VẤN ĐỀ 1 ; HIỂU TU và TU ĐẠO PHẬT..
.
Con người, bất cứ ai với " cái từ TU " đều nghe dể chịu trong mọi hoàn cảnh, mọi thời gian bởi nó hàm ý là một sự sửa chữa CHO ĐƯỢC TỐT HƠN trước đây. Và như thế từ TU trở thành dể dải cho người dùng nó, nó bắt đầu đi vào phạm vi khác - như Phật giáo .....và...và nó SAI, sai hoàn toàn với TINH THẦN GIẢI THOÁT KHÔ mà Thái Tử Tất Đạt Đa đã " xả thân, liều mạng " mới NHẬN RA !!. TU PHẬT là để GIẢI THOÁT KHỔ cho con người trong cuộc sống hiện tại con người ĐANG KHỔ chứ KHÔNG PHẢI LÀ ĐỂ LÀM CHO TỐT HƠN mặc dầu khi BỚT hay HẾT khổ những Đức tánh tốt SẼ HIỆN HỮU.
Trên phương diện cuộc đời, trong cách hành xử với nhau, trong phạm vi đối nhân xử thế hay trong Đạo nhân TU là mong muôn TỐT HƠN, LÀNH HƠN, và như thế tâm trí tôi chỉ có một khả năng lập đi lập lại, thực hành từ ngày này qua ngày khác một phương pháp nào đó, rập khuôn theo một hệ thống nào đó để cuối cùng tôi sẽ GIỐNG '" một mẫu mực nào đó.... TỐT ", với cố gắng, đương nhiên phải cố gắng rồi.....tôi ĐƯỢC một KẾT QUẢ, có một THÀNH QUẢ như đã DỰ KIẾN - một mô thức sống, một mẫu mực đã quy định, nghĩa là tâm trí tôi ĐÃ sao chép, bắt chước lập lại mà thôi, nghĩa là tôi cố gắng học hỏi, huấn luyện tâm trí của tôi hay nói cách khác tôi vặn vẹo, uốn nắn, tâm trí của tôi, để trong quá trình đó hay đến lúc nào đó với hy vọng của mình - tôi đạt được một phần thưởng vào lúc kết thúc, lời đánh giá tốt, một tấm bằng khen. bằng một giá trị mà xã hội con người chấp nhận hay ít ra tôi khen tôi. Cho dù lúc đó tôi có khác hơn lúc trước nhưng chắc chắn suốt quá trình đó TÔI MẤT TỰ DO, tôi bị tôi chèn ép, tôi phải rập khuôn.....!!!. Và chẳng biết gì ngoài " cái tôi đã học " cái tôi ĐÃ BIẾT, tôi đã nghe .
Nhưng TU trong Phật giáo KHÔNG PHẢI THẾ. hoàn toàn không phải thế......
Nếu chúng ta cứ giữ quan điểm tu như thế thì đó là một SAI LẦM, một cách không thể chấp nhận trong Phật giaso... nhất là Phật giáo nói riêng.
Bạn có thấy, có khám phá ra rằng bằng cách như thế thì kết cuộc là những gì Bạn đã DỰ KIẾN hay NGHE NÓI " lúc đầu " không ?. Trong quá trình đó Bạn khư khư với những hứa hẹn, những thú vui, những phần thưởng, những hình phạt mà hệ thống đó vẻ ra đã làm cho tâm trí trở thành máy móc, ngu đần, hôn trầm, mê mẫn...lúc khởi đầu bằng sự gò bó, ép buộc, không tự do ...vào lúc khởi đầu Bạn đã đặt ra một con đường mà tâm trí phải theo thì làm gì quá trình đó cho phép Bạn tự do quan sát, khám phá, thì làm gì có quá trình đó cho phép Bạn tự do, tự tại để THẤY, BIẾT cái gì khác hơn cái mà nó " được cho biết trước và mong đợi ".
Thế Bạn chỉ có lại CÁI ĐÃ BIẾT hoặc Ai đó ĐÃ BIẾT và nói lại Bạn nghe hay những TƯỞNG THỨC mà Bạn đã đặt ra mà thôi.
Thế nhưng trong Phật giáo TU nhất định không phải là chúng ta muốn nói đến một cái gì đó phải được thực tập, phải lập đi lập lại, nhái đến nhái lui, hành trì - nghĩa là chúng ta không thể chấp hành, theo một phương pháp, một pháp môn, một tông phái nào cả; nghĩa là chúng ta không thể giữ gìn, tuân thủ một hệ thống giáo điều, giáo quy, giáo bang nào cả.
Đây là một SAI LẦM, sai lầm trầm trọng vì chúng ta quá dể dui ....hời hợt, cho nên chúng ta cứ mãi nói chúng ta đã tu, đã mà tham thiền mà sao chúng ta KHÔNG GIÁC NGỘ mà chỉ được Thầy, Sư phụ khen và CHƯA GIẢI THOÁT KHỔ !!.
