vạn vật và quán sát tất cả. Để cuối cùng đúc rút ra chân lý tối thượng của vạn vật.

Bởi vậy.

Những gì tôi nói. Tôi viết. Cũng chính là kiến thức và tư duy sẵn có của muôn loại.

Căn bản tri thức và Phật tánh đều có ở trong tất cả chúng sinh . Trong đó. Có bạn . Có tôi.

Có tất cả mọi người.

Và kiến giải của Đức Phật. Cũng nằm trong căn tính sâu xa của mọi chúng sinh. Chưa từng rời xa bất cứ một bản thể nào cả.

Chỉ có khác. Thời điểm thức tỉnh.

Nhận biết . Giác ngộ 

Và cách mà mỗi chúng sinh khai mở được tri thức của mình phụ thuộc vào nhân quả tu hành của nhiều đời nhiều kiếp khác nhau.


Vì sao tôi gọi đó là Nhân Quả Tu Hành.

Bởi vì phải thật sự có sự gieo trồng tu tập. Thì mới có sự thành tựu của tu tập.

Giống như việc một bãi đất trống. Phải thật sự có sự cố tình và nỗ lực gieo trồng chăm bón. 

Thì mới có sự tập hợp những thành tựu được đúc kết sau những tháng ngày trước đó.

Chứ không thể không có khởi đầu. Mà lại có sự hội tụ được.

Bạn không thể nhận diện một người Phật Tử đang đi trên đường . Nếu như bạn chưa từng có nhân duyên tu tập và va chạm với những hành trang Phật Pháp trước đó.

Hoàn toàn không.

Hoàn toàn ko có cảm giác nhân duyên tu hạnh đối với nhau.

Chính vì thế.

Kiến thức của tôi.

Của bạn 

Chỉ cần là kiến thức đúng đắn

Thì chắc chắn là kiến thức của Đức Phật muốn lan trải tới tất cả chúng sinh.

Vì Chân Lý của Đức Phật. Chính là Chân Lý xuất phát từ trong bản ngã của mọi thực thể.

Không có tính chiếm hữu.

Ko có tính sở quyền.

Bạn tự giác ngộ thông qua năng lực thẩm tánh của bản thân . Năng lực giác ngộ của bạn có trước. Rồi Bạn mới đọc kinh điển của Phật Pháp. Cũng là một ý.


Hoặc bạn đọc qua kinh điển. Và nghe giáo pháp để từ đó khai mở và giác ngộ. Đó cũng là một ý.


Tất cả những cái đó. Đều là phương tiện ban đầu để bạn bước đi trên con đường hành trì tu tập.

Con đường đó rất dài.

Và nó nằm dưới đôi chân của bạn.

Chỉ nằm dưới đôi chân bạn. Ko của ai hết .....


P/s: Nếu một người tự mãn với tánh biết của mình. Cũng sẽ khiến cho người khác sanh khởi tâm ngờ vực. Cả 2 việc làm trên đều ko có lợi ích cho họ. Đối với người tu tập. Thì " Dừng " chính là Trí Tuệ .

Khi có Trí Tuệ . Không còn ham muốn truy cầu tánh biết của người khác nữa.

Có Người Hỏi..

 Có người hỏi tôi rằng :

Người đã dẫn dắt bạn theo con đường tu hành giải thoát là ai vậy ?

Và hỏi tôi có thường xuyên nghe pháp của các vị hoà thượng . Và các sư thầy ngày nay thường giảng kinh hay không ?


Mình xin trích lời nói của Tôn Giả Ananda như vầy để trả lời cho 2 câu hỏi của bạn .


" Chúng con hoàn toàn bị nhân cách của Buddha chinh phục . Chúng con đã tìm được chốn trở về dưới cùng một cây đại thụ. Nơi ấy mãi mãi là chốn bình yên che chở cho những ai lạc lối. Thân tâm của chúng con. Đã dâng trọn cho Buddha rồi " .


Vì vậy. Người Thầy duy nhất của tôi. Chính là Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Cho đến tận bây giờ. Chưa có một ai khác. 


Ngày bé. Tôi từng nhận diện rất tốt 3 dạng đề Toán. Lý và Hoá đúng phân khúc mà tôi thích thú. 

Mỗi lần cô hoặc thầy viết trên bảng. Lập tức tôi đã hình dung được đáp án. Thậm chí có thể biết trước câu hỏi tiếp theo của thầy .


Trong việc tu hành cũng vậy. Giống như khi chúng ta giải một bài tập toán.

Nếu một khi đã hiểu rõ được định nghĩa. Định lý. Và phương pháp . Thì việc còn lại chúng ta phải làm. Là từ từ hoàn thành chúng.

Bởi vậy.

Nhất thiết của việc tu hành. Điều đầu tiên và cần thiết. Chính là xác định được con đường đúng đắn .

Hiểu sâu sắc về Chân Lý. Nhìn rõ được hướng đi. Và kiên trì tu tập.

Dù gặp bất cứ ai.

Trạng thái sức khoẻ . Tâm lý. Hay sự can thiệp giúp đỡ nào . 

Cũng chỉ lấy đó làm chiêm nghiệm.

Chứ nhất định không được rời bỏ con đường và sự thống suốt của mình.

Từ từ đi tới nơi mà chúng ta muốn tới. Bằng năng lực kiến giải của bản thân.


Nếu hỏi tôi từng nghe pháp thoại của vị sư thầy nào hay chưa ?

Xin trả lời : Gần đây. Sau khi tôi đã hiểu đúng đắn con đường mình sẽ đi.

