Thứ Ba, 19 tháng 11, 2019

Vì Sao Tăng Bảo Ngày Càng Đổ Đốn Đến Tệ?


Ngạo Thuyết

 
Vì Sao Tăng Bảo Ngày Càng Đổ Đốn Đến Tệ?
Cuộc sống như cung đàn muôn điệu, năm tháng dần trôi cho cây xanh hé nụ, cho vô thường mầu nhiệm..

Thời gian gần đây người học Phật không quá khó để bắt gặp sự trượt dài nhân cách đạo hạnh của giới Tăng Bảo mà gần đây nhất là vụ gạ tình tai tiếng của sư Thích Thanh Toàn, trước đó là vụ hiếp dâm bé gái 14 tuổi của sư Thích Phước Hoàn, trước nữa là vụ lùm xùm ở chùa Ba Vàng do sư Thích Trúc Thái Minh cùng bà Phạm Thị Yến chủ xướng,... rồi đến sự nổi loạn của viện chủ tự phong Nguyễn Nhân chưởng quản chùa Tân Diệu - Long An,...
Những thị phi chốn Tòng Lâm đã kéo theo biết bao sư thầy rơi vào vòng xoáy mà điển hình là sư Thích Nhật Từ, Thích Trí Minh, Thích Từ Thông, Bửu Chánh, Pháp Tánh,... người đấm, kẻ xoa gây điên đảo thị phi.
Lội ngược dòng thêm một đoạn nữa người học Phật sẽ thấy một sư thầy Thích Thông Lạc với những tư tưởng cực đoan quá khích, một sư thầy Thích Chân Quang dối truyền Phật pháp đổi trắng, thay đen,...
Về những ni sư chốn Phật môn danh tiếng hiện nay NT có thể khẳng định họ là những bậc thầy "Tám" chuyện.
Lắng lòng một chút người nghe sẽ không quá khó để nhận ra một sự thật là rất rất nhiều ni sư thuyết pháp với những câu chuyện được thêu dệt, thêm thắt cùng những khẳng định nói như đúng rồi về những điều mà chính họ không thật sự rõ biết và họ thường gắn mác kinh Phật cho những câu chuyện để thâu tóm niềm tin nơi tín đồ.
...
Có vẻ không ồn ào, không lộ liễu đổ đốn như chư Tăng Bảo nhưng tin rằng nơi chốn hậu cung ni chúng sẽ không ngớt thị phi bởi lẽ đơn giản ni sư hay chư Tăng đều là con người. Và thị phi thường còn ở chốn hậu cung là sự đương nhiên bởi vì "Vì Ni Là Con Gái".
...
Trước sự trượt dài nhân cách đạo hạnh của giới Tăng Bảo ngày nay Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam cơ hồ như quá "im lìm", rất đỗi vô trách nhiệm đối với sự suy thịnh của đạo pháp.
Tại sao lại như vậy?
Vì Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam chỉ là một công cụ quản lý xã hội của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Những người làm nơi Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam ăn cơm Chúa nên phải múa theo sự chỉ đạo của Chúa. Họ không là người có tâm huyết đối với đạo pháp do Phật Thích Ca trao truyền. Ngồi ở nơi Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam họ có cơm ăn, áo mặc và sự trọng thị.
Do đó việc Nguyễn Nhân, Thích Trúc Thái Minh,... hay bất kỳ ai có hủy hoại chánh pháp đều không khiến họ động tâm. Bởi lẽ họ biết mọi việc đã có Đảng và Nhà Nước lo; việc của họ là ngồi chơi xơi nước, chờ đợi sự cung phụng là những món lợi quả được các chùa chiền, tự viện gửi về và chờ đợi cả sự chỉ đạo ở Cấp Trên.
...
Những bê bối xảy ra ở giới Tăng Bảo, ở các hệ thống chùa chiền, tự viện lẽ nào Đảng và Nhà Nước không hề biết? Họ biết cả đấy. Nguyễn Nhân không thể một tay chống trời, để làm được những điều đã đang và sẽ làm Nguyễn Nhân, Thích Trúc Thái Minh, Thích Thanh Quyết, Thích Phước Hoàn, Thích Thanh Toàn, Thích Nhật Từ, Thích Chân Quang,... nói túm lại là những người dòng họ Thích mang danh nghĩa tu hành mà chạy theo danh lợi, chùa to, Phật lớn đều được ô dù chống lưng, chỉ có ô dù chống lưng họ mới có thể tồn tại làm những việc trái đạo và huênh hoang như thế.
Ô dù từ đâu mà có? Ô dù to bự chẳng thể từ nơi dân đen mà có, ô dù đương nhiên sẽ phải ở nội bộ của các tổ chức chính trị. Và chúng ta đều biết Việt Nam vốn độc đảng, chỉ có mỗi Đảng Cộng Sản Việt Nam chủ trì đại cuộc. Do đó, yêu cũng nơi đấy, ghét cũng nơi đây. Việc đúng sai chỉ là sự xấp ngửa bàn tay nơi chốn này.
Tại sao lại có việc xuất hiện rất nhiều ô dù chống lưng cho các sư thầy, các cá nhân làm bậy ở các hệ thống chùa chiền, tự viện?
Bởi lẽ chúng ta đều biết và họ cũng biết nước trong sẽ không có cá. Thế nên bằng cách này, cách khác họ Phải làm cho nước đục.
...
Việc chống lưng là chống lưng nhưng nếu sư thầy nào hành xử lộ liễu và bị nắm thóp thì họ sẽ không ngần ngại việc "cờ bí, thí tốt" chăng?
Có vẻ là vậy nhưng thật ra cờ không hề bí, tốt vẫn cứ thí. Đấy là chỗ "cao minh" của người làm chính trị.
Tự do tôn giáo, tự do ngôn luận là một mối nguy cho chế độ độc tài. Tự do tôn giáo đã là rào cản khiến Đảng và Nhà Nước không thể quản lý sát sao nội bộ các tôn giáo. Đạo Phật cũng thừa hưởng sự tự do mà giới lãnh đạo đất nước không hề mong muốn. Những thùng Tam Bảo đầy ắp tiền và những khối tài sản khổng lồ của đạo Phật quả thật là một món mồi thơm ngon, béo bở.
Thêm nữa, nắm lấy tư tưởng của tín đồ Phật tử, thuần phục họ bằng niềm tin tâm linh là một điều rất tuyệt vời. Nếu làm được như thế quả thật là thập toàn, thập mỹ. Đấy là một cách cư xử rất đặc trưng, rất đời. Và đó cũng là sự ấu trĩ, thiển cận của đời. Đời là thế.