.
Con người, bất cứ ai với " cái từ TU " đều nghe dể chịu trong mọi hoàn cảnh, mọi thời gian bởi nó hàm ý là một sự sửa chữa CHO ĐƯỢC TỐT HƠN trước đây. Và như thế từ TU trở thành dể dải cho người dùng nó, nó bắt đầu đi vào phạm vi khác - như Phật giáo .....và...và nó SAI, sai hoàn toàn với TINH THẦN GIẢI THOÁT KHÔ mà Thái Tử Tất Đạt Đa đã " xả thân, liều mạng " mới NHẬN RA !!. TU PHẬT là để GIẢI THOÁT KHỔ cho con người trong cuộc sống hiện tại con người ĐANG KHỔ chứ KHÔNG PHẢI LÀ ĐỂ LÀM CHO TỐT HƠN mặc dầu khi BỚT hay HẾT khổ những Đức tánh tốt SẼ HIỆN HỮU.
Trên phương diện cuộc đời, trong cách hành xử với nhau, trong phạm vi đối nhân xử thế hay trong Đạo nhân TU là mong muôn TỐT HƠN, LÀNH HƠN, và như thế tâm trí tôi chỉ có một khả năng lập đi lập lại, thực hành từ ngày này qua ngày khác một phương pháp nào đó, rập khuôn theo một hệ thống nào đó để cuối cùng tôi sẽ GIỐNG '" một mẫu mực nào đó.... TỐT ", với cố gắng, đương nhiên phải cố gắng rồi.....tôi ĐƯỢC một KẾT QUẢ, có một THÀNH QUẢ như đã DỰ KIẾN - một mô thức sống, một mẫu mực đã quy định, nghĩa là tâm trí tôi ĐÃ sao chép, bắt chước lập lại mà thôi, nghĩa là tôi cố gắng học hỏi, huấn luyện tâm trí của tôi hay nói cách khác tôi vặn vẹo, uốn nắn, tâm trí của tôi, để trong quá trình đó hay đến lúc nào đó với hy vọng của mình - tôi đạt được một phần thưởng vào lúc kết thúc, lời đánh giá tốt, một tấm bằng khen. bằng một giá trị mà xã hội con người chấp nhận hay ít ra tôi khen tôi. Cho dù lúc đó tôi có khác hơn lúc trước nhưng chắc chắn suốt quá trình đó TÔI MẤT TỰ DO, tôi bị tôi chèn ép, tôi phải rập khuôn.....!!!. Và chẳng biết gì ngoài " cái tôi đã học " cái tôi ĐÃ BIẾT, tôi đã nghe .
Nhưng TU trong Phật giáo KHÔNG PHẢI THẾ. hoàn toàn không phải thế......
Nếu chúng ta cứ giữ quan điểm tu như thế thì đó là một SAI LẦM, một cách không thể chấp nhận trong Phật giaso... nhất là Phật giáo nói riêng.
Bạn có thấy, có khám phá ra rằng bằng cách như thế thì kết cuộc là những gì Bạn đã DỰ KIẾN hay NGHE NÓI " lúc đầu " không ?. Trong quá trình đó Bạn khư khư với những hứa hẹn, những thú vui, những phần thưởng, những hình phạt mà hệ thống đó vẻ ra đã làm cho tâm trí trở thành máy móc, ngu đần, hôn trầm, mê mẫn...lúc khởi đầu bằng sự gò bó, ép buộc, không tự do ...vào lúc khởi đầu Bạn đã đặt ra một con đường mà tâm trí phải theo thì làm gì quá trình đó cho phép Bạn tự do quan sát, khám phá, thì làm gì có quá trình đó cho phép Bạn tự do, tự tại để THẤY, BIẾT cái gì khác hơn cái mà nó " được cho biết trước và mong đợi ".
Thế Bạn chỉ có lại CÁI ĐÃ BIẾT hoặc Ai đó ĐÃ BIẾT và nói lại Bạn nghe hay những TƯỞNG THỨC mà Bạn đã đặt ra mà thôi.
Thế nhưng trong Phật giáo TU nhất định không phải là chúng ta muốn nói đến một cái gì đó phải được thực tập, phải lập đi lập lại, nhái đến nhái lui, hành trì - nghĩa là chúng ta không thể chấp hành, theo một phương pháp, một pháp môn, một tông phái nào cả; nghĩa là chúng ta không thể giữ gìn, tuân thủ một hệ thống giáo điều, giáo quy, giáo bang nào cả.
Đây là một SAI LẦM, sai lầm trầm trọng vì chúng ta quá dể dui ....hời hợt, cho nên chúng ta cứ mãi nói chúng ta đã tu, đã mà tham thiền mà sao chúng ta KHÔNG GIÁC NGỘ mà chỉ được Thầy, Sư phụ khen và CHƯA GIẢI THOÁT KHỔ !!.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét