Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2019

TẠI SAO CON NGƯỜI KHÔNG HẾT KHỔ ?...………...


TẠI SAO CON NGƯỜI KHÔNG HẾT KHỔ ?...………...
BÀI 3 : ĐIỀU MUỐN NÓI.....
TU THEO ĐẠO PHẬT '' LÀ SỐNG, CHỨ KHÔNG PHẢI LẬP LẠI CHO DÙ CHÚNG TA NÓI LẬP LẠI ĐIỀU ĐÚNG, ĐIỀU CHÁNH, ĐIỀU HAY...hay NGAY CẢ LẬP LẠI CHÂN LÝ.
Các Giáo phẩm, các Tu sĩ trên toàn Thế giới , Cơ Đốc giáo, Phật giáo, Tạng giáo hay Ấn giáo luôn luôn nhắc đến, nói đến một VIỄN ẢNH NGÀY MAI tươi sáng hơn. Thực hiện điều này......... và thực hiện theo cách này…, pháp kia….Bạn sẽ được vào Nước Thiên đàng, Tây phương cực lạc, được vãng sanh - được chết sớm hay muộn ĐỂ ĐẾN NƠI ẤY ??.............. ........còn không hay ngược lại, Bạn sẽ lọt vào Hỏa ngục, Địa ngục hay trầm luân sáu cõi luân hồi khổ sở !!. Rồi cận đại chuyển dịch vào ý thức hệ - thực tế cuộc đời khổ sở cũng còn đó với viễn ảnh Thiên đàng hạ giới..!!
Điều này khiến tâm thức con người càng bị quy định ngặt nghèo hơn bởi một số quy tắc, bởi một số giáo điều, giới luật,bởi một nhóm người để đến... niềm đất hứa, một cõi cao xanh, một sự siêu thoát, của Niết bàn, Thiên đàng và tâm thức con người bằng hình thức này hay hình thức khác bị manh mún xé vụn vặt….và hạn hẹp ….cục bộ..
Nói một cách khác, tất cả đều như nhau, cùng chung nguồn gốc, chỉ biểu hiện bằng những ngôn từ khác nhau nhưng vẫn là BẰNG CÁCH NÀY....NGÀY MAI SẼ.....!!.
Đây có phải chăng là lý do chính yếu ??- Tại sao con người không thay đổi, không hồi tỉnh; ngay cả những người đang nói ngay VỚI CHÍNH MÌNH, đang tuyên bố VỚI NGƯỜI CHUNG QUANH mà Họ coi như Đệ tử hay coi Họ như Sư Thầy, Sư Phụ........hoặc Họ tự cho là " gạch nối " với ai đó...như Bậc Toàn năng...!!
Tựu chung, nói tôi " tu hồi tỉnh, tu giác ngộ, tu giải thoát " cũng chỉ là THẢ MỒI BẮT BÓNG, BỎ CÁI ĐANG LÀ - thực tại hiện tiền, ở đây bây giờ đối với Họ không quan trọng nữa, nếu không muốn nói là bị lãng quên mặc dù nó rất HIỆN THỰC, CHÂN CHÁNH !!.
Điều này có nghĩa "" cái đang là, như lai " không còn quan trọng; trái lại những Ý NGHĨ HOÀN THIỆN, LÝ TƯỞNG hoàn thiện thì quan trọng, cái không thể biết mà chỉ biết qua sự đặt tên gọi thì quan trọng !!. " Cái đang là, như lai " không còn quan trọng.
" CÁI NÊN LÀ...... " trở thành Tháp ngà và rất quan trọng với con người. CÁI NÊN LÀ....có thể được bao trùm bằng những mỹ từ CHÁNH PHÁP, CHÂN TRUYỀN, MẬT TRUYỀN...…...
.........VI DIỆU, CAO SIÊU.....và lần hồi với thời gian, nó được bảo vệ "" HƠN CẢ CON MẮT CỦA CHÍNH MÌNH "".
Đạo Phật - Tạm gọi là Đạo Phật để dể bàn, dể luận, dể lý với nhau thì chúng ta thấy chúng ta SAI LẦM KHI " HIỂU " YẾU CHỈ RỐT RÁO CỦA ĐỨC _PHẬT .. ...........Ngài cũng như mọi con người khác NHƯNG Ngài khác các con người khác, kể cả Thầy Tu, Đạo sư, ....Ngài KHÔNG ÔM CHẦM QUÁ KHỨ, NGÀI KHÔNG XÂY DỰNG NGÀY MAI... chúng ta nếu đừng " xé manh mún " thì CÁI GÌ LÀM THÌ ĐÃ LÀM, CÁI GÌ Ở TƯƠNG LAI THÌ CHƯA ĐẾN.............. .....Ngài KHÔNG XÂY DỰNG XÃ HỘI, THẾ GIỚI CHO DÙ THẾ GIỚI CON NGƯỜI ĐANG NHIỀU TRẮC TRỞ KHÓ KHĂN, LO ÂU, BUỒN KHỔ THÀNH MỘT XÃ HỘI HOÀN MỸ, MỘT THIỆN ĐƯỜNG ƯỚC MƠ....MÀ VỜI NGÀI MỖI " CÁI KHỔ " LÀ MỘT SỰ MÊ MỜ, SAI LẦM..U MINH của con người.
CHẦM DỨT KHỔ Ở NGAY KHI NÓ XUẬT HIỆN Ở MỖI CON NGƯỜI.... là GIẢI THOÁT MỌI RÀNG sanh khổ........là phải chấm dứt NGUYÊN NHÂN gây ra khổ mà chính con người tạo ra....trong đời sống này...
Vậy ....tại sao con người CÒN KHỔ ?. Nguyên nhân gây khổ ở con người...vậy nguyên nhân là gì..?.
( tiếp...)



TẠI SAO CON NGƯỜI KHÔNG HẾT KHỔ ?? TẠI SAO CON NGƯỜI KHÔNG THAY ĐỔI ĐƯỢC BẢN CHẤT MÊ MỜ, VÔ MINH, SAI LẦM ??


