Chọn ngón tay hay mặt trăng?
Kinh sách, lời Phật - Tổ như ngón tay chỉ mặt trăng. Tất cả chỉ là phương tiện để đi đến cứu cánh Niết Bàn.
Trong bối cảnh mà đời thì tha hoá đạo đức xuống cấp, tham nhũng thành quốc nạn..
Đạo thì lạc lõng mơ hồ, chánh pháp lẫn lộn trắng , đen, tà sư tham luyến, danh văn lợi dưỡng đã đã mất đi phẩm hạnh, chí nguyện ban đầu, bẻ cong lời Phật , Tổ, tà kiến dị đoan len vào lời rao giảng, ngôn hành bất nhất đảo điên làm mất đi lòng tôn kính của những người nguyện lòng hướng theo đạo giác ngộ giải thoát của Phật, Tổ, lối sống xa rời phạm hạnh của bậc xuất gia, lấy mục tiêu thọ hưởng, sống đời no đủ, tiện nghi hào nhoáng xa hoa, lòng chỉ nghĩ về danh và tiền bạc cùng nhiều chùa to tượng lớn, mỗi vị có khi trụ trì vài ba chùa.. trong bối cảnh nhiễu nhương chánh pháp giải thoát bị mai một, đạo giải thoát đã biến thành đạo ràng buộc vào những giáo điều mơ hồ mang nặng mê tín, lại thêm phần như hù doạ người học Phật, thì một hiện tượng xả bỏ lòng tham, chấp nhận lối sống khổ hạnh, chỉ cần ngày ăn một bữa, ở đâu chả phải là nhà chỉ cần còn khoẻ còn sống là cứ đi, mặc dù chẳng rõ đi về đâu , làm gì , chỉ biết đi đến chết thì thôi, nhưng cũng đủ làm cho người học Phật thoả mãn sự khát khao cháy bỏng trong tâm người học Phật như một cứu cánh giải thoát, một phương thức tu hành theo lối khổ hạnh đầu đà, bước chân vô định, lối về chưa rõ mà người học Phật đã ngộ nhận Thánh Quả và Niết Bàn đã nẳm gọn trong tay.
Lời Phật, Tổ còn đó, phương tiện là ngón tay không phải mặt trăng, đi, đứng, nằm, ngồi, tham thiền nhập định, trì chú, niệm phật đều là phương tiện chẳng phải cứu cánh.
Nay người học Phật chẳng chịu tìm trăng mà níu lấy ngón tay làm báu vật..
Nếu là người đang thực hành giáo pháp giác ngộ giải thoát, thì phải nên rõ biết pháp còn phải bỏ huống là phi pháp. Lời bộc bạch ngay thẳng cũng tự đáy lòng kính ngưỡng và thực hành theo lời Phật , Tổ chỉ dạy : bình thường tâm thị đạo .

