Thứ Năm, 7 tháng 3, 2019

VẤN ĐỀ 4 ; TU THEO PHẬT GIÁO.............ĐỊNH CHƯA PHẢI LÀ TU GIẢI THOÁT - THOÁT KHỔ

VẤN ĐỀ 4 ; TU THEO PHẬT GIÁO.............ĐỊNH CHƯA PHẢI LÀ TU GIẢI THOÁT - THOÁT KHỔ....x
Phương cách thứ hai của Phật giáo - TU ĐỊNH ( samatha ) -.hay Thiền là phương pháp giúp con người sống thật sự và trọn vẹn, sống trực tiếp với giây phút đang xảy ra với tâm thức và thân xác. Trực tiếp nên tu định giúp con người loại trừ được những cản trở nhằm vào tâm thức như xao lãng, âu lo, đờ đẫn, bồn chồn, sợ hải, giận dữ, hận thù, tránh được những xúc cảm phát sinh đột ngột......để dần dần tái lập sự an bình và tỉnh lặng - phải dùng từ an bình, tỉnh lặng chứ thật sư là tâm thức không còn bấn loạn bởi những xúc cảm. Tu định, hay Thiền không phải là sự trốn chạy, đào thoát những sinh hoạt thường nhật, một lối ngồi đặc biệt nào đó, ở Thiền viện hay ở một nơi xa xâm tách biệt hẵn với xã hội để trầm tư hay đấm mình vào một thứ lý tưởng nào đó huyền bí, vi mật.
Tu Định hay Thiền chân chính của Phật giáo hoàn toàn không có nghĩa là thoát ly như thế. Sự hiểu sai lệch như thế do bởi sự thiều hiểu biết về Tu định, Thiền và cũng làm cho Tu định, Thiền trở thành một nghi thức hay một lể tục thông thường chú trọng đến kỹ thuật Thiền - như yoga - luyện tập rồi thường đạt được một vài năng lực tâm linh.....hay thần bí - thật ra không có gì thần bí cả mà là một khả năng mà ai cũng có thể một trạng thái thân, tâm hoàn toàn TỈNH LẶNG - không còn sự " bát nháo, lăng xăng '' của cái tâm trí bình thường, không còn sự cân phân hơn thiệt, tốt cấu.....mà ai cũng có thể có được,.....nhưng khi nói đến TU THIỀN,.." hình như " chúng ta đều bắt đầu bằng sự lập đi, LẬP LẠI những qui tắc cần thiết........ như thế mà người ta gọi là " mở con mắt thứ ba "; Thiền đạt đến Cấp Đệ Nhất...Đệ Nhị...gì...gì. đó mà nhiều người nghĩ rằng người bình thường khác không thể có được...NHƯNG NGÀY xưa Vị Thái Tử dòng Họ Thích đã đạt được khi Ngài thọ giáo với Alảrãma Kãlãma và Uddaka Rãmaputta và Ngài đã trả lời khước từ ở lại thọ phong truyền thừa cả với hai Vị :' Hởi này Đạo hữu, tôi rất lấy làm hoan hỷ được gặp những người đồng tu đáng kính như Đạo hữu. Giáo lý mà tôi đã được trao truyền và chứng ngộ bằng GIỚI, ĐỊNH và ẩn náu trong sự thành đạt ấy như các Đạo hữu tuyên bố đã thành đạt."
Người Đạo sĩ Gotama cảm thấy rằng khả năng đó cũng chưa phải là mục tiêu cứu cánh. Ngài đã hoàn toàn chế ngự, làm chủ được tâm mình nhưng mục tiêu cuối cùng vẫn còn ở mãi xa.....vì tất cả mọi khả năng đó còn cần đến sự dẫn dắt ...nên tất cả chưa thoát ra khỏi vòng Vô minh. Từ đó Ngài không tìm sự giúp đỡ dù là ý tưởng từ bên ngoài, giải pháp bên ngoài nữa.
Sau đó ...Ngài mới phát hiện ra Chân lý và sự vắng lặng chỉ tìm được ở ngay bên trong con người chúng ta.
( Đức Phật và Phật pháp trg 33, 34 và 35 ).
Tu định, Thiền " gom tụ " năng lực tâm thức trong một ý nghĩa tròn vẹn nhất, nhằm mục đích tẩy sạch tư tưởng bất tịnh, vọng động, theo lục căn hay lục trần. Sự an bình, tỉnh lặng đó sẽ gia tăng sức mạnh cảm nhận trực diện giúp con người suy luận, quán thấy thực tính của vạn vật chung quanh một cách tinh tế hơn, nhanh nhại hơn.
Một là phát triển sự tập trung tâm ý ( samatha hay samàdhi ), sự chú tâm vào một đề mục, còn gọi thoại đầu (cittekaggatà ) dần dần tâm thức an bình, tỉnh tịch - thường được diễn tả bởi từ như " đến cõi không, vô biên " hay những cõi vi diệu hơn như " phi tường, phi phi tướng " mà thật ra nó không gì vi diệu huyền bí cả bởi tâm thức KHÔNG CÒN DÍNH MẮC TƯỚNG gọi là phi tướng, phi phi tướng, nhưng cảm thọ vẫn cảm thọ dù rằng về hình tướng chúng ta gọi là thọ khổ, thọ lạc chứ không phải là không giác, không tri giác. Thiền nhân cũng cảm đó, thọ đó nhưng không vướng như chúng ta nên không " an trụ " vào danh xưng, tên gọi diễn tả do đó mới nói thọ mà không thọ, lạc mà không lạc, hĩ mà không hĩ, xã mà không xã.
Đây CŨNG LÀ GIAI ĐOẠN mà nhiều người " DỪNG LẠI " kể cả Tăng tu, mà Họ không thể ngờ rằng Họ CHƯA GIẢI THOÁT KHỔ.....trong đời sống hiện tiền này.....
Đối với Chân lý giải thoát rốt ráo khổ đau của Đạo Phật phương pháp Tu định, Thiền này xét cho cùng cũng không thể nói là không đan xen tu Giới và chưa đem lại sự giải thoát hoàn toàn, không đem lại sự kiến giải về thực tại tối hậu mà chỉ đạt đến sự sống hạnh phúc trong cuộc sống trong đời này ( ditthadhamma-sukhavihàra ) hay " sự sống an tịnh " ( santavihàra ), nó cũng chỉ là " bước đệm" từng bước trước khi KIẾN TÁNH VIÊN MÃN và làm cho con người phát triển " sự sáng suốt - TUỆ TÍNH ..
Đức Phật tùy thuận cơ duyên nêu ra một pháp Tu định, Thiền khác gọi là ( vipassanà ) " trục giác ", trực diện kiến tánh, vậy tu thiền hay định vẫn là " lập lại, làm lại những gì người ta chỉ bảo "mặc dù bình tỉnh, định tâm, định tánh dể sáng suốt, dể phát sinh tuệ nhưng giải thoát " CÁI KHỔ VẪN CHƯA " nói chung ĐỦ ĐIỀU KIỆN ĐỂ PHÁT SINH TUỆ GIÁC - đủ điều kiện để uống nước chứ chưa uống nước THẾ LÀ VẪN CHƯA BIẾT MÁT NHƯ THẾ NÀO.
( cón tiếp bài 5 Tu Tuệ ).