Cái oái oăm của con người - thể hiện qua ngôn ngữ - chúng ta có từ HIỆN TẠI nhưng xét thật kỹ lại chúng ta thường " bỏ quên " hiện tại. Mỗi lần có tiếp cận với hiện tại chúng ta liền " nhảy tỏn " qua quá khứ hay " nhảy tỏn " đến tương lai !!. Ông lão nông VỪA NHÌN dây cỏ mắc cỡ, thực sự nó chỉ là dây cỏ mắc cỡ mà thôi - nhưng lão nông lại VỤT về quá khứ và...... trở nên THẤY GHET quá - cảm giác đó bởi nó đã làm Ông đau tay, bởi vì nó làm chật chỗ, ăn hết phân cây cối của Ông trồng. Nhạc sỹ Trần Thiện Thanh cũng VỪA NHÌN dây cỏ mắc cỡ - thực sự nó cũng chỉ là dây cỏ mắc cỡ - nhưng Anh ta lại VỤT về quá khứ với hình ảnh người tình thẹn thùng, e ấp, trinh nguyên, rồi anh mỉm cười với những hình ảnh của TƯƠNG LAI......
......đó là cái oái oăm, tệ hại theo cách nhìn của Phật giáo, của Thái Tử Tất Đạt Đa - Đức Phật mà chúng ta thường danh xưng thế - bởi nó KHÔNG cho con người cảm giác, cảm thọ ngay ở thực tại hiện tiền, ở như lai...., ở như thị......ở cái đang là.......- thực ra là có nhưng chúng ta vội quên ngay và .....và....đã sanh NGHIỆP cho dù nghiệp mà con người gọi là vui hay buồn, hạnh phúc hay tức giận đều mang đến cho con người lo âu, bồn chồn, sợ sệt, giận dổi, thỏa mãn.....hay những từ nào đó đại loại là như thế - dều nghĩa là khổ theo quan điểm của Đạo Phật !!
Cái oái oăm của con người hay của " bộ não của con người " là nó không có " khả năng " NHẬN RA Hiện tại; như nó có thể nói với chúng ta " mặt nước biển " - mặt ngăn cách giữa nước và không khí, nó BIẾT ĐÓ nhưng không cách nào diễn đạt hay " nắm bắt được ". Nó nói với chúng ta về số 0 - không - một số định lượng, định phẩm nhưng không bao giờ nó " nắm bắt được " số 0, thế nên các Bạn có biết số 0 là số sanh sau đẻ muộn hơn các anh chị em nó từ 1,2, ....đến 9 - những ký hiệu tượng trưng, ảnh tượng của hiện tượng giới. Nghĩa là NÓ chỉ diễn tả được cái có hình ảnh, có qui ước, có khái niệm..................nghĩa là CÁI ĐÃ LÀ, HAY CÁI NÊN LÀ . thế nên, còn những gì nói như tình yêu, từ bi, tỉnh lặng, hạnh phúc........CÁI ĐANG LÀ, NHƯ LAI ...nó - ngôn ngữ - phải kèm theo định từ tuyệt vời, vô lượng ( không cân đo đong đếm được ) hay vi diệu....... hoặc cả một từ mới Niết bàn......Tất cả những định từ nó dùng đi kèm chẳng qua là nó bất lực trong phạm vi CHÂN THỰC đó nghĩa là TẠM DÙNG do đó Đạo Phật gọi đó là mê mờ, sai lầm, vô minh và và.......không có sai lầm nào mà không khổ.
Cái oái oăm, cái bất lực của " bộ não con người " NHÂN TRÍ của con người, nó không bao giờ để con người " đứng yên " ở thực tại hiện tiền, ở đây bây giờ, như lai.... nghĩa là hiện tượng giới như trình hiện trước chúng ta. Nhân trí của con người - tư tưởng - nó chối bỏ cái đang là là như thế và chính nó thường nhủ thầm với chúng ta đó chỉ là phù du, tạm bợ, ngắn ngủi.......không làm đòn bẩy cho tiến bộ được.....thế là nó tạo ra lý tưởng hoàn hảo, chế độ hoàn thiện, các cách, pháp, hiệu quả, thiên đàng hoàn mỹ, Niết bàn cực lạc cũng như các định từ đối nghịch đáng chê, đáng sợ, phải loại trừ....
Cái oái oăm, cái bất lực của " bộ não con người " NHÂN TRÍ của con người, nó không bao giờ để con người " đứng yên " ở thực tại hiện tiền, ở đây bây giờ, như lai.... nghĩa là hiện tượng giới như trình hiện trước chúng ta.... Cái oái oăm, cái bất lực của " bộ não con người " NHÂN TRÍ của con người, nó không bao giờ để con người " đứng yên " ở thực tại hiện tiền, ở đây bây giờ, như lai.... nghĩa là hiện tượng giới như trình hiện trước chúng ta. Nhưng VÔ THƯỜNG là qui luật biến chuyển, thay đổi tất yếu của hiện tượng giới trong mọi cảnh giới mà NHÂN TRÍ của con người không bao giờ để con người " đứng yên " ở thực tại hiện tiền, ở đây bây giờ..., như lai....như đang trình hiện trước mặt chung ta..nghĩa là nó " bắt VÔ THƯỜNG ", nó " buộc VÔ THƯỜNG " .....KHÔNG ĐƯỢC đổi thay......dể dàng quá.....dể dàng quá....Ý MUỐN đó là SAI LẦM, TRÁI NGHICH....không thể được..
Đó là NGUYÊN NHÂN làm con người cảm thấy HỤT HẪN, không THỎA MÃN, MẤT MÁT......không TOẠI LÒNG...sanh bức xúc, KHỔ...Người tình quá trẻ đẹp...sau 30 năm...già lụ khụ không còn trẻ đẹp BẰNG người kia....thì gia đình lục đụt
vì KHÔNG CHẤP NHẬN VÔ THƯỜNG biến chuyển.....những gì tôi đã tạo nên như quyền thế, tài chánh PHẢI MÃI CÒN với tôi.....lại KHÔNG CHẤP NHẬN VÔ THƯỜNG biến chuyển, thay đổi..... .v...v.. KHỔ........ vẫn còn do sai trái, vô minh của CHÍNH MÌNH gây ra, do " cái ngã " VỊ NGÃ gây ra.
-- Chừng nào con người CÒN " buộc hay bắt " VÔ THƯỜNG không được biến chuyển, thay đổi...là con người CÒN SAI LẦM, TRÁI NGHỊCH...là CÒN KHỔ.
-- Chừng nào con người CÒN " buộc hay bắt " VÔ THƯỜNG không được biến chuyển, thay đổi.......là " cái tôi " VỊ NGÃ còn hiện hữu ....là con người CÒN SAI LẦM, TRÁI NGHỊCH...là CÒN KHỔ., chưa thoát KHỔ vậy nên NHÌN, THẤY hiện tượng giới một cách KHÔNG MONG MUỐN..., KHÔNG THAM LAM. ...... hay con người VÔ NGÃ thì con người HẾT KHỔ.
Đức Phật nhắn nhủ lại với con người rất KHÁCH QUAN, TỰ DO và Ngài không có ý VỤ LỢI - dù là để có nhiều người noi theo, dù là sự hãnh diện trong lòng, .....trọn..., tròn...ngắn gọn

VÔ THƯỜNG - KHỔ - VÔ NGÃ.....Ngài đã đưa ra NGUYÊN NHÂN sanh KHỔ và cách để MẤT NGUYÊN NHÂN ........mà KHÔNG CÓ NGUYÊN NHÂN thì KHÔNG XẢY RA.....là HẾT KHỔ.