Tôi đã cố tình tìm nghe 1 đến 2 bài pháp của 3 vị hoà thượng . 

Đầu tiên là 

Hoà thượng Tịnh Không

Tiếp đó là Sư Giác Khang

Và cuối cùng là Thầy Viên Minh.


Điểm chung của 3 vị . Chính là những lời thoại sâu sát dẫn dắt con người đi theo con đường tu hành giải thoát thực thụ. Bằng cách chiêm nghiệm sâu vào Nhân Quả luân hồi. Chỉ rất rõ cách để giải thoát. Chính là từ bỏ ham muốn về vật chất. Và quay trở về nhìn sâu vào bản ngã. Hành trang tu tập rất đơn giản của 3 vị. Chính là 1 niệm : An Tịnh .

Ngoài ra. Không dính mắc thêm bất cứ thứ gì hết.

Sắc thân càng đơn giản. Tâm thế càng rỗng rang.

Không bám víu vào phước báo giàu sang.

Xinh đẹp. Hay Hưởng thụ . 

Chỉ nhất nhất muốn chúng sinh Phật tử giác ngộ chấm dứt được tư tưởng mong cầu tiền bạc và ái dục . Thì mới có thể tiến tới giải thoát .


Tôi không có ý định . Định hướng bất cứ ai đi theo pháp môn nào. Hay nghe theo lời dạy kinh điển từ các vị hoà thượng nào cả.

Bởi mỗi người đều có năng lực giác ngộ của họ. Tuỳ theo kiến tánh của mỗi người để tìm cầu học đạo.


Đối với tôi. Học Phật cũng như việc biết mình đang ngồi trên một chiếc bè trên sông vậy. Một chiếc bè nếu gắn thêm động cơ chân vịt. Thì nó không còn là một chiếc bè ung dung tự tại . Tự giác chèo lái theo trí tuệ và năng lực của bản thân mình được nữa.

Chính vì vậy. Nếu có thể hãy tự giác chiêm nghiệm trước nhân quả của bản thân.

Nhìn sâu sắc con đường và chân lý.

Kiên định và kiên cố.

Khiêm nhường và Trí Tuệ.

Thấu đáo bản thân. Cũng là một dạng Trí Tuệ.

Bài học của bản thân cũng là một dạng của Pháp.

Thầy của chúng ta. Không ai khác chính là chúng ta vậy.

Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2023

TRÍ TUỆ

Cách mà người lương thiện và Trí Tuệ khiến cho mình được ghi nhận và tỏa sáng.
Chính là việc đặt mình vào chỗ có ánh sáng để người khác có thể nhìn thấu được một cách rõ ràng và rất chân thật .
Chứ không phải là tắt đi ngọn đèn nơi người khác đang có. Và chiếu ngọn đèn khác vào chỗ của mình.
Trong Pháp hạnh của Đức Phật.
Ngài chưa từng luận bàn về thế gian về sự thật đúng sai.
Chưa từng nói cái đúng của mình và phủ bác cái sai của người.
Ngài chưa từng lo sợ chúng sinh đoạ vào đường ác.
Bởi thực chứng được cái ác. Mới rõ được cái thiện . Để rồi đoạn con đường ác.
Nếu một người cứ khăng khăng những gì mình kiến giải là đúng.
Chăm chăm vào việc ngăn chặn sự sai quấy ở người . Chỉ muốn nói tới cái nên. Mà không nói rõ con đường để hiểu thật sự thế nào là nên . Và không nên.
Thì cũng giống như việc một người. Đứng bên này sông. Nói về những thứ bên kia sông.
Điều này quả thực.
Chỉ khiến cho tâm tưởng con người thêm dao động và ngờ vực.
Tánh biết của mỗi người luôn luôn tồn tại và tăng trưởng.
Nếu không có sự thực chứng và trải biết.
Mọi luận bàn đều mới chỉ dừng lại ở chỗ nhận định. Chứ chưa hề có sự thấu đạt về bản chất.
Con người sẽ không thể có một sự hiểu biết lâu bền nếu bản thân chưa từng đi qua chân lý ấy.
Đức Phật từng nói " Một người thấy biết về con đường chân lý nhưng chưa từng bước qua đó.
Khác với một người thấy biết và đã bước đi trên con đường chân lý đó "
Chính vì vậy. Việc một người muốn luân lý và giác ngộ được chúng sanh vạn vật. Trước hết bản thân phải có được sự thanh tịnh.
Tức là thấy biết hết lỗi của thế gian. Nhưng không nói rõ lỗi của thế gian.
Tức là không mong cầu vạn vật trốn tránh ác giả. Mà thật sự muốn vạn vật đối chứng với ác giả.
Trí tuệ luôn sanh trưởng trong sự thống khổ.
Cảm thọ được từ chính mình. Mới là sự thấy biết thực thụ.
Bởi bản thể của con người là luôn có ham cầu.
Nếu có ngăn chặn tính dục của người này. Mà không cho họ thấy được nhân quả của tính dục đó. Thì làm sao để biết mà tu sửa.
Pháp hạnh của Đạo Phật căn bản là Từ Bi.
Không có sự trách phạt. Không có sự sân hận oán ghét.
Chỉ có sự bao dung tha thứ và trí tuệ.
Chính vì vậy.
Người sáng . Chính là người giữ được sự thanh tịnh.
Vạn vật nhìn vào sự thanh tịnh mà cảm thọ được trí tuệ.
Trí Tuệ luôn tồn tại trong sự tịch tĩnh của vạn vật.
Hiền Trang. Thứ 7 - 10 - 6 - 2023
Tất cả cảm xúc:1