Đã nghĩ là làm. Cần phải quốc hữu hóa đạo Phật. Bên cạnh việc cài cắm cán bộ, quy hoạch sư thầy Tăng Bảo vẫn cần đến việc sư thầy hư đốn để việc quốc hữu hóa đạo Phật được lòng dân cùng với sự ủng hộ của tín đồ Phật tử. Có vẻ mọi việc đều thuận lợi. Cơ mà cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, thế nên những việc vô đạo, trái đức há dễ trót lọt.
Hòa Thân tham lam, xảo trá đến mấy thì Càn Long cũng sẽ thịt khi thấy đủ béo mụp. Và người trong thiên hạ vẫn dõi mắt xem những vở tuồng man trá, lọc lừa với những cung bậc cảm xúc khác nhau.
...
Thế nên... vì thế sư thầy Tăng Bảo ngày nay sẽ từng bước được quy hoạch với phương châm Thuận Ta Thì Sống, Chống Ta Thì Chết. Do vậy Tăng Bảo có đạo tâm sẽ bị thải loại từ vòng gởi xe.
Đạo Phật Việt Nam ngày càng rất đời là vì thế. Đấy là một trong những nguyên nhân khiến giới Tăng Bảo ngày càng kém cỏi, đổ đốn ra.
...
Ngoài việc quốc hữu hóa đạo Phật khiến giới Tăng Bảo ngày càng bệ rạc, tha hóa còn có nguyên nhân nào khiến giới xuất gia trở nên Rất Đời đến tệ?
NT sẽ lại tiếp tục câu chuyện bằng một lược trích từ kinh Mi Tiên Vấn Đáp:
...
Vua Milanda hỏi:
-Vì muốn cầu điều chi mà các ngài xuất gia làm sa môn?
Na Tiên đáp:
- Chúng tôi xuất gia làm sa môn là muốn trừ hết những khổ não trong đời này, cũng không muốn đời sau phải chịu khổ não nữa. Vì những mục đích ấy, chúng tôi xuất gia làm sa môn. Chúng tôi xem đó là điều cốt yếu nhất, tốt đẹp nhất vậy.
Vua lại hỏi:
- Có phải hết thảy các vị sa môn đều vì muốn diệt khổ não đời này và đời sau nên mới xuất gia làm sa môn hay chăng?”
Na Tiên đáp:
- Không phải vậy. Thật ra, những người xuất gia làm sa môn có bốn hạng khác nhau.
Vua hỏi:
- Thế nào là bốn hạng sa môn khác nhau?
Na Tiên nói:
- Trong số những người xuất gia làm sa môn, có người do nơi mắc phải nợ nần nên xuất gia để tránh né; có người vì phạm phép nước nên sợ mà xuất gia để lẩn tránh; có người vì quá nghèo khổ nên xuất gia để được có cơm ăn, áo mặc. Ba hạng ấy không phải vì muốn diệt khổ não mà xuất gia. Hạng thứ tư là những bậc chân chánh xuất gia. Vì muốn trừ diệt hết khổ não đời này và đời sau, nên mới xuất gia làm sa môn.
...
Trực Luận: Thế đấy! Người xuất gia làm sa môn có bốn hạng. Và chỉ có hạng thứ tư mới là hạng xuất gia chân chánh, và người xuất gia chân chánh đeo đuổi việc trừ diệt hết khổ não đời này, đời sau từ xưa đến nay thật sự là rất hiếm hoi.
Phần đa người xuất gia xưa nay đều do hoàn cảnh túng ngặt như mắc nợ nần, phạm pháp, trốn lính, đói ăn, khổ đau, tuyệt vọng, chán đời,... mà tìm đến đạo Phật. Đây mới là sự thật hiện tồn nơi đạo từ lâu xa đến nay.
Phần đa người xuất gia xưa nay đều không thật sự xác định rõ mục tiêu tìm về đạo Phật của mình và phần đa đều không kiên định ở mục tiêu thoát khổ não đời này, đời sau tức việc giải thoát hoàn toàn.
Người lớn xuất gia đã không thể xác định được mục tiêu học Phật thì những chú tiểu vào chùa từ thuở bé thơ càng không biết lý do của việc học Phật nơi mình. Cụ thể được phơi bày nơi đoạn lược trích từ kinh Mi Tiên Vấn Đáp:
...
Vua hỏi:
- Như đại đức, có phải vì cầu đạo mà làm sa môn chăng?
Na Tiên đáp:
- Bần Tăng vốn xuất gia khi còn nhỏ tuổi, nhờ có kinh điển của Phật, cùng các vị sa môn đều là những bậc cao minh giáo hóa cho. Bần Tăng học kinh, thọ giới, thâm nhập vào trong tâm. Vì thế mà lập chí nguyện quyết trừ dứt khổ não trong đời này và đời sau vậy.
...
Chú tiểu Na Tiên nhờ có minh sư dìu dắt mà nhận diện và theo đuổi được mục tiêu xuất gia chân chánh.
Đáng tiếc là minh sư nơi đạo Phật ngày nay hoàn toàn vắng bóng, người chứng ngộ đạo pháp hoàn toàn không có. Thế nên con đường học Phật, hành theo Phật trở nên cam go, xa vời.
Vì sao minh sư nơi đạo Phật ngày nay lại hiếm hoi đến mức bặt dấu?
Vì thực tế là phần đa người xuất gia học Phật từ lâu chỉ là những hạng người khốn cùng trốn nợ, trốn lính, chán đời, đói ăn, bần hàn,...
Người chân chánh xuất gia vốn đã ít ỏi lại không có minh sư chỉ điểm nên dần dần đánh mất chí nguyện xuất thế giải thoát hoàn toàn, từng bước lạc lối chánh đạo.
Có còn lại chăng chỉ là một vài vị Tăng Bảo có đạo tâm gìn giữ đạo Phật chân chánh. Vai trò gìn giữ, truyền trao kinh Phật chính là vai trò chính yếu mà Phật Thích Ca gởi gắm cho giới Tăng Bảo. Và đến thời điểm hiện tại giới Tăng Bảo chí ít vẫn còn làm được điều đó. Lành thay!
...
Qua phần trích lục kinh Mi Tiên Vấn Đáp, Ngạo Thuyết muốn truyền tải đến các bạn điều gì?
Đó là vai trò gìn giữ Kinh Phật là vai trò chính của thành phần Tăng Bảo.
Đồng thời với sự phân hóa mục đích xuất gia ở giới Tăng Bảo cũng như bối cảnh quản lý đạo Phật ngày nay thật khó để thành tựu bậc Long Tượng chốn chùa chiền, tự viện.
...
Với những hạng xuất gia hiện tồn nơi đạo Phật ngày nay cùng với sự định hướng quốc hữu hóa đạo Phật của Đảng cộng sản Việt Nam giới Tăng Bảo ngày càng trở nên Rất Đời là lẽ hiển nhiên mà người học Phật cùng xã hội phải chấp nhận và thừa nhận.
(Mời Các Bạn Xem Tiếp Bài Viết - Vì Sao Giới Tăng Bảo Ngày Càng Trở Nên Rất Đời Như Thế)