Ý KIẾN : GIẢI THOÁT KHỔ CỦA CON NGƯỜI.


Ý KIẾN : GIẢI THOÁT KHỔ CỦA CON NGƯỜI.
Sự truy tìm và khát vọng đạt được chỉ là VÔ MINH...sai lầm....

Thật vậy. Nếu chúng ta nhìn kỹ lại - liệu có một hành động nào của con người trong đời sống bình nhật hay bắt đầu tu Đạo giải thoát đau khổ mà có ai lại không dựa trên nguyên tắc của lý tưởng, của lòng mong muốn và của ý chí, cho dù nhiều người đã nói rằng :" đây là hành động tự phát ", họ có thể nghĩ rằng họ có thể tự ý, nhưng xét cho cùng - không có chuyện đó - bởi mỗi hành động của con người đều bởi có lý do và ý chí của CÁI TÔI ; " tôi phải như thế này " , " tôi sẽ không làm điều kia " , Nó được phát sinh bởi " sự đào thoát, trốn chạy " khỏi tội đồ, tội Tổ tông, nghiệp xấu hay địa ngục....hoặc nó được thúc đẩy bởi " sự ước muốn, mong được " nghĩa là sở hữu một tri giác tuyệt vời - TUỆ, một ân huệ của Phật, Chúa, Thượng đế hay ít ra cũng " vãng sanh cực lạc "......v......v và ..v...v.,,,,như một KHẢ NĂNG LẠ hay một PHẦN THƯỞNG xứng đáng.
Xin lỗi, xin đừng cho rằng tôi ngạo mạn, bất kính với bất cứ Vị nào, với bất cứ người nào, bởi khi chúng ta không hiểu tường tận, chính xác, tỉ mỉ, bởi khi chúng ta không sáng suốt suy nghĩ, thì chúng ta không phải là một Phật tử rồi - do không nhớ lời dạy của Đức Phật - chứ đừng nói chi đến việc tu tập theo Ngài.
Thế nên chúng ta có thể nói - con người bình thường như các con người khác : Thái Tử Tất Đạt Đa, cúng ...cũng như chúng ta....cũng bắt đầu bằng sự LẦM LẨN, CẢ TIN ....nên Ngài theo hai Tôn giáo nổi tiếng thời bấy giờ, rồi Ngài giải thoát đau khổ được chăng ?. Không.
Qua hai Vị Thiền sư danh giá, lỗi lạc - đầu tiên - Alãrãma Kãlãma; rồi Vị Đạo sĩ nổi danh lổi lạc khác - Uddaka Rẫmaputta và không bao lâu (trích trong Đức Phật và Phật pháp ) " Vị đệ tử thông minh xuất chúng Gotama đã thấu triệt giáo lý của hai Vị Thầy :
Với Thiền sư Alãrãma Kalãma, Ngài nói : " Này Đạo hữu Kãlãma, có phải đây là mức tận cùng của giáo lý mà Đạo hữu nói rằng Đạo hữu đã chứng ngộ bằng trí tuệ trực giác và sống ẩn náu trong sư thành đạt ấy chăng ?.". Bằng cố gắng nổ lực, nghiêm mật tu tập Thái Tử Tất Đạt Đa đã đạt đến khả năng mà Kalãma gọi là Àkincannayatana Vô Sở Hữu Xứ Thiền và Arũpa Jhãna Thiền Vô Sắc giới thứ ba.
Với Thiền sư Uddaka Rẫmaputtaqua, thì Ngài cũng bằng cố gắng nổ lực, nghiêm mật tu tập và người đệ tử thông minh xuất chúng này cũng chứng đắc Đệ Bát thiền Vô Săc - tức tầng Thiền cao nhất của Thiền Vô Sắc giới Arũpa Jhãna, cảnh giới Phi Tưởng Phi Phi Tưởng, không còn Tưởng ( tri giác saóóa ) mà cũng không còn Không-tưởng ( N'eva saóóa N'asaóóa-yatana ), tầng Thiền cao nhất trong tam giới, khi đắc thiền này tâm trở nên vô cùng tinh vi, tế nhị đến nỗi không thể nói là có tâm hay không có tâm.
Nhưng Đạo sĩ Gotama - Cồ Đàm nghĩ rằng ( trong Đức Phật và Phật pháp ) :' không thỏa mãn, bởi với một kỷ luật và giáo lý chỉ đưa đến khả năng, dú cho là khả năng tầng cao của tâm định mà không dẫn đến trạng thái ghê gớm, buông xã - không luyến ái, CHẤM DỨT MỌI ĐAU KHỔ, tình trạng tĩnh lặng, trực giác, giác ngộ và Niết-bàn. Ngài cảm thấy rằng đó chưa phải là mục tiêu cứu cánh, tuy rằng Ngài đã hoàn toàn chế ngự, làm chủ tâm mình, nhưng mục tiêu cuối cùng vẫn còn ở mãi xa....xa...
KHÔNG THỎA MÃN, bởi tất cả cũng chỉ là khát vọng nghĩa là chưa thoát khỏi vô minh. Ngài giả từ cả hai Vị Thầy. Ngài lại ra đi.... tuy rằng những Vị Thiền sư " rất hài lòng, rất vừa ý " mời Ngài lưu lại thay Họ để phát huy, để xiển dương Tông phái của Họ nhưng đối với Ngài , đối với Ngài là chưa giải thoát khổ.
Đối với chúng ta, con người thì có phải chăng Ngài cũng thực hiện những khái niệm, giả thuyết, những tiêu chí, những giáo pháp, tựu chung là những QUI ĐỊNH NGHIÊM NHẶT CỦA TƯ TƯỞNG - để rồi TƯ TƯỞNG TRUY TÌM cũng " tịt ngòi " ở cuối bức tường hiểu biết cho dù kiểm chứng được ĐÚNG những DỰ TƯỞNG của mình ....Đối với Thái Tử Tất Đạt Đa cũng thế....,
GIẢI THOÁT KHỔ....chấm dứt khổ...KHÔNG PHẢI LÀ SỰ HỌC HỎI..., TUÂN PHỤC, NHÁI LẠI VIỆC NGƯỜI KHÁC ĐÃ LÀM vì " cảm thọ khổ " là ray rứt, ưu tư, lo sợ...CỦA RIÊNG MỖI CON NGƯỜI.....
Giải thoát khổ...chấm dứt khổ...CHỈ CÓ MỘT CÁCH là CHẤM DỨT NGUYÊN NHÂN GÂY RA KHỔ....
Sau 49 ngày an tâm, tỉnh tâm...dưới côi Bồ đề Thái Tử Tất Đạt Đa phát hiện ra...nhận ra...VÔ THƯỜNG chỉ là chuyển biến thay đổi với mọi hiện tượng giới từ sanh, trưởng, già, chết....qui luật tất yếu NHƯNG ....cái quái quăm " cái tôi " ......cái tôi - hữu ngã đã song hành với tôi từ lúc trẻ thỏ KHÔNG THỂ Ý THỨC, KHÔNG CHỊU CHẤP NHẬN VÔ THƯỜNG mà làm ĐIỀU TRÁI NGHỊCH .......người có MUỐN có thêm và không hụt mất......người không MUỐN có và mãi tồn tại....người già không MUỐN cái chết đến với mình .v...v... như thế KHÔNG THỂ ĐƯỢC...không cưỡng lại được... Con người MUỐN....THAM.....SAI LẦM, SAI TRÁI.....sanh KHỔ là do mình THAM....
CỐ MUỐN, cố tham....thì tham " kéo theo người anh em họ Si của nó " và hụt hẩn không thỏa mãn, không vừa lòng " cái tôi " .....Sân..v..v..
Ngài nhận ra sự thật...và sự thật đó NGUYÊN NHÂN KHỔ : VÔ THƯỜNG ...KHỔ....VÔ NGÃ. Hay : " Sở dĩ con người KHỔ bởi con người mãi u mê, SAI TRÁI do Tham, Sân, Si của chính mình gây nên ".
Tu Phật......CHỈ CHẤM DỨT NGUYÊN NHÂN gây KHỔ thì mới HẾT KHỔ và HẾT KHỔ mới có KHÔNG KHỔ.......chứ không bao giờ GIẢM BỚT TỪ TỪ " cái khổ " rồi sẽ " hết khổ ", chứ không bao giờ như con người chúng ta nghĩ..... như chúng ta tưởng....như chúng ta được dạy bảo......thì đến bao giờ " nhiều cái lành, nhiều cái thiện, nhiều phước báu thì MẤT ĐI NGUYÊN NHÂN GÂY KHỔ sao?.