VẤN ĐỀ ; TU THEO ĐẠO PHẬT.

VẤN ĐỀ ; TU THEO ĐẠO PHẬT.
Bài 7. Tự do hoàn toàn và sáng suốt.
Qua loạt 6 bài vừa qua, chúng ta biết rằng Đức Phật - tức Thái Tử Tất Đạt Đa bắt đầu BIẾT " cái khổ " do đâu mà có, chứ không là áp đặt do thần thánh nào đưa đến cho con người, việc giải thoát khổ đối với CHÍNH Ngài cũng như đối với con người và chỉ với con người ngay trong cuộc sống mà con người đang có khổ này chứ không ở một thế giới nào khác, bắt đầu bằng tiền đề cuộc sống của con người là hệ thuộc, toại, bất toại, phiền não, lo âu và tham lam, ích kỹ, ghièm xiển, tranh dành, hận thù......
Chính những thứ này phát sinh từ tâm vị kỷ do nhận định sai lầm về bản thân, về một cái tôi tồn tại bất biến. Tiểu ngã của cá nhân.
Đức Phật không chấp nhận điều có một Đấng sáng tạo ngự trị trên toàn cõi vũ trụ và trừng phạt hay ban thưởng tùy theo công trạng của mỗi con người khi còn sống trên thế gian này hay " MỘT LỜI HỨA " đến một nơi nào khác. Thế nên đối với Đức Phật - một mức độ phổ thông hơn con người không phụ thuộc vào thẩm quyền - thẩm quyền của bất cứ ai, giáo pháp của bất cứ người nào
Đức Phật không chấp nhận ý niệm của Tăng chúng, Phật tử hay kể cá tưởng của Bà La Môn giáo trong Kinh cổ Vệ Đà về sự trường tồn, bất biến, liên tục của linh hồn hay còn gọi là Tiểu ngã ( Atman ).
Đức Phật nói khi con người được giải thoát khỏi lòng thèm muốn, ràng buộc và ích kỷ thì mọi khổ ách, xung đột cũng sẽ biến mất trong cảm thọ của con người.hay thường nghe giảng là tiêu trừ. Giải thoát khỏi mọi ràng buộc ngay cả sự khác biệt tốt, xấu - lẽ đương nhiên là ở trong đời sống thường nhật được hiểu cách khác không có sự phân tách như thế.

VẤN ĐỀ ; TU THEO ĐẠO PHẬT.

VẤN ĐỀ ; TU THEO ĐẠO PHẬT.
Bài 8. Tự do hoàn toàn và sáng suốt...
Kế đến, là sự nhận chân SỰ THẬT, giác ngộ chân lý nghĩa là thấy, biết mọi sự như chúng ĐANG LÀ - ( yatha bhutam.- sự giác ngộ Chân lý ) nhưng Đức Phật lập đi lập lại nếu con người không thấy, biết sự thật quy ước hay ước lệ thì con người không thể nhận biết sự thật tuyệt đối chân thật hay cũng có thể nới rộng ra con người không sống trong thế giới ta bà đau khổ này thì cũng không cần đến vấn đề giải thoát khổ và như thế cũng không cảm nhận từ Niết bàn dùng để diễn tả một tình huống cảm thọ khác bình thường như toại nguyện.
Con người phải TỰ THÂN NHẬN THỨC, TỰ THÂN TÌM HIỂU có lẽ đây mới là BƯỚC ĐẦU TỐI CẦN THIẾT của Giáo pháp truyền bá rộng rải, chắc thực trong 84 vạn pháp môn theo tinh thần Phật. ( 84 vạn là con số tượng trưng của thời xưa LÀ RẤT NHIỀU )..
Đức Phật nói với người tu học khổ hạnh Kalama rằng : " đừng nên chấp nhận bất cứ điều gì chỉ vì điều đó được truyền bá bởi tôn giáo, tính ngưỡng, hoặc kinh sách, bởi Thầy giảng hay các Vị Đạo sư, kể cả Ta dù các người xem ta là Thầy, mà chỉ nên chấp nhận trong trường hợp tự thân nhận biết điều đó là đúng đắn, điều đó không làm buốn phiền, khổ sở chính mình và người khác ".
Trở lại vấn đề gọi là khổ của con người dù gọi chung là KHỔ nhưng con người có hàng ngàn, hàng vạn, vạn cái khổ mà không cái khổ nào giống cái khổ nào nên CÁCH GIẢI cái khổ này không thể giống CÁCH GIẢI cái khổ khác........ ...Đức Phật dạy :" Mọi thế pháp đều hư dối cho dù pháp đó Như lai vừa mới ban truyền mà bất cứ người nào lập lại " do đó không phải các Pháp mà con người biết, con người truyền đạt cho nhau là SAI nghĩa là không nhất thiết áp dụng đúng cho mọi người, mọi trường hợp tu tập để giác ngộ; cũng như thuốc và bịnh - thang thuốc có thể là thần dược cho bịnh nhân này mà lại là độc dược với bịnh nhân khác là thê. Pháp, Tông, Chi hay Thầy này, Sư kia....có thể Đúng nhưng là trường hợp của Họ chứ không nhất thiêt cho mọi người..., cho mọi " cái khổ " và cũng từ đó với người không định tâm, vị kỷ sẽ sanh ra phân biệt.......Thầy tôi hay...Chi tôi giỏi....Tông tôi tài ba, tuyệt mật, tuyệt vời, bí truyền......mà không nghĩ rằng PHẢI TỰ MÌNH UỐNG NƯỚC MỚI BIẾT NƯỚC thế nào.....PHẢI TỰ MÌNH LÀ ỐC ĐẢO MỚI KHÔNG LỆ THUỘC.....cà luôn luôn PHẢI NHỚ rằng Tham, Sân, Si của chính mình dẩn dắt mình vào đường KHỔ nên tránh xa......

Ý KIẾN : VỀ ĐỜI SỐNG CỦA NGƯỜI PHẬT TỬ, CƯ SĨ.

Ý KIẾN : VỀ ĐỜI SỐNG CỦA NGƯỜI PHẬT TỬ, CƯ SĨ.
.
Với lời dạy của Đức Phật hay của người đàng hoàng thì chưa bao giờ Ngài nói người Phật tử hay cư sĩ là người " sanh ra với hai bàn tay trắng, khi chết cũng lại trắng tay ". Về biểu tướng Họ vẫn sinh hoạt bình thường, nếu không muốn nói là rất tích cực bởi việc mất, suy sụp ( theo cách nhìn của thế nhân ) không tác động tiêu cực đối với Họ nghĩa là Họ vẫn vững chảy bước đi trên đường đời. 
Như vậy nếu người Phật tử hay cư sĩ tại gia, có thể có gia đình, con cái thì Họ cũng vẫn hoàn thành trách nhiệm xã hội được, nghĩa là vẫn đóng góp cho xã hội được và chúng ta TƯỞNG rằng CÁI CÓ của Họ là Họ hưởng thụ như chúng ta - Không quan trọng đới với Họ mặc dù Họ cũng thọ Lạc, thọ Khổ nhưng KHÔNG vướng mắc gì cả - đó là điểm khác biệt giữa thế nhân và người Phật tử hay cư sĩ.
Ai có thể chắc chắn nói rằng Thái Tử Tất Đạt Đa sau khi giác ngộ thì KHÔNG CÒN XÚC CẢM ?. Ai tin chắc rằng Thái Tử Tất Đạt Đa sau khi giác ngộ rồi KHÔNG THẤY, BIẾT thế nào là Lạc, thế nào là Khổ ?. Nếu cho là Ngài như thế có phải sai lầm chăng ?. Ngài vẫn XÚC CẢM, Ngài vẫn thấy, biết thế nào là Lạc, thế nào là Ái, thế nào là Dục, thế nào là Khổ nhưng đó là CÁI LẠC, CÁI KHỔ của thế nhân, còn Ngài - người giác ngộ KHỔ rồi, người KIẾN TÁNH ròi thì cũng CÓ xúc cảm nhưng xúc cảm không " vướng mắc " như chúng ta.
Bạn có nghe " nghịch nhỉ " bởi các câu " lạc như không lạc ", " hành như không hành " rồi chứ ?. Nếu Ngài không còn thấy, biết hay phú mặc không thấy, biết nữa thì làm sao tương thích với chúng sinh để giáo hóa ?. chẳng những thế mà Ngài còn thấy, biết một cách chính xác, vi tế, thận trọng hơn chúng ta. 
Nếu Ngài không còn thấy, biết thì làm sao đối ứng tương thích để hóa độ Ông Devadatta ( Đề-Bà-Đạt-Đa ) một Vị Tỳ khưu thỉnh cầu Đức Phật cho Ông quyền Chưởng quản Giáo Hội Tăng Già nhơn vào lúc niên thọ Đức Phật đã cao không được chấp thuận nên đem lòng tức giận, oán hờn, rồi âm mưu cùng Thái Tử Ãjatasattu toan sát hại Đức Phật - người giết Cha để soán ngôi, kẻ giết Đức Phật để chưởng quản Tăng già !!. Bao nhiêu lần ám sát, bao nhiêu lần chia rẻ Tăng già, nếu Thái Tử Tất Đạt Đa không thấy, biết thì làm sao hóa giải, làm sao hóa độ được Devadatta trở thành Phật Độc giác tên Atthissara .
Nếu Ngài không còn thấy, biết thì làm sao đối ứng tương thich để hóa độ Anãthapindikha. ( Cấp Cô Đọc ) từ một người muốn tu trong sự giàu sang của mình ( ông đã kiến tạo ngôi Tịnh xá trứ danh Jetavana - Kỳ viên ) trở thành người kiến Tánh, giác ngộ và sống đơn giản và đắc quả Tu Đa Hoàn ( Sotãpatti ) ( Kindred Sayings phần 1, trang 273 ).
Tóm lại, người tu Phật không phải lúng túng bởi " sanh ra với hai bàn tay trắng và chết đi lại hoàn trắng tay " - không phải thế, hoàn toàn không phải thế con người vẫn có, vẫn đủ điều kiện sống, vẫn cần có điều kiện phát triển và phát triển NHƯNG KHÔNG VƯỚNG MẮC VÀO . Thế thì chúng ta không nên lúng túng như thế để rồi trở thành sai lầm, tiêu cực, thụ động hay cả tin " buông xuôi " lầm lẩn trong đời sống thực tế, bởi Đạo Phật CHỈ GIẢI THOÁT KHỔ ngay trong đời sống này - đời sống có khổ dẫy đầy này. Con người vẫn sống, vẫn phát triển theo xã hội và xã hội tiến bộ.hài hòa - có thể không dể gì nhưng từ chúng ta là mầm -( tiệm tu, tiểu nguyện ), là biểu tượng rồi sẽ phát huy, nhân rộng Đại nguyện ) hay ít ra TA cũng đã giải thoát đau khổ cho chính ta trong cuộc sống hiện tại CÓ KHỔ này.. Có phải chăng có " Niết bàn tại thế " ?.
.

VẤN ĐỀ ; TU ĐẠO GIẢI THOÁT KHỔ



VẤN ĐỀ ; TU ĐẠO GIẢI THOÁT KHỔ...........
.
Nếu Bạn có đủ điều kiện và đủ thời gian để Bạn nghe nói về " cái ngon " của một món ăn ở Nhà Hàng Đồng Khánh. Nếu Bạn có đọc hàng vạn cuốn sách nói về cách nấu món ăn ngon ở Nhà Hàng Đồng Khánh, Bạn có thể BIẾT NGON không nếu Bạn chưa ăn trực tiếp ăn món ở đó ?.
Không, không bao giờ, phải không Bạn.
Nếu Bạn có đủ điều kiện và thời gian để học hỏi, nghe giảng và " làm theo, lập đi lập lại những gì được chỉ bảo " nghĩa là thực hành nghiêm mật tất cả các pháp để giải khổ mà Bạn KHÔNG BIẾT KHỔ là gì thì liệu có được giải không ?.
Không, không bao giờ phải không Bạn ?.
Vậy người tu Đạo Phật - Đạo giải khổ - Bạn hãy tự mình quán xét, thậm thâm cái KHỔ đi, nghĩa là việc đầu tiên Bạn phải BIẾT, thọ CÁI KHỔ thì Bạn mới có Pháp phù hợp cho mỗi cái khổ đó - một trong muôn ngàn cái khổ khác nhau - khác nhau hoàn tòan, không cái khổ nào giống cái khổ nào mà con người chúng ta sẽ và phải đối diện trong cuộc đời đầy gian truân này..
Chỉ có cách Bạn uống nước Bạn mới biết nước thế nào mà thôi.
Chỉ có cách chúng ta nghe theo Đức Phật dạy bằng lời KHÁCH QUAN, CHÍNH XÁC và VÔ VỊ LỢI nên tin được:
" KHỔ do VÔ MINH, do sự hiểu biết SAI LẦM, theo quan điểm của Đạo giải thoát khổ MÀ TRÁNH SAI LẦM - Đức Phật lại dạy một lời rất KHÁCH QUAN :
" đừng tin tưởng những gì do.......đừng tin tưởng những gì do......và cũng đừng tin tưởng kể cả Ta, người mà các ngươi kính trọng, tôn xưng là Thầy...hãy xem xét cẩn thận những gì có thể làm buồn phiền, đau khổ chính mình và người khác THÌ BỎ NÓ ĐI "'
Bạn không thể nói " tôi tu theo Đạo giải thoát khổ, tôi đang tu tập theo pháp này của........pháp kia của....hay của Vị.ở trên núi cảo rừng thẩm; tôi tu theo Vị này...bởi Vị ấy dạy cho tôi pháp bí truyền, bởi Vị ấy kể cho tôi nghe rất nhiều trường hợp đã dạy cho ai đó đã có kết quả..... là Bạn sẽ LÀM ĐƯỢC HẾT KHỔ ...?..
Không bao giờ - dù Bạn có nghiệm mật, cẩn trọng hành một pháp nào đó mà nhiều người ca tụng là tuyệt với, mà nhiều người hứa hẹn là hiệu quả nhất trong mọi pháp pháp, mọi thời đại.......Tôi hay Bạn tụng miệt mài một quyển Kinh mà gọi là huyền mật, vi diệu, bí truyền..... .....cầu xin mười phương Chư Phật phò hộ, độ trì đi nữa đều VÔ HIỆU và cũng không ai có thể ban phát cho Bạn được cả.
. Chỉ có một cách - pháp - duy nhất trong cuộc sống đang khổ này Bạn hay tôi nghe những lời khuyên CHÂN THÀNH, KHÁCH QUAN, VÔ DỊ LỢI của Đức Phật
"" con người sở dĩ khổ bởi con nguoi mãi ĐEO BÁM những SAI LẦM, u mê vô minh của CHÍNH MÌNH tạo ra "'mà chúng ta BUÔNG BỎ " bớt " hay hết Vô minh của chình mình.......tức bớt hay hết Tham, Sân, Si thì mình mới cảm nhận sung sường - loại sung sướng mà Bạn cảm, Đức Phật gọi là CẢM THỌ NIẾT BÀN và ngay trong cuộc sống CÓ KHỔ này.
Niết bàn tại thế là vậy.

.

VẤN ĐỀ ; TU và TU THEO ĐẠO PHẬT

VẤN ĐỀ ; TU và TU THEO ĐẠO PHẬT.
Bài 1 ; YẾU CHỈ CỦA PHẬT TỔ.............
Tôi tự hỏi và có lẽ Bạn cũng đã tự hỏi, từ lúc Thái Tử Tất Đạt Đa giác ngộ thành phật có phải Ngài đã trở thành một Vị quyền năng cao siêu ......hay không ?. Ngài có thật là đã phải tu tập hàng muôn ngàn kiếp trước đến giờ này mới thành tựu không ?.
KHÔNG , không phải thế - Đức Phật còn đó, một con người bình thuờng như Ngài xác định ....nhập thế hiền hòa, nhả nhặn, đôn hậu, thuyết pháp và đến nay ngày nay con người chúng ta ghi lại với rất nhiều Kinh, sách Luận giảng,...lưu truyền.
Mặc dù Ngài chẳng ghi lại nhưng rất nhiều buổi thuyết giảng nhưng cho đến ngày nay hầu như không mấy người khởi đầu thuyết giảng hay khởi đầu cuốn Luận giảng về Đạo Phật mà xác định với thính chúng " yếu chỉ của Đạo Phật " là gì?.
Đa phần Sư Thầy, Giảng sư thuyết giảng " hình như " con người PHẢI THEO MỘT PHÁP mà chỉ có pháp đó mời đưa đền giải thoát khổ sau này nếu qua quá trinh nghiêm mật chấp thủ pháp ấy.......một số còn lại có vẻ " búc phá " hơn....chung qui làm thính chúng không ít hoang man nếu để ý.
Chúng ta, ai cũng muốn và nghĩ rằng, hy vọng rằng khi chúng ta đã thấu hiểu được tường tận những điểm chính yếu của Yếu chỉ ấy thì sẽ bước được một quảng đường dài trên đường tu học hoặc tu hành của mình.
Chung quanh chúng ta không biết bao nhiêu Vị Đạo cao đức trọng, bao nhiêu Luận sư nổi tiếng với kiến thức uyên thâm, đã nhiều năm tu học hoặc tu hành nhưng suốt thời gian từ khi Thái Tử giác ngộ đến nay con người vẫn " dậm chân tại chỗ ", vẫn than đời là bể khổ mặc dù các Vị thường nhắc lại lời Đức Phật " ta là phật đã thành, chúng sinh là phật sẽ thành ". Chắc có lẽ để khuyến khích chúng sinh cố gắng tu hành, mặc dù đã biết NẾU NÓI ĐÓ là con đường thì đó lại là con đường không điểm đến sao.
Chúng ta, chúng sinh, thoát khổ là một mục đích tối thượng bởi không một con người nào lại không khổ, cho dù Bạn quan niệm thế nào về cuộc sống thì rốt cuộc Bạn cũng vướng bận âu lo, phiền muộn,....nói là vui sướng, hanh phúc...nhưng lo âu, sợ sệt nghĩa là khổ. Nhưng nếu có câu hỏi nêu lên: Yếu chỉ của Đức Phật, Yếu chỉ của Đạo giải thoát RỐT RÁO ĐAU KHỔ là gì ? thì hình như mỗi Vị có một cách trả lời, nhưng tựu chung là khác nhau !!. Mặc dù nhiều vị - tuy không xác định rõ nhưng ngôn ngữ và phong thái của Họ cho chúng ta nghĩ rằng Họ là những người " nắm được yếu chỉ của Đức Phật " rất rõ ràng...nhưng VẪN ĐƯA TAY cho chúng ta nắm...chắc chứ không nêu YẾU CHỈ..!!
Một số Vị thì bảo Tu Phật thì phải chú trọng đến Tứ Diệu đế : Khổ, Tập, Diệt, Đạo - bốn Chân lý cao cả đó được trình bày chỉ là những phương pháp tu tập có khả năng diệt trừ đau khổ, rồi sẽ đạt đến mục đích giải thoát, an lạc, hạnh phúc.
"" Khổ - cảm giác khổ đau chúng ta ĐÃ CẢM, đã thọ rồi mà..chúng ta diệt được nó à...
Một số Vị khác dạy cho chúng ta Ba nguyên lý căn bản, ba dấu ấn tối thượng : Khổ, Vô thường, Vô ngã.
Một số khác xác định với chúng ta CHỈ CẦN niệm, niệm, niệm danh hiệu Phật là quan trọng, là sẽ giải thoát những nghiệp chướng, là sẽ được về Tây phương Cực Lạc.
Và bình nhật chúng ta thường xuyên nghe từ các Vị tăng tu " hình như " nhấn mạnh vào trọng điểm là : hành thiện, lánh ác, bố thí, tích công đức, lập Chùa, cúng Tăng ....hoặc " gạn đục, lắng trong - tỉnh tâm là cốt lõi, như TÍCH CÓP " VỐN LIẾN " tu tập hay lột dần như " bánh tét lột dần "đến ngày nào đó bánh tét không còn là bánh tét....như lột củ hành........từng tép...từng tép rồi ngày nào đó củ hành không còn là củ hành chăng.
Tất cả những xác tín về yếu chỉ của Đạo giải thoát RỐT RÁO khổ nói trên đối với chúng ta - những chúng sinh sơ cơ, thiểu trí thì quả thật không có gì là không đúng nhưng tại sao, tại sao Yếu chỉ của Đức Phật lại được " đưa ra khác nhau "?, tại sao đường vào động Thiếu Thất lại không giống nhau ?.
Nếu chúng ta nhớ lời Đức Phật : " tất cả các pháp - thế pháp - đều là hư dối " thì ôi thôi....ôi thôi..... chúng ta gặp toàn là thế pháp...toàn là LỜI NÓI LẠI.
Nếu chúng ta nhớ lới Đức Phật : " hãy tự đốt đuốc mà đi " thì chúng ta mới biết rằng " lỗi tại ta, lỗi tại ta mọi bề " ( lời của Đức Chúa nói ) bới chúng ta quá nôn nóng hỏi " tu Phật là như thế nào ? " thì bổn phận của các Vị phải nói với chúng ta " Tu Phật là như thế.....là như thế....." chúng ta đâu ngờ rằng câu trả lời RẤT ĐÚNG ĐÓ là của CHỈ NGƯỜI ĐÓ chứ không phải của mọi người. Đúng đó nhưng đúng ở trường hợp này
.......thang thần dược cầm trên tay đó liệu có phải là thần dược của bịnh mình hay không ?.
Chúng ta không biết rằng : Đạo Phật hay Phật giáo là một " KHOA HỌC NỘI TÂM " và đối tượng của nền khoa học đó là " TÂM THỨC ". Nỗ lực thực hiện trực tiếp những kinh nghiệm do nền Khoa học ấy đem đến là TU TẬP và kết quả là kết quả của chỉ người tu sửa mới TRẢI NGHIỆM và CẢM THỌ - NIẾT BÀN. do vậy, cho dù rằng là Khoa học nhưng kết quả của Phật giáo KHÔNG THỂ KIỂM NGHIỆM LẠI không thể lập lại như thí nghiệm kiểm chứng của khoa học. Thế nên Đức Phật cảnh giác chúng ta " mọi thế pháp đều là Hư dối ", mọi thế pháp chỉ là những TAY CHỈ TRĂNG, là CON THUYỀN của CHỈ RIÊNG AI ĐÓ mà thôi.
Thế nên chúng ta mới thấy tại sao suốt gần nửa thế kỷ thuyết pháp - nói cách giải thóat khổ - mà Đức Phật bảo TA CHƯA NÓI LỜI NÀO cả. mỗi người một con đường, mỗi người một pháp vào dộng Thiếu Thất, mỗi " cái khổ có một CÁCH HOÁ GIẢI RIÊNG " - không phải thang thần dược của người này cũng là thần dược của người khác......đừng chấp vào pháp nào của ai cho dù ngay của Đức Phật nêu lên !!
"" Mọi thế pháp đều Hư dối cho dù pháp đó Như Lai vừa mới ban truyền mà bất cứ người nào lập lại ""
( còn tiếp phần 2 ).

VẤN ĐỀ 2 ; TU và TU THEO ĐẠO PHẬT

VẤN ĐỀ 2 ; TU và TU THEO ĐẠO PHẬT........
Các pháp mà chúng ta được nghe giảng, chúng ta được đọc qua kinh sách, giảng luận mà trước đây chúng ta nghĩ là những con đường sáng mà chúng ta noi theo giờ quá ra chỉ là hư dối, không thể LẬP LẠI, TU THEO RẬP KHUÔN, bởi nó chỉ là một con đường mà ai đó đã đi qua và vẻ lại - CÁC PHÁP ẤY KHÔNG CÓ GÌ LÀ SAI TRÁI nhưng nó CHỈ ĐÚNG ở MỘT TRƯƠNG HỢP của người đó, còn đối với bất cứ ai lập lại, nhái lại, tập luyện theo thì cũng là HƯ DỐI, bởi nó không là hoàn cảnh của chúng.
Đồng ý là KHỔ nhưng không có " cái khổ " nào giống cái khổ nào - không có một bịnh nào giống một bịnh nào nên thang thuốc này có thể là thần dược của bịnh này nhưng lại là độc dược của bịnh khác.
Thế thì đã rõ . Tại sao suốt hơn 2500 năm " nhái lại " nên không ai " cảm thấy giác ngộ ", không ai cảm thọ AN LẠC là thế. Không thể đi trên con đường của bất cứ ai mà đến nơi của chính mình !!. Không thể không đi mà đến nơi mình đến. Không thể không uống nước mà biết nước như thế nào - tuy rằng CHẮC CHẮN " cái mát " ấy không giống nhau nhưng chúng ta BIẾT NÓ MÁT NHƯ THẾ......nó làm cho chúng ta " đã khát "
Vậy Yếu chỉ của Phật tổ là gì ?. Vậy tu là làm sao ?.
Vấn nạn thứ nhất, chúng ta bình tỉnh thì cũng dễ nhận ra. Yếu chỉ của Phật tổ là " giải thoát rốt ráo đau khổ của con người " mà con người ĐANG SỐNG, hiện sống, hiện tồn tại trong thế gian này. ( không thể biết, không thể nói chắc rằng giải thoát ở một thế giới nào mà con người không hiện hữu ). Thế thì ngay tại thế gian này nếu con người giải thoát được cái CẢM THỌ KHỔ thì nhất định thân chứng được cái CẢM THỌ " Niết Bàn " cũng phải tại thế gian này. Đúng, đúng như lời Đức Phật dạy rồi. Tu, tu giải thoát khổ đau thì Niết bàn hiện ra, hiện ra tại thế, chứ không phải ở một nơi nào khác như Tây phương Cực Lạc, một nơi nào mà chưa bao giờ con người biết đến, chưa bao giờ cư ngụ nơi ấy và nhất là chúng ta ĐANG KHỔ mà phải đến lúc chúng ta ĐẾN MỘT NƠI NÀO ĐÓ mới hết khổ ...thì thôi Khổ vẫn còn đeo bám chúng ta suốt quãng đời này...
.......ôi thôi thật vô ích.
Ngoài ra - Giải thoát theo Đạo Phật là TRÁNH RA.., THOÁT ĐI KHỎI. những " cái THẤY, BIẾT SAI LẦM " do Vô minh của chính con người PHỦ LÊN TRÊN ĐỐI VẬT, TRÊN HIỆN TƯỢNG TƯƠNG TÁC làm cho con người THẤY, BIẾT KHÔNG như thật tính của nó, KHÔNG LÀ NHƯ LAI..............KHÔNG PHẢI NÓ ĐANG LÀ...... mà sanh ra những CẢM THỌ SAI TRÁI, sanh ra NGHIỆP lực để rồi kéo theo HÀNH động SAI TRÁI mà KHỔ.
Do vậy, việc tu giải thoát rốt ráo KHỔ theo quan điểm của Đạo Phật là phải đầu tiên NHỚ LỜI DẠY của Đức Phật "" KHỔ do VÔ MINH " - BẤT CỨ VIỆC GÌ LÀM CHO CHÍNH MÌNH VÀ CHO NGƯỜI KHÁC CÓ TUONG TÁC PHẢI LO ÂU SỢ SỆT, BUỒN PHIỀN ..........."" THÌ PHẢI BỎ ĐI "" .
Vấn nạn thứ hai, TU là làm sao ?. trong khi tất cả các pháp được bàn, được rao giảng, được truyền thừa đều là hư dối, đều là không thể NHÁI LẠI, làm lại mà có thể đạt được kết quả giải thoát khổ.
Thế thì Tu, tu theo Đạo giải thoát rốt ráo đau khổ là phải làm sao ?. Đức Phật dạy chúng ta và có thể tin được là phải TIẾP CẬN trực tiếp vấn đề thì mới hiểu vấn đề. KIẾN DIỆN NHƯ LAI ( thì mới ) GIẢI THOÁT ( được ) THÀNH PHẬT ( thành người không khổ ) Quả thật là một lời dạy rõ ràng
-- nếu chúng ta không ngộ nhận " như lai " là tên riêng của một Vị Phật mà con người tôn xưng..
-- nếu chúng ta phân định rõ ràng từ ngữ Hán Việt - Như lai là như nó ĐẾN, như nó đang trình hiện trước mặt chúng ta....nó ĐANG LÀ NHƯ THẾ...nghĩa là chúng ta THẤY, BIẾT được NHƯ THỊ......( thị hiện )
Có lẽ thế, thì con người chúng ta KHÔNG CÒN SAI LẦM ( sai lầm theo quan điểm của Đạo Phật ).
Có lẽ thế, thì con người chúng ta mới có thể TUỲ DUYÊN mà vận dụng được PHÁP - cách - mà chúng ta ĐÃ ĐƯỢC dạy, được giảng bởi các Sư, Thầy và các Thiện tri thức, Bạn bè tốt cho THÍCH HỢP với mỗi " cái KHỔ " mà chúng ta đương đầu. Ví dụ thất tình vì người yêu bỏ đi......., mặc cảm nghèo đói......., con cái đối xử không tương hợp......nên khổ sở....v...v.... .
Trong đời sống ở thế gian này, thế gian mà chúng ta không thể nào biét " tại sao tôi có mặt ở đây ??"" "" sau khi tôi chết tôi đi về đâu ?" thì Bịnh là nói chung NHƯNG mỗi bịnh mỗi khác nhau. thì KHỔ là nói chung NHƯNG mỗi khổ mỗi khác nhau hoàn toàn thế thì các pháp đã học mà Đạo Phật gọi là Thiện xảo SẼ ĐƯỢC VẬN DỤNG GIẢI QUYẾT MỖI CÁI KHỔ dễ dàng.... NẾU TƯƠNG THÍCH chứ không thể một pháp có thể áp dụng chung cho mọi cái khổ mà còn có thể đúng được....
( còn tiếp phần 3 )..
.