Vì Sao Chỉ Với Dăm Ba Câu Nói Ngu Ngơ Của ...


Ngạo Thuyết
Vì Sao Chỉ Với Dăm Ba Câu Nói Ngu Ngơ Của Ông Dương Ngọc Dũng Tăng Đoàn Trực Thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Rúng Động?
Vì Nhóm Người Mang Danh Nghĩa Chư Tăng Cây Cao, Bóng Cả Này Vốn Không Có Thực Tu, Không Thật Sự Có Chánh Tâm Học Phật.
...
Cuối cùng ông Dương Ngọc Dũng cũng đành phải chịu nhục lê tấm thân đến trung tâm Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam khẩn khoản gửi lời xin lỗi vì những phát ngôn nông nổi của chính mình bởi lẽ lời xin lỗi bằng văn bản trước đó của ông không được giới Tăng Ni, Phật Tử chấp nhận.
Dù cho đại diện của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam đã chấp nhận lời xin lỗi nhưng những lời ong, tiếng ve vẫn thì thào rằng ông Dương Ngọc Dũng không có sự thành tâm.
Và đúng thật là ông Dương Ngọc Dũng không có một chút thành tâm nào cả. Thậm chí là trong lòng ông Dũng đang oán hận, hậm hực và không phục cách hành xử của giới Tăng Bảo Việt Nam.
Thực tế là ông Dương Ngọc Dũng không hề nhận ra những cái sai của chính mình sau những phát ngôn có tính châm chích, dè bỉu. Và những lời phát ngôn của ông Dũng dựa trên những chứng cứ có thật về thực trạng của Tăng đoàn ngày nay và cả những hiểu biết nông cạn, thiển cận về đạo Phật mà ông Dũng ngộ nhận sau bao nhiêu năm mài đũng quần nghiên cứu tôn giáo, nghiên cứu đạo Phật trên giấy để giành giật về những tấm bằng cấp được cho là danh giá, thượng lưu.
Sở dĩ ông Dương Ngọc Dũng phải xuống nước quỳ lụy, nhận lỗi về mình là do áp lực bị mất việc, sự nghiệp tiêu ma dưới sức ép của dư luận cũng như của Tăng Đoàn, Phật Tử Việt Nam. Vì để cứu vãn công danh, sự nghiệp có nguy cơ bị mất do vạ mồm ông Dương Ngọc Dũng đành phải cắn răng ngậm bồ hòn làm ngọt. Thật đúng là cục sắt ném đi, hòn chì ném lại - Tập tành gieo gió, liền đó gặt bão tơi bời.
...
Về phần ông Dương Ngọc Dũng, Ngạo Thuyết không đào sâu việc phân tích làm rõ bởi lẽ ông Dương Ngọc Dũng vốn dĩ chỉ là một kẻ ngoại đạo học đòi thể hiện việc hiểu biết hơn người về đạo Phật cùng với chỗ tư tâm phụng sự đức tin của chính mình.
...
Ngoài ra, lỗi vạ mồm của ông Dương Ngọc Dũng đối với xã hội Việt Nam thời điểm hiện tại không từng là trường hợp cá biệt. Qua cổng thông tin truyền thông ngày nay chúng ta, những người Việt Nam đã phải chứng kiến biết bao tiến sĩ giấy người Việt và cả những Ông Lớn, Bà Cả - Thành phần được đặt để làm đại diện cho dân tộc Việt Nam, cho tri thức văn hóa người Việt thốt ra những lời nói chứa đựng sự ngu dốt, ngốc nghếch, kém cỏi về cả nhân cách, văn hóa lẫn học thức. Những điều này diễn ra ngày càng trở nên thường ở khắp mọi nơi trên đất nước Việt Nam thế nên đâu còn chi lạ lẫm.
...
Với những người học Phật cuồng tín cái gọi là hộ trì Tam Bảo một cách thiếu hiểu biết cũng như giới Tăng Bảo không chánh tâm tư sửa chính mình thì việc ông Dương Ngọc Dũng nhịn nhục đến Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam xin lỗi là một sự thắng lợi của việc hộ trì Tam Bảo, một số người sẽ giảm bớt bức xúc; một số người sẽ cảm thấy ít nhiều sự thỏa mãn, hả hê; một số người khác sẽ tỏ thái độ không vừa lòng, họ muốn “vùi hoa, dập liễu”, quyết chí dồn ông Dương Ngọc Dũng vào chỗ mất việc làm, công danh – sự nghiệp tiêu ma,...
Song với góc nhìn lặng lẽ, Ngạo Thuyết nhận thấy việc giới Tăng Bảo cùng đại chúng Phật Tử gây sức ép một cách thái quá buộc ông Dương Ngọc Dũng phải gửi lời xin lỗi về những phát ngôn là một nỗi nhục nhã ê chề cho đạo Phật mà Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam đã trực tiếp tạo ra.
...
Những phát ngôn nông nổi mang cả sự ác ý (nếu có) của ông Dương Ngọc Dũng phải chăng chỉ là những lời bịa đặt không có cơ sở hay thực tế là những điều ông Dương Ngọc Dũng trình bày ít nhiều gì cũng có thật.
- Điển hình như việc chư Tăng Bảo khách mời từ các quốc gia khác thể hiện thái độ cau có, khó chịu, thiếu sự hàm dưỡng tu hành khi không có được một chỗ ngồi ưng ý ở lễ hội Vesak tại chùa Tam Chúc – Ninh Bình.
- Có không việc chư Tăng Bảo người Việt Nam “bận" mãi tự sướng – selfie trong buổi lễ Phật đản được tiếng long trọng, trang nghiêm và hoành tráng đó?
- Có không việc không hề ít chư Tăng Bảo người Việt Nam thật sự xem việc xuất gia như là một cái nghề thu đoạt công danh, sự nghiệp vinh gia, phì thân?
- ...
Những điều này đã bị giới Tăng Bảo cùng đại chúng Phật Tử cuồng tín bỏ ngỏ khi ra sức “truy sát” kẻ ngoại đạo Dương Ngọc Dũng.
Tại sao lại như vậy?
Phải chăng giới Tăng Bảo trực thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam và những người cuồng tín học Phật đã không dám đối diện với sự thật đáng buồn hiện tồn nơi đạo Phật ngày nay ở Việt Nam?
Hay bởi do không dám đón nhận những đóng góp ý kiến trái chiều về sự hư hỏng của chư Tăng Bảo, sự suy đồi giới hạnh của người xuất gia nơi đạo Phật mà Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam “kích hoạt" quả bom “Bảo Vệ Tăng Bảo” nhầm đánh lạc hướng dư luận?