Không, chỉ có CHẤM DỨT NGUYÊN NHÂN KHỔ thì HẾT KHỔ - đó cũng là tâm nguyện, là mong mỏi của Thái Tử Tất Đạt Đa đối với con người...HÃY Ý THỨC việc làm của chính mình...... giải thoát khổ cho chính con người, chứ Ngài hay bất cứ Người hiểu biết, đàng hoàng nào mong đợi sự tuân theo, thuần phục, tôn vinh hay cầu xin...

ĐIỀU MUỐN NÓI VỚI CÁC BẠN...……...


ĐIỀU MUỐN NÓI VỚI CÁC BẠN...……...

Tôi muốn nói với các Bạn - các Bạn có nghĩ rằng khi một người nỗ lực, phấn đấu cho dù Anh ta có quyết tâm cao độ hay không cao độ đi nữa thì rõ ràng Anh ta cũng đã tự quy định, tự ràng buộc với một điều gì đó mà Anh ta cho là quan trọng hơn, to tát, lớn lao hơn về vật chất hay về tinh thần và quyết tâm thực hiện.. kể cả việc Anh ta muốn giải-thoát thoát khổ hay nói bình thường là muốn tu
Thế đây có phải là DÒNG TƯ TƯỞNG MONG MUỐN, lòng mong muốn hay chăng ?.
Thế đây có phải là SỰ MONG MUỐN của TƯ TƯỞNG là " động lực chính " hay chăng ?.
Nếu các Bạn " đồng tình " thì xét lại Tu Đạo Phật KHÔNG PHẢI hay KHÔNG THỂ BẮT ĐẦU BẰNG MỘT Ý THỨC CỐ GẮNG, MONG MUỐN hay MỘT QUY ĐỊNH, RÀNG BUỘC cho dù chúng ta có thể nói là ….. đây là " Ý thức MONG MUỐN chuyên tâm tu tập giải thoát khổ ", hay " quy định nhất tâm bất loan - định tâm " hoặc là " nghiêm mật giữ giới, hương thiện …. NHƯNG đích thị nó là " Bà con ruột thịt, là máu mủ " của quy định, ràng buộc, chấp chặc bắt buộc, mất tự do mà thôi.
Bởi ý thức mong muốn, hay quy định tất cả đều bắt nguồn từ " MONG CẦU của NỘI TÂM " hay nói một cách khác nó chỉ là những kinh nghiệm của " cái tôi ", của " cái ta ", cái NGÃ u mê " đánh lận con đen " của chính ta.
Đạo Phật - Đạo giải khổ KHÔNG CÓ PHẢI LÀ CỐ TÂM LÀM GIẢM...…..GIẢM DẦN CÁI KHỔ MÀ CON NGƯỜI ĐANG CÓ..., HIỆN CÓ....Đạo Phật không dạy chúng ta " mài mãi ,một miếng đồng rồi có ngày được cái gương soi mặt ".
Đạo Phật XẮC ĐỊNH " CON NGƯỜI KHỔ " và GIẢI THOÁT KHỔ nghĩa là HẾT KHỔ. Khổ dù là khổ gì….thì cũng một trạng thái CẢM THỌ BỊ.....đang bị của con người và HẾT KHỔ là không còn cảm thọ khổ mà là hoàn toàn cũng một cảm thọ nhưng khác.....không phải giảm dần, không bớt dần…..khổ. Cả hai cảm thọ KHỔ và HẾT KHỔ thì đều KHÔNG DIỄN TẢ ĐƯỢC mà chỉ THÂN CHỨNG " không phải cùng một " phẩm chất " như chúng ta " quên đi " khi nói đến..., nghĩ đến... ĐỨT KHOÁT " cái này " mất hẳn thì mới có " cái kia " hiện hữu..
Và nếu chúng ta NGHĨ CỐ LÀM CHO GIẢM DẦN, giảm dần.... làm như thế có phải chăng chúng ta đã NUÔI hay CHỈ NUÔI cho CÁI NGÃ LỚN HƠN mà thôi. Một trò xí gạt " êm ấm, ngọt ngào " để cái ngã còn tồn tại...., chứ KHÔNG PHẢI " ĐỂ HẾT KHỔ "... .....Nơi nào đó CÓ " sung sường, hạnh phúc " của Niết bàn thì nhất định không CÒN " sung sường, hạnh phúc " của vô minh. ". Không bao giờ...không bao giờ có không khí trong nước biển hay ngược lại không bao giờ có nước biển trong không khí mặc dầu chúng ta THẤY cách nhau một cái mặt mong manh...đến khi
" Cái này " mất....mất hẳn " cái kia " mới hiện hữu trọn vẹn....... " khổ " còn hiện hữu thì " không khổ " không hiện diện, chúng ta có học tập, trao dồi nghiêm mật ĐỂ LÀM GIẢM THIỂU hay BỚT " cái khổ " đi là KHÔNG ĐƯỢC ĐÂU.....là lọt vào " cái lưới bằng nhung " của vô minh..., của khổ.
Muốn nói như thế chỉ là một ý kiến của một cá nhân; một cá nhân có nhận xét rằng con người chúng ta đã làm một điều cực kỳ nguy hiểm khi bắt đầu cho việc tu tập theo Đạo Giải thoát rốt ráo khổ đau …….đa số chúng ta KHÔNG TÌM HIỂU NGUYÊN NHÂN KHỔ mà chúng ta tìm ... nghe Phương pháp giải khổ NHÚNG phương pháp giải khổ lại có hàng trăm, hằng ngàn phương pháp khác nhau hay nhiều...nhiều...sư thầy khác nhau vì con người có hàng trăm, hàng ngàn cái khổ khác nhau trong ngay đời sống này.... rất mong rằng các Bạn thấy vấn đề

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2019

NHỮNG HIỂU LẦM VỀ ĐẠO PHẬT.

NHỮNG HIỂU LẦM VỀ ĐẠO PHẬT.
Đạo Phật ngày càng suy đồi, tha hoá, “mạt pháp”, nguyên nhân thì nhiều, nhưng đôi khi vì trong giới tu sĩ và cư sĩ không trang bị đủ kiến thức của giáo pháp như thực - tức là giáo pháp cội rễ - mà chỉ chạy theo cành, nhánh, ngọn lắm hoa và nhiều trái. Từ đấy, khó phân biệt đâu là đạo Phật chơn chánh, đâu là đạo Phật đã bị biến chất, chạy theo thị hiếu dung thường của thế gian. Đôi nơi đạo Phật còn bị trộn lẫn với tín ngưỡng duy linh và cả tín ngưỡng nhân gian nữa... Nhiều lắm, không kể xiết đâu:
1- Tôn giáo: Đạo Phật có những sinh hoạt về tôn giáo nhưng đạo Phật không phải là tôn giáo, vì đạo Phật không có một vị thượng đế tối cao hoá sinh muôn loài và có quyền ban thưởng, phạt ác.
2- Tín ngưỡng: Đạo Phật có những sinh hoạt tín ngưỡng nhưng đạo Phật không phải là tín ngưỡng để mọi người đến van vái, cầu xin những ước mơ dung tục của đời thường.
3- Triết học: Đạo Phật có một hệ thống tư tưởng được rút ra từ Kinh, Luật và Abhidhamma, được gọi là “như thực, như thị thuyết” chứ không phải là một bộ môn triết học “chia” rồi “chẻ”, “phán” rồi “đoán” như của Tây phương.
4- Triết luận: Đạo Phật có tuệ giác để thấy rõ Cái Thực chứ không sử dụng lý trí phân tích, lý luận. Còn triết, còn luận là vì chưa thấy rõ Cái Thực. Đạo Phật là đạo như chơn, như thực. Kinh giáo của đức Phật luôn đi từ cái thực cụ thể để hướng dẫn mọi người tu tập, nó không có triết, có luận đâu. Ngay “thiền” mà còn “luận” (thiền luận) là đã đánh mất thiền rồi.
5- Từ thiện xã hội: Đạo Phật có những sinh hoạt từ thiện xã hội nhưng không coi từ thiện xã hội là tất cả, để hy sinh cuộc đời đầu tròn, áo vuông một cách uổng phí. Đạo Phật còn có những sinh hoạt cao cả hơn: Đó là giáo dục, văn hoá, nghệ thuật, tu tập thiền định và thiền tuệ nữa. Từ thiện xã hội thì ai cũng làm được, thậm chí người ta còn làm tốt hơn cả Phật giáo, ví dụ như Bill Gates. Còn giáo dục, văn hoá, nghệ thuật của đạo Phật là nền tảng Mỹ Học viết hoa (nội hàm các giá trị nhân văn, nhân bản) mà không một tôn giáo, môt chủ nghĩa, một học thuyết nào trên thế gian có thể so sánh được. Và đây mới là sự phụng hiến cao đẹp của đạo Phật cho thế gian. Còn nữa, nếu không có tu tập thiền định và thiền tuệ thì mọi hình thái sinh hoạt của đạo Phật, xem ra không phải là của đạo Phật đâu!
6- Cực lạc, cực hạnh phúc: Đạo Phật có nói đến hỷ, lạc trong các tầng thiền; có nói đến hạnh phúc siêu thế khi ly thoát tham sân, khổ lạc (dukkha), phiền não của thế gian - chứ không có một nơi chốn cực lạc, cực hạnh phúc được phóng đại như thế.
7- 8 vạn 4 ngàn pháp môn: Đạo Phật có nói đến 8 vạn 4 ngàn pháp uẩn (dhammakhandha) chứ không nói đến 8 van 4 ngàn pháp môn (dhammadvāra). Uẩn (khandha) ngoài nghĩa che lấp, che mờ và nghĩa chồng lên, chồng chất, còn có nghĩa là nhóm, liên kết, tập hợp ví như Giới uẩn (nhóm giới), Định uẩn (nhóm định), Tuệ uẩn (nhóm tuệ). Do từ uẩn (khandha) lại dịch lệch ra môn - cửa (dvāra), pháp môn nên ai cũng tưởng là có 8 vạn 4 ngàn pháp môn, tu theo pháp môn nào cũng được! Ai là người có thể đếm đủ 8 vạn, 4 ngàn cửa pháp này? Còn nữa, xin lưu ý, 8 vạn 4 ngàn chỉ là con số tượng trưng, có nghĩa là nhiều lắm, đếm không kể xiết theo truyền thống tôn giáo và tín ngưỡng Ấn Độ cổ thời. Ví dụ 84 ngàn lỗ chân lông, 84 ngàn vi trùng trong một bát nước, 84 ngàn phiền não, 84 ngàn cách tu...
8- Xin xăm, bói quẻ, cầu sao, giải hạn, xem ngày giờ tốt xấu: Những hình thức này không phải của đạo Phật. Trong kinh tụng Pāli có đoạn: “Sunakkhataṃ sumaṅgalaṃ supabhātaṃ suhuṭṭhitaṃ, sukhno ca suyiṭṭaṃ brahmacārisu. Padakkhinaṃ kāyakammaṃ vācākammaṃ padakkhinaṃ padakkhinaṃ manokammaṃ paṇidhī te padakkhinā...”
Có nghĩa là: Giờ nào (chúng ta) thực hành thân, khẩu, ý trong sạch; giờ đó được gọi là vận mệnh tốt, là giờ tốt, là khắc tốt, là canh tốt... Ngày đó gọi là có nghiệp thân phát đạt, nghiệp khẩu phát đạt, nghiệp ý phát đạt. Và nguyện vọng theo đó được gọi là nguyện vọng phát đạt. Người tạo nghiệp thân, nghiệp khẩu, nghiệp ý phát đạt như thế rồi sẽ được những lợi ích phát đạt (chữ phát đạt có thể có thêm nghĩa nhiêu ích).
9- Định mệnh: Đạo Phật có nói đến nghiệp, đến nhân quả nghiệp báo chứ không hề nói đến định mệnh. Theo đó, gây nhân xấu ác thì gặt quả đau khổ, gây nhân lành tốt thì gặt quả an vui - chứ không phải “cái tơ cái tóc cũng do trời định” như định mệnh thuyết của Khổng Nho hoặc định mệnh 4 giai cấp của Bà-la-môn giáo.
10- Siêu độ, siêu thoát: Không có bài kinh nào, không có uy lực của bất kỳ ông sư, ông thầy nào có thể tụng kinh siêu độ, siêu thoát cho hương linh, vong linh, chân linh cả. Thời Phật tại thế, nếu có đến nơi người mất, chư tăng chỉ đọc những bài kệ vô thường, khổ và vô ngã để thức tỉnh người sống; và hiện nay các nước Phật giáo Theravāda (nguyên thuỷ) còn duy trì. Có thể có hai trường hợp:
- Nếu vừa chết lâm sàng thì thần thức người chết vẫn còn. Vậy có thể đọc kinh, mở băng kinh, chuông mõ, hương trầm... để “thần thức người chết” hướng về điều lành... để thần thức tự tạo “cận tử nghiệp” tốt cho mình.
- Nếu thần thức đã lìa khỏi thân rồi – thì họ đã tái sanh vào cõi khác rồi, ngay tức khắc. Khi ấy thì gia đình làm phước để chư tăng tụng kinh hồi hướng phước ấy cho người đã mất.
Cả hai trường hợp trên đều không hề mang ý nghĩa siêu độ, siêu thoát mà chỉ có ý nghĩa gia hộ, gia niệm, gia lực mà thôi. Tu dựa vào tha lực cũng tương tự như vậy, nhưng cuối cùng cũng phải tự lực: “Tự mình thắp đuốc mà đi, tự mình là hòn đảo của chính mình”.
Chư thiên chỉ có khả năng hoan hỷ phước và báo truyền thông tin ấy cho người quá vãng mà thôi. Họ không có uy lực ban phước lành cho ai cả.
11- Huyền bí, bí mật: Giáo pháp của đức Phật không có cái gì được gọi là huyền bí, bí mật cả. Đức Phật luôn tuyên bố là “Như Lai thuyết pháp với bàn tay mở ra”; có nghĩa là ngài không có pháp nào bí mật để giấu kín cả!
12- Tâm linh: Ngày nay, người ta tràn lan lễ hội, tràn lan mọi loại điện thờ với những hình thức mê tín, dị đoan, sa đoạ văn hoá... mà ở đâu cũng rêu rao các giá trị tâm linh. Đạo Phật không hề có các kiểu tâm linh như vậy. Thuật ngữ tâm linh này được du nhập từ Trung Quốc. Và rất tiếc, tôi không hề tìm ra nguồn Phật học Pāli hay Sanskrit có từ nào tương thích với chữ “linh” này cả!
13- Niết-bàn: Nhiều người tưởng lầm Niết-bàn là ở một cõi nào đó, một nơi chốn nào đó; thậm chí là ở một thế giới ở ngoài thế gian này. Người nào tìm kiếm Niết-bàn kiểu ấy, thuật ngữ thiền tông có cụm từ “lông rùa, sừng thỏ” như ngài Huệ Năng đã nói rõ: “Phật pháp tại thế gian. Bất lý thế gian giác. Ly thế mịch bồ-đề. Cáp như tầm thố giác”. Thố giác là sừng thỏ. Và giác ngộ cũng vậy, chính ở trong khổ đau, phiền não mới giác ngộ bài học được.
14- Bỏ khổ, tìm lạc: Tu Phật không phải là bỏ khổ, tìm lạc. Xin lưu ý cho: Khổ và Lạc chính là căn bản của phiền não!
15- Tu để được cái gì! Có nhiều người nghĩ rằng, tu là để được cái gì đó. Xin thưa, được cái gì là sở đắc. Ai sở đắc? Chính là bản ngã sở đắc. Đạo Phật là vô ngã.
16- Tu là sửa: Nếu tu là sửa thì mình đã từ “cái ta này” biến thành “cái ta khác”. Nếu tu là không sửa thì cứ để nguyên trạng tham sân si như vậy hay sao? Xin thưa, sửa hay không sửa đều trật. Đạo Phật quan trọng ở Cái Thấy! Có Cái Thấy mới nói đến giác ngộ và giải thoát. Không có Cái Thấy này thì tu kiểu gì cũng trệch hướng hoặc rơi vào phước báu nhân thiên.
17- Vía: Đạo Phật không có vía nào cả. Vía, hồn, phách là quan niệm của nhân gian. Ví dụ, ba hồn bảy vía. Ví dụ, nam thất, nữ cửu – nam bảy vía, nữ chín vía. Nếu là nam thất, nữ cửu thì nó trùng với nam 7 khiếu, nữ 9 khiếu. Vía là phần hồn. Không có cái hồn, cái linh hồn tự tồn tại nếu không có chỗ nương gá. Vía không độc lập được. Như danh - phần tâm, sắc - phần thân – luôn nương tựa vào nhau. Chỉ có năng lực thiền định mới tạm thời tách lìa danh ra khỏi sắc, như Cõi trời Vô tưởng của tứ thiền. Tuy nhiên, cõi trời Vô tưởng hữu tình này không phải là không có danh tâm mà chúng ở dạng tiềm miên. Còn các Cõi trời Vô sắc thì sắc không phải là không có, chúng cũng ở dạng tiềm miên. Thật đáng phàn nàn, Phật và Bồ-tát đều có “vía” cả! Và cũng thật là “đau khổ” khi trong lễ an vị Phật, người ta còn hô “Thần nhập tượng” nữa chứ!
18- Bồ-tát: Bồ-tát là âm của chữ Bodhisatta: Chúng sanh có trí tuệ. Vậy, chúng ta tạm thời bỏ quên “khái niệm Bồ-tát” quen thuộc trong kinh điển mà trở về với nghĩa gốc là “chúng sanh có trí tuệ”. Và như vậy, sẽ có hạng chúng sanh có trí tuệ với nguyện lực Thanh Văn; chúng sanh có trí tuệ với nguyện lực Độc Giác; chúng sanh có trí tuệ với nguyện lực Chánh Đẳng Giác. Ngoài 3 loại chúng sanh có trí tuệ trên – không có loại chúng sanh có trí tuệ nào khác.
19- Phật: Phật là âm của chữ Buddha, nghĩa là người Giác ngộ. Vậy chúng ta nên tạm thời bỏ quên “khái niệm Phật” từ lâu đã mọc rễ trong tâm thức mà trở về nghĩa gốc là bậc Giác ngộ. Vậy, có người Giác ngộ do nghe pháp từ bậc Chánh Đẳng Giác, được gọi là Thanh Văn Giác. Có người Giác ngộ do tự mình tu tập vào thời không có đức Chánh Đẳng Giác, được gọi là Độc Giác. Có vị Giác ngộ do trọn vẹn 30 ba-la-mật, trọn vẹn minh và hạnh nên gọi là Chánh Đẳng Giác.
Không có vị Giác ngộ (Phật) nào ngoài 3 loại Giác ngộ trên.
20- Thể nhập: Tu là không thể nhập vào cái gì cả. Thể nhập là bỏ cái ngã này để nhập vào cái ngã khác. Cái ngã khác ấy có thể là dòng sông, có thể là ngọn núi, có thể là một cội cây, có thể là một thần linh, thượng đế. Cái cụm từ “thể nhập pháp giới” rất dễ bị hiểu lầm. Khi đi, chánh niệm, tỉnh giác trọn vẹn với cái đi; khi nói, chánh niệm, tỉnh giác trọn vẹn với cái nói; khi ăn, chánh niệm, tỉnh giác trọn vẹn với cái ăn – thì đấy mới đúng nghĩa “thể nhập pháp giới”, ngay giây khắc ấy, mọi tham sân, phiền não không có chỗ để , sanh khởi.
🌹Sādhu! Sādhu! Sādhu🌹
(Sư Ôn Minh Đức Triều Tâm Ảnh)

Thứ Tư, 3 tháng 4, 2019

Ý KIẾN 2 : HIỂU TU PHẬT và TU PHẬT..

Ý KIẾN 2 : HIỂU TU PHẬT và TU PHẬT..
Chưa GIẢI THOÁT KHỔ mà chúng ta vẫn còn sống trong cuộc đời đau khổ mà...??.
Đây là một sự thật hiển nhiên bao nhiêu lâu nay chúng ta đã BỊ, trong khi đó Đức Phật đã bảo : " Niết bàn tại thế "; " chúng sanh là Phật sẽ thành " mà đã có ai, có ai đâu ?. Rồi chúng ta yên lặng, không dám nói, không dám hỏi...Hay là chúng ta LẠI NÉ ĐI bằng cách là chúng ta còn phải tu nhiều kiếp nữa, bởi tự cho mình nghiệp lực còn quá nặng, bây giờ chúng ta phải trả cho hết đi đồng thời phải chấp nhận những gì phủ phàn đưa đến,...rồi chúng ta sẽ.......và chúng ta sẽ......?
Người Giác ngộ - Đức Phật không bao giờ bảo : " có một linh hồn hay một dòng sinh mệnh bất diệt, tồn tại miên viển " vì như thế không phải MÂU THUẨN với luật VÔ THƯỜNG sao ?. mà thế thì LÚC NÀO đó có phải tôi không ?. SAI LẦM! Vâng có thể chúng ta sai lầm.........vậy luật Nhân quả và Biến dích thì sao ?.
Vâng, Ngài vẫn công nhận đúng...không có gì sai, nhưng điều đó KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ..." Tôi vẫn là tôi ..sau biến chuyển khi tôi HẾT KIẾP NGƯỜI ".
Mập mờ vì nhiều người nói....chúng ta TỰ AN ỦI mình bắng cách nào đó như TUYỆT ĐỐI...., NHẤT TÂM..... quán niệm một danh xưng nào đó của một Vị Phật mà chính con người chúng ta đặt ra - chứ các Vị KHÔNG CẦN thế, KHÔNG MUỐN TÔN VINH, CA NGỢI thế bao giờ để - rồi...rồi một ngày nào đó chúng ta sẽ giác ngộ, chúng ta sẽ vãng sanh đến Tây phương Cực lạc, đến Miền đất hứa HẾT KHỔ ......nhưng chúng ta phải tuyệt đối quán niệm một danh xưng " một vị thuốc " mà cũng chính con người lập nên - mà không uống thuốc - rồi...rồi...một ngày nào đó chúng ta hết bịnh ??.
** Có phải chăng chúng ta SAI LẦM ?.
** Có phải chăng chúng ta TÔN VINH đến độ Người đươc tôn vinh cũng PHẢI NGƯỢN vì không nghe theo lời dạy bảo mà không cần suy nghĩ cứ chỉ " nhắm mắt tôn vinh, xùng bái "
** Có phải chúng ta quá dể dải khi dùng từ TU trong Đạo nhân, trong xã hội con người vào một lãnh vực khác ?.
** Có phải chăng chúng ta sai lầm TU, hay THAM THIỀN trong tôn giáo mà YẾU CHỈ của Tôn giáo đó là GIẢI THOÁT KHỔ chứ không phải HỌC ĐỨC TÁNH TỐT, HỌC, THEO PHƯƠNG PHÁP HAY, TUYỆT MẬT, BÍ TRUYỀN ?.
Không phải ít trường phái khác nhau ở Ấn Độ hay ở phương Đông, nơi mà người ta thường dạy những pháp môn tu hay tham thiền thật kinh khủng nhất...nó đã quy định, bắt buộc tâm trí không còn được một chút tự do nào, nó gò ép, chèn nén tâm trí không còn tự do, tự tại nên không thẻ thấu hiểu được vấn đề, không còn hiểu, THẤY, BIẾT " cái gì đang xảy ra " mà chỉ biết hành trì,...hành trì .... và hành trì.....với hy vọng " cái bánh vẻ " phía trước mà muôn đời không biết, không thể đạt đến đièu gì mới mẻ... !! ?.
VÀ CÓ BAO LẦN NGHĨ RẰNG CHÚNG TA ...chúng ta SAI. Chúng ta thoát khổ hay " nhai lại, nhái lại " một phương pháp hoặc " ca ngợi, tôn vinh một danh xưng, van xin.... "
VÀ CÓ BAO LẦN NGHĨ RẰNG CHÚNG TA " HIỂU CÁCH TU " nắm vững các pháp TU, các Đức tánh tốt hay chúng ta TU.., nghĩa là chúng ta PHẢI SỐNG ....phải BUÔNG BỎ Tham, Sân, Si của chính mình để BỚT hay HẾT KHỔ ?. hay Bạn đang cười... cho....vì nhận xét của tôi sai...TÙY BẠN...

.

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2019

VẤN ĐỀ 1 ; HIỂU TU và TU ĐẠO PHẬT..

VẤN ĐỀ 1 ; HIỂU TU và TU ĐẠO PHẬT..
.
Con người, bất cứ ai với " cái từ TU " đều nghe dể chịu trong mọi hoàn cảnh, mọi thời gian bởi nó hàm ý là một sự sửa chữa CHO ĐƯỢC TỐT HƠN trước đây. Và như thế từ TU trở thành dể dải cho người dùng nó, nó bắt đầu đi vào phạm vi khác - như Phật giáo .....và...và nó SAI, sai hoàn toàn với TINH THẦN GIẢI THOÁT KHÔ mà Thái Tử Tất Đạt Đa đã " xả thân, liều mạng " mới NHẬN RA !!. TU PHẬT là để GIẢI THOÁT KHỔ cho con người trong cuộc sống hiện tại con người ĐANG KHỔ chứ KHÔNG PHẢI LÀ ĐỂ LÀM CHO TỐT HƠN mặc dầu khi BỚT hay HẾT khổ những Đức tánh tốt SẼ HIỆN HỮU.
Trên phương diện cuộc đời, trong cách hành xử với nhau, trong phạm vi đối nhân xử thế hay trong Đạo nhân TU là mong muôn TỐT HƠN, LÀNH HƠN, và như thế tâm trí tôi chỉ có một khả năng lập đi lập lại, thực hành từ ngày này qua ngày khác một phương pháp nào đó, rập khuôn theo một hệ thống nào đó để cuối cùng tôi sẽ GIỐNG '" một mẫu mực nào đó.... TỐT ", với cố gắng, đương nhiên phải cố gắng rồi.....tôi ĐƯỢC một KẾT QUẢ, có một THÀNH QUẢ như đã DỰ KIẾN - một mô thức sống, một mẫu mực đã quy định, nghĩa là tâm trí tôi ĐÃ sao chép, bắt chước lập lại mà thôi, nghĩa là tôi cố gắng học hỏi, huấn luyện tâm trí của tôi hay nói cách khác tôi vặn vẹo, uốn nắn, tâm trí của tôi, để trong quá trình đó hay đến lúc nào đó với hy vọng của mình - tôi đạt được một phần thưởng vào lúc kết thúc, lời đánh giá tốt, một tấm bằng khen. bằng một giá trị mà xã hội con người chấp nhận hay ít ra tôi khen tôi. Cho dù lúc đó tôi có khác hơn lúc trước nhưng chắc chắn suốt quá trình đó TÔI MẤT TỰ DO, tôi bị tôi chèn ép, tôi phải rập khuôn.....!!!. Và chẳng biết gì ngoài " cái tôi đã học " cái tôi ĐÃ BIẾT, tôi đã nghe .
Nhưng TU trong Phật giáo KHÔNG PHẢI THẾ. hoàn toàn không phải thế......
Nếu chúng ta cứ giữ quan điểm tu như thế thì đó là một SAI LẦM, một cách không thể chấp nhận trong Phật giaso... nhất là Phật giáo nói riêng.
Bạn có thấy, có khám phá ra rằng bằng cách như thế thì kết cuộc là những gì Bạn đã DỰ KIẾN hay NGHE NÓI " lúc đầu " không ?. Trong quá trình đó Bạn khư khư với những hứa hẹn, những thú vui, những phần thưởng, những hình phạt mà hệ thống đó vẻ ra đã làm cho tâm trí trở thành máy móc, ngu đần, hôn trầm, mê mẫn...lúc khởi đầu bằng sự gò bó, ép buộc, không tự do ...vào lúc khởi đầu Bạn đã đặt ra một con đường mà tâm trí phải theo thì làm gì quá trình đó cho phép Bạn tự do quan sát, khám phá, thì làm gì có quá trình đó cho phép Bạn tự do, tự tại để THẤY, BIẾT cái gì khác hơn cái mà nó " được cho biết trước và mong đợi ".
Thế Bạn chỉ có lại CÁI ĐÃ BIẾT hoặc Ai đó ĐÃ BIẾT và nói lại Bạn nghe hay những TƯỞNG THỨC mà Bạn đã đặt ra mà thôi.
Thế nhưng trong Phật giáo TU nhất định không phải là chúng ta muốn nói đến một cái gì đó phải được thực tập, phải lập đi lập lại, nhái đến nhái lui, hành trì - nghĩa là chúng ta không thể chấp hành, theo một phương pháp, một pháp môn, một tông phái nào cả; nghĩa là chúng ta không thể giữ gìn, tuân thủ một hệ thống giáo điều, giáo quy, giáo bang nào cả.
Đây là một SAI LẦM, sai lầm trầm trọng vì chúng ta quá dể dui ....hời hợt, cho nên chúng ta cứ mãi nói chúng ta đã tu, đã mà tham thiền mà sao chúng ta KHÔNG GIÁC NGỘ mà chỉ được Thầy, Sư phụ khen và CHƯA GIẢI THOÁT KHỔ !!.
tiếp.....2.