Phong trào Bảo Vệ Tăng Bảo đã được kích hoạt thành công nhưng từ đó phơi bày rạch ròi cho tất cả mọi người trực tiếp thấy được rằng có lắm vị Tăng Bảo miệng đọc tụng Nam Mô nhưng bụng lại chứa một bồ dao găm. Qua việc “truy sát” ông Dương Ngọc Dũng một cách quyết liệt cho thấy rằng người xuất gia và cả những cư sĩ tại gia không có Tâm Từ, Tâm Bi và thiếu khuyết trí tuệ một cách trầm trọng.
Việc hộ trì chánh pháp ở người học Phật là rất nên ra sức nhưng người học Phật hãy nên ra sức hộ trì chánh pháp bằng trí tuệ, bằng sự hiểu biết khách quan chứ không thể là một cách hành xử có tính bầy đàn, manh động và tùy tiện.
Nếu giới Tăng Bảo Việt Nam hiện tại có thực tu thì những phát ngôn kém hiểu biết của ông Dương Ngọc Dũng sẽ không làm họ rúng động như thế.
Những phát ngôn nông nổi của ông Dương Ngọc Dũng lẽ ra chỉ chạm đến những người học Phật sơ cơ, điển hình là đại chúng cư sĩ tại gia. Bởi lẽ về mặt lý thuyết những người tại gia chỉ tập tành học Phật, họ phải lo toan cho cuộc sống nên ít có thời gian hàm dưỡng giới hạnh, tu tâm, dưỡng tánh nên dễ sa vào thị phi điên đảo. Chính vì vậy nên khi bị chạm vào đức tin họ sẽ dễ dàng phẫn nộ, manh động và quá khích.
Chính vào những thời điểm như vậy, người học Phật tại gia rất cần đến giới Tăng Bảo dìu dắt chỉ bày cách đối trị tâm sân hận, tâm phẫn nộ ngõ hầu dần thoát ra những cuộc thị phi điên đảo. Và đó là điều mà giới Tăng Bảo chân tu, thực học nên làm.
Tuy nhiên, chúng ta hãy nhìn lại xem giới Tăng Bảo Việt Nam đã làm gì sau dăm ba câu nói của ông Dương Ngọc Dũng.
Họ rơi vào phẫn nộ, sân hận, si mê và manh động. Giáo Hội Phật Giáo các tỉnh thành lần lượt gửi công văn về Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam đòi khởi kiện ông Dương Ngọc Dũng khiến ông ta mất việc, thậm chí là phải ngồi tù (nghe đồn vậy).
Và những phát ngôn của ông Dương Ngọc Dũng không được mổ xẻ một cách chi tiết và đúng mực. Thay vào đó giới Tăng Bảo Việt Nam đã “thổi phồng” những phát ngôn của ông Dương Ngọc Dũng lên một tầm cao mới với nào là những phát ngôn của ông Dương Ngọc Dũng đã gây bức xúc cho đại chúng học Phật, gây mất niềm tin, làm tổn hại đến uy tín, danh dự của Tăng Bảo và đạo Phật. Không dừng lại đó những phát ngôn của ông Dương Ngọc Dũng bị phóng đại lên tầm mức an ninh quốc gia bởi những lời cáo buộc rằng đã gây chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc. Thật đáng sợ...!
Thật đáng buồn cho đạo Phật ngày nay! Trải qua hơn 2500 học Phật người Việt học Phật (nói chung), giới Tăng Bảo Việt Nam (nói riêng) đã làm gì đạo Phật thế này?
Từ bao giờ đạo Phật lại trở nên mong manh, dễ vỡ và núp bóng chính trị, dựa hơi luật pháp thế này?
Người học Phật chân chính xưa nay cứ đường thẳng mà đi, tâm vô úy của người học Phật là không sợ cường hào, ác bá, không quy thuận, bợ đỡ giới chính trị và càng không dựa hơi luật pháp để thanh trừng ngoại đạo.
...
Chỉ với một kẻ ngoại đạo Dương Ngọc Dũng mà những người xuất gia trực thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam cũng như Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam đã phải rúng động, nháo nhào như thế thì đạo Phật Việt Nam ngày nay còn lại được gì?
Phải chăng giới Tăng Bảo Việt Nam ngày nay đã “vắng bóng” những vị chân tu, thực học?
Qua câu chuyện về ông Dương Ngọc Dũng chúng ta thường được nghe rằng ông Dương Ngọc Dũng nói những lời xúc phạm đến Tăng Bảo, đến đạo Phật rất cần được nghiêm trị thích đáng. Vậy còn những lời mà người học Phật, những người ủng hộ đạo Phật đã thóa mạ, miệt thị, nguyền rủa ông Dương Ngọc Dũng đọa địa ngục thì sao? Cớ sao người học Phật ngày nay lại thiếu khuyết Tâm Từ, lòng độ lượng và tinh thần vị tha?
...
Không sai! Ông Dương Ngọc Dũng là ngoại đạo nên sự hiểu biết về đạo Phật của ông ta bị hạn chế cũng là lẽ thường. Do đó cách hành xử của ông Dương Ngọc Dũng có kém cỏi đi chăng nữa cũng là điều hiển nhiên và có thể chấp nhận được. Hiểu sai về Phật pháp, đó là một tổn thất của ông Dương Ngọc Dũng. Điều đó đáng thương hơn là đáng trách.
Còn những người tự cho mình là Phật Tử, là thuộc về đạo Phật có bao giờ nhìn nhận, xét lại xem mình đã là nội đạo hay cách hành xử còn kém cỏi hơn cả ngoại đạo.
Phật Thích Ca trên đường hoằng pháp đã gặp biết bao ngoại đạo công kích, đả phá và Phật Thích Ca đã làm gì?
Phật Thích Ca vẫn tôn trọng ngoại đạo và nếu có thể Phật Thích Ca sẽ nhiếp phục ngoại đạo bằng Tâm Từ, bằng trí tuệ viên dung sáng tỏ. Nhược bằng ngoại đạo quá ư cang cường, manh động Phật Thích Ca chỉ xót thương cho người và lẳng lặng rời đi.
...
Vì cớ gì mà người học Phật lại thể hiện việc “đuổi cùng, giết tận” một kẻ ngoại đạo trong khi đó rất rất nhiều chư Tăng Bảo đang phá hoại đạo Phật ngay từ bên trong thông qua việc sa đọa, trụy lạc, trượt dài về mặt nhân cách, phẩm hạnh, giới đức và cả sự hiểu biết Phật học lại dường như bị "bỏ quên"?
Điển hình như việc tác pháp tà pháp Pháp Thỉnh Oan Gia Trái Chủ của sư Thích Trúc Thái Minh; Việc ngụy tạo Huyền Ký Của Đức Phật do ông Nguyễn Nhân, kẻ cai quản chùa Tân Diệu; Việc Cải Đổi Đạo Phật của sư thầy tiến sĩ Thích Nhật Từ,...

Tiến Sĩ Giấy Gặp Tăng Sĩ Anh Hùng Rởm - 49 Gặp 50


Ngạo Thuyết
Tiến Sĩ Giấy Gặp Tăng Sĩ Anh Hùng Rởm - 49 Gặp 50

Giới thiệu về trang web này
YOUTUBE.COM
Kênh Phật Pháp VN thường xuyên đăng tải những bài pháp của tất cả vị hòa thượng, Chư Tôn đức, Ni Sư. và những bài giảng của công ty MANI MEDIA *Mọi chi tiết ...

Thứ Hai, 2 tháng 9, 2019

BÀI 5 : ĐIỀU MUỐN NÓI....TẠI CON NGƯỜI KHÔNG HẾT KHỔ ?...……( tiếp bài 4 ).


BÀI 5 : ĐIỀU MUỐN NÓI....TẠI CON NGƯỜI KHÔNG HẾT KHỔ ?...……( tiếp bài 4 ).
Do vậy, con người không GIẢI THOÁT ĐƯỢC KHỔ bởi con người LUÔN ĐEO BÁM NGHIỆP THỨC RIÊNG CỦA MÌNH, riêng của mỗi loài..... rồi quên dần đi Đạo Phật là DẠY CON NGƯỜI GIẢI THOÁT KHỔ ( khi đối diện, đối đầu trong cuộc sống do chính ta lục căn, lục thức hay do đối vật tương tác - lục trần đưa đến ) CHỨ KHÔNG DẠY CON NGƯỜI VẪN TIẾP TỤC SỐNG TRONG THẾ GIỚI "" CÒN TỐT CÒN XẤU; CÒN THIỆN CÒN ÁC, CÒN PHƯỚC BÁU, CÒN BẤT HẠNH, ...CÓ TÂY PHƯƠNG CỰC LẠC, CÓ ĐỊA NGỤC LUÂN HỒI... chính đó là cái nhìn của thói đời... " một giá trị mà chính con người chúng ta lập ra "
Tuy nói vậy, nhưng CŨNG KHÔNG PHẢI LÀ LÝ LUẬN RỐT RÁO mà chỉ là những gợi ý. Nhất thiết phải chứng nghiệm, thân chứng mới khai thông con đường TÂM, CẢNH của Đạo Phật.....Ngặt một nổi, giả sử chứng nghiệm được rồi ĐỜI SỐNG CỦA NGƯỜI GIÁC NGỘ, GIẢI THOÁT hay BỒ TÁT thì VÂN SỐNG nhưng lại không có ngôn ngữ hay phương cách để truyền đạt cho CHÍNH XÁC.. AI CHỨNG NẤY BIẾT....
VÔ NGÔN TUYỆT LỰ...
-- điều nói ra được CHO DÙ LÀ THỰC , là do thân chứng của người này nhưng KHÔNG LÀ THỰC thân chứng của người khác. và cũng như thế không bao giờ " một thang thần dược của người bịnh này lại là thang thần dược của người bịnh khác..."".
-- Cảm thọ đau khổ hay HỂT KHỔ - đã giải thoát - của người này KHÔNG THỂ giải bày rõ ràng, chân thực với người khác, bởi gọi KHỔ là gọi chung NHƯNG mỗi cái khổ đều mỗi khác, nhất định khác, nên PHÁP GIẢI KHỔ không thể giống nhau...
do vậy lúc sanh tiền Đức Phật dạy :
"" những điều ta nói ̣ - chỉ dẩn cho con người giải thoát khổ - như nắm là trong tay ta; còn những điều ta biết như lá trong rừng."" hoặc "" tất cả mọi thế pháp đều hư dối cho dù Pháp ấy Như Lai vừa mới ban truyền mà bất cứ ai lập lại "".... Hư dối
ở đây là KHÔNG THÍCH HỢP... không thích hợp rồi...dù là cách thoát-khổ Như Lai vừa mới ban truyền......do đó con người chúng ta CHỈ ÔM CHẶC NHỮNG CÁNH TAY CHỈ TRĂNG ĐƯỢC BỌC BẰNG NHUNG nên không bao giờ THẤY TRĂNG, TIẾP CẬN ĐƯỢC....... TRĂNG.
Có bao giờ TỰ CON NGƯỜI CHÚNG TA biết mình SAI LẦM...đây chăng ?.
Ngay cả VÔ THƯỜNG là qui luật biến chuyển, thay đổi liên tục ...liên tục...trên hiện tượng giời, mà con người còn làm điều SAI TRÁI, NGHỊCH LÝ " bắt hay buộc " vô thường PHẢI KHÔNG ĐƯỢC BIẾN CHUYỂN, THAY ĐỔI.......để mọi việc, mọi vật như " TÔI " muốn - thật ra là " cái tôi " uớc muốn, cầu mong ...và vừa lòng...
Đó là THAM trong tinh thần giải-thoát khổ.......nên con người KHỔ vì hụt hẫn, bất toại.....THAM đó có thể kéo theo " anh em họ hàng nhà nó...SI - khi tham nhiều sâu đậm...cố chấp nhiều tham luyến....rồi SÂN...là điều tât yếu phải đến....rõ ràng. Phải chẳng qua bởi HIỆN HỮU của " cái tôi " VỊ NGÃ...!!.
Với lời khuyên, lời lưu lại...trong rất nhiều....rất nhiều.....kinh sách,..trong các buổi thuyết giảng...cuốn nào cũng vậy...người người cũng vậy ....đều nói LÀ KIM NGÔN PHẬT TỔ nhưng trong ấy " lấy gì xác định chắc chắn là Kim ngôn Phật tổ ", trong ấy không thấy ẩn tàng CHỦ QUAN, MẤT TỰ DO và chút ít VỤ LỢI...con người chúng ta qua kinh sách lưu truyền thấy KHÁCH QUAN, KHÔNG VỤ LỢI và tùy....TỰ DO...chúng ta có thể TIN ĐƯỢC :
Hiểu VÔ THƯỜNG, đừng VỊ NGÃ nghĩa là VÔ NGÃ ...vô ngã thì là triệt lộ , là chấm dứt NGUYÊN NHÂN mong cầu, ước vọng...KHỔ sẽ không sanh....hay chi tiết hơn..KHÔNG THAM, nghĩa là KHÔNG CHẤP HỮU cho " cái tôi " VỊ NGÃ. VỊ NGÃ........chấp hữu .........chứ KHÔNG PHẢI LÀ KHÔNG THỂ CÓ thì không kéo theo Tham, Sân, Si thì KHỔ KHÔNG SANH RA...
Có vẫn có thể có vì phải có......không vẫn có thể không vì phải không tùy theo định lượng, định phẩm của đời thường..nhưng những người biết VÔ THƯỜNG - KHỔ - VÔ NGÃ hay xa rời Tham, Sân, Si sẽ không chấp hữu...SẼ CÓ MỘT ĐỜI SỐNG thoát khỏi RÀNG BUỘC..... mà người khác thấy phong cách như THONG DONG, TỰ TẠI...hành cũng như không hành, thọ cũng như không thọ, phàm cũng như thánh....
Đó là LÝ GIẢI-THOÁT KHỔ ...giải-thoát khỏi những RÀNG BUỘC mà Đức Phật nói " Địa ngục hiện tiền,Niết bàn tại thế ".
KHỔ, RAY RỨT, LO SỢ ở đây và HẾT KHỔ, HẾT RAY RỨT, HÉT LO SỢ cũng ở đây...tất cả ĐỀU DO CON NGƯỜI Tham, Sân, Si của CHÍNH MÌNH mà sanh ra......
Giải thoát hay không... TÙY....tùy....chính mình.

7034

ĐIỀU MUỐN NÓI....TẠI CON NGƯỜI KHÔNG HẾT KHỔ ?...………..


BÀI 4 : ĐIỀU MUỐN NÓI....TẠI CON NGƯỜI KHÔNG HẾT KHỔ ?...………..
Nói con người tu theo Đạo Phật hay tu theo Đức Phật là SỐNG...sống ngay trong cuộc sống này...kiếp người này chứ chúng ta buông bỏ hay " không màn " để ý đến cuộc sống này mà tập trung lo cho " một đời nào đó " về sau này là hoàn toàn không phải...không đúng YẾU CHỈ GIẢI-THOÁT THOÁT KHỔ của Ngài, mặc dù có ai đó....có người nào nói RÁNG TU ĐI...LẬP NHIỀU PHƯỚC BÁU ĐI .....để cuộc sống SAU NÀY SUNG SƯỚNG MÃI MÃI hay được đầu thai làm người sung sướng ở kiếp kế tiếp....thì đây có phải chăng hình thức TRỐN CHẠY hiện tiền và " THẢ MỒI BẮT BÓNG "
Vâng, ĐẠO PHẬT hay ĐỨC PHẬT CHỈ DẠY CHẦM DỨT KHỔ NGAY KHI NÓ XUẤT HIỆN Ở MỖI CON NGƯỜI - LÀ GIẢI THOÁT KHỎ, HẾT KHỔ....." CÁI ĐANG LÀ......, NHƯ LAI........ " là bất biến KHÔNG KHỔ hiển hữu. Đạo phật ĐƯA CON NGƯỜI ĐẾN VỚI CÁI SỐNG HIỆN TIỀN - RỜI KHỎI HIỆN TIỀN LÀ ĐÃ VÀO ẢO ẢNH, LÀ MỘNG HUYỂN " CÁI
NÊN SẼ LÀ....... " là cái tương đối, là một.......chỉ một trạng huống của VÔ THƯỜNG chuyển biến, thay đổi mà bất cứ người nào cũng KHÔNG THỂ " biết ra sao ngày sau ". 
Bạn có " đồng tình, đồng cảm " không ??. TUỲ BẠN.
-- Với " cái đang là, thực tại hiện tiền, ở đây bây giờ, như lai Có hoặc không đồng tình, đồng cảm là bất biến, nhưng tất cả chúng ta đều nhận biết rằng " cái đang là, như lai " nó chỉ là như thế, chỉ là như nó đang trình hiện trước chúng ta, dù con người chúng ta gọi nó là ĐAU KHỔ hay KHÔNG ĐAU KHỔ. NẾU BẠN thấy 
-- ĐANG LÀ nghĩa là chính là nó..., Đạo Phật là dạy CẢM THỌ NGAY CHÍNH NÓ...như vậy nghĩa là chúng ta KHÔNG BẬN TÂM " nó từ đâu đến ", nó không bắt nguồn từ....... hay là nó không được sanh từ....NÓ KHÔNG SANH..., 
-- ĐANG LÀ nghĩa là chính là nó....Đạo Phật là dạy CẢM THỌ NGAY CHÍNH NÓ...như vậy nghĩa là chúng ta KHÔNG BẬN TÂM " nó sẽ ra thế nào ", nó không sẽ thành, sẽ trở nên
nó chỉ là thế .....NÓ KHÔNG CÓ CHẤM DỨT...KHÔNG TỬ.
Ý niệm thời gian LÀ CỦA CHÚNG TA....Ý niệm không gian LÀ CỦA CHÚNG TA....chứ vạn vật VÔ THƯỜNG biến đỏi, luân chuyển, thay đổi liên tục. ....NHƯ THẾ nếu chấm không " bị ", không có tác động của con người đến...thì nó chỉ ĐANG LÀ.., NHƯ LAI..., NHƯ THỊ.....
Nhưng, Nó chỉ là Nó ĐANG LÀ...và HIỆN HỮU ngay tức thời và " cái đang là, như lai " khác hiện hữu nhưng không phải từ nó, do nó, mà chỉ ĐANG LÀ, NHƯ LAI trong chuyển đổi, luân hồi của hiện tượng giới. Thế nên chúng ta có cảm giác nó " mong manh " như sương khói........ và Bạn " nắm bắt " ĐƯỢC nó chỉ và chỉ bằng TRỰC CẢM, THÂN CHỨNG... 
Bạn biết, Bạn cảm thọ về nó thật rõ ràng và....và ...không diễn đạt được nó như là " một cái gì ", hay bất cứ một từ ngữ ẩn dụ nào cũng có thể gáng-áp vào nó thì Bạn biết hoàn toàn vô nghĩa đối với nó. Thế nên, nó BẤT BIẾN, không sanh, không diệt - VĨNH HẰNG là thế trong ngôn ngữ Tôn giáo nhất là Phật giáo, quan niệm này rất thú vị hơn và chính xác nhất trong mọi quan niệm nhận thức của con người.
-- Với " CÁI ĐANG LÀ....... " thì Quan điểm của Đạo Phật - một quan điểm LẠ LÙNG mà.....mà THÚ VỊ bởi từ trước đây cho đến sau này đối với mọi quan niệm của con người. NÓ chắc thực trong mỗi sát na nhưng khi tư tưởng " xen vào "... nó không còn là nó...nó NHƯ DANH XƯNG, NHƯ ĐỊNH LƯỢNG, NHƯ ĐỊNH PHẨM của con người........ do vậy con người chúng ta nên xa rời.....là xa rời những xúc cảm do Ý căn diễn đạt sẽ đưa đến bám víu hay ghét bỏ, từ bám víu ghét bỏ sẽ đưa đến Ý đồ, từ ý đồ biến thành hành vi duy ý và hành động sai-khác nhau.
Chúng ta lại một lần nữa nghe lại SỰ DỨT KHOÁT của Đức Phật để dạy con người KHÔNG NÊN BỊ LÔI KÉO BỞI " CÁI ĐÃ LÀ......."" hay " CÁI NÊN LÀ... ......."" .cho dù " cái đã là "" hay "" cái nên là..."" mà nhiều người, mà nhiều Sư Thầy, nhiều Pháp sư cho là Tuyệt vời, cao cả....là chánh niệm.... Trong Tư Thập nhị chân Kinh ghi :
Dục sanh ư nhử ý
Ý dĩ tư tưởng sanh
Nhị tâm các tịch tĩnh
Phi sắc diệt phi hành.
( Trích trong Phật học Tự Diển của Cụ Đoàn Trung Côn ).
Trong Kinh Lăng Già, Đưc Phật khẳng định :
"" Hết thảy do tâm thức biến hiện mà có các cảnh giới khác nhau, ngay như cảnh giới thấy, nghe của Phật - người giác ngộ - cũng không phải cảnh giời thấy, nghe của Bồ Tát ""
Hoặc trong Kinh Thủ Lăng Nghiêm, Đức Phật nói :
"" Loài người thấy nước là nước, loài rồng, rắn thấy nước là nơi hang ổ của chúng ( chứ KHÔNG GỌI là nước ), loài quỷ thấy nước là máu mủ ( chứ KHÔNG phải là nhà hay là nước ) 
Do vậy, TÁNH KHÔNG của vạn hữu là Không phải " cái TÁNH " mà con người áp đặt cho vạn hữu khi tiếp cận, khi tương tác với vạn hữu.( tiếp và hết ) 
7033

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2019

TẠI SAO CON NGƯỜI KHÔNG HẾT KHỔ ?...………...


TẠI SAO CON NGƯỜI KHÔNG HẾT KHỔ ?...………...
BÀI 3 : ĐIỀU MUỐN NÓI.....
TU THEO ĐẠO PHẬT '' LÀ SỐNG, CHỨ KHÔNG PHẢI LẬP LẠI CHO DÙ CHÚNG TA NÓI LẬP LẠI ĐIỀU ĐÚNG, ĐIỀU CHÁNH, ĐIỀU HAY...hay NGAY CẢ LẬP LẠI CHÂN LÝ.
Các Giáo phẩm, các Tu sĩ trên toàn Thế giới , Cơ Đốc giáo, Phật giáo, Tạng giáo hay Ấn giáo luôn luôn nhắc đến, nói đến một VIỄN ẢNH NGÀY MAI tươi sáng hơn. Thực hiện điều này......... và thực hiện theo cách này…, pháp kia….Bạn sẽ được vào Nước Thiên đàng, Tây phương cực lạc, được vãng sanh - được chết sớm hay muộn ĐỂ ĐẾN NƠI ẤY ??.............. ........còn không hay ngược lại, Bạn sẽ lọt vào Hỏa ngục, Địa ngục hay trầm luân sáu cõi luân hồi khổ sở !!. Rồi cận đại chuyển dịch vào ý thức hệ - thực tế cuộc đời khổ sở cũng còn đó với viễn ảnh Thiên đàng hạ giới..!!
Điều này khiến tâm thức con người càng bị quy định ngặt nghèo hơn bởi một số quy tắc, bởi một số giáo điều, giới luật,bởi một nhóm người để đến... niềm đất hứa, một cõi cao xanh, một sự siêu thoát, của Niết bàn, Thiên đàng và tâm thức con người bằng hình thức này hay hình thức khác bị manh mún xé vụn vặt….và hạn hẹp ….cục bộ..
Nói một cách khác, tất cả đều như nhau, cùng chung nguồn gốc, chỉ biểu hiện bằng những ngôn từ khác nhau nhưng vẫn là BẰNG CÁCH NÀY....NGÀY MAI SẼ.....!!.
Đây có phải chăng là lý do chính yếu ??- Tại sao con người không thay đổi, không hồi tỉnh; ngay cả những người đang nói ngay VỚI CHÍNH MÌNH, đang tuyên bố VỚI NGƯỜI CHUNG QUANH mà Họ coi như Đệ tử hay coi Họ như Sư Thầy, Sư Phụ........hoặc Họ tự cho là " gạch nối " với ai đó...như Bậc Toàn năng...!!
Tựu chung, nói tôi " tu hồi tỉnh, tu giác ngộ, tu giải thoát " cũng chỉ là THẢ MỒI BẮT BÓNG, BỎ CÁI ĐANG LÀ - thực tại hiện tiền, ở đây bây giờ đối với Họ không quan trọng nữa, nếu không muốn nói là bị lãng quên mặc dù nó rất HIỆN THỰC, CHÂN CHÁNH !!.
Điều này có nghĩa "" cái đang là, như lai " không còn quan trọng; trái lại những Ý NGHĨ HOÀN THIỆN, LÝ TƯỞNG hoàn thiện thì quan trọng, cái không thể biết mà chỉ biết qua sự đặt tên gọi thì quan trọng !!. " Cái đang là, như lai " không còn quan trọng.
" CÁI NÊN LÀ...... " trở thành Tháp ngà và rất quan trọng với con người. CÁI NÊN LÀ....có thể được bao trùm bằng những mỹ từ CHÁNH PHÁP, CHÂN TRUYỀN, MẬT TRUYỀN...…...
.........VI DIỆU, CAO SIÊU.....và lần hồi với thời gian, nó được bảo vệ "" HƠN CẢ CON MẮT CỦA CHÍNH MÌNH "".
Đạo Phật - Tạm gọi là Đạo Phật để dể bàn, dể luận, dể lý với nhau thì chúng ta thấy chúng ta SAI LẦM KHI " HIỂU " YẾU CHỈ RỐT RÁO CỦA ĐỨC _PHẬT .. ...........Ngài cũng như mọi con người khác NHƯNG Ngài khác các con người khác, kể cả Thầy Tu, Đạo sư, ....Ngài KHÔNG ÔM CHẦM QUÁ KHỨ, NGÀI KHÔNG XÂY DỰNG NGÀY MAI... chúng ta nếu đừng " xé manh mún " thì CÁI GÌ LÀM THÌ ĐÃ LÀM, CÁI GÌ Ở TƯƠNG LAI THÌ CHƯA ĐẾN.............. .....Ngài KHÔNG XÂY DỰNG XÃ HỘI, THẾ GIỚI CHO DÙ THẾ GIỚI CON NGƯỜI ĐANG NHIỀU TRẮC TRỞ KHÓ KHĂN, LO ÂU, BUỒN KHỔ THÀNH MỘT XÃ HỘI HOÀN MỸ, MỘT THIỆN ĐƯỜNG ƯỚC MƠ....MÀ VỜI NGÀI MỖI " CÁI KHỔ " LÀ MỘT SỰ MÊ MỜ, SAI LẦM..U MINH của con người.
CHẦM DỨT KHỔ Ở NGAY KHI NÓ XUẬT HIỆN Ở MỖI CON NGƯỜI.... là GIẢI THOÁT MỌI RÀNG sanh khổ........là phải chấm dứt NGUYÊN NHÂN gây ra khổ mà chính con người tạo ra....trong đời sống này...
Vậy ....tại sao con người CÒN KHỔ ?. Nguyên nhân gây khổ ở con người...vậy nguyên nhân là gì..?.
( tiếp...)



TẠI SAO CON NGƯỜI KHÔNG HẾT KHỔ ?? TẠI SAO CON NGƯỜI KHÔNG THAY ĐỔI ĐƯỢC BẢN CHẤT MÊ MỜ, VÔ MINH, SAI LẦM ??


Cái oái oăm của con người - thể hiện qua ngôn ngữ - chúng ta có từ HIỆN TẠI nhưng xét thật kỹ lại chúng ta thường " bỏ quên " hiện tại. Mỗi lần có tiếp cận với hiện tại chúng ta liền " nhảy tỏn " qua quá khứ hay " nhảy tỏn " đến tương lai !!. Ông lão nông VỪA NHÌN dây cỏ mắc cỡ, thực sự nó chỉ là dây cỏ mắc cỡ mà thôi - nhưng lão nông lại VỤT về quá khứ và...... trở nên THẤY GHET quá - cảm giác đó bởi nó đã làm Ông đau tay, bởi vì nó làm chật chỗ, ăn hết phân cây cối của Ông trồng. Nhạc sỹ Trần Thiện Thanh cũng VỪA NHÌN dây cỏ mắc cỡ - thực sự nó cũng chỉ là dây cỏ mắc cỡ - nhưng Anh ta lại VỤT về quá khứ với hình ảnh người tình thẹn thùng, e ấp, trinh nguyên, rồi anh mỉm cười với những hình ảnh của TƯƠNG LAI......
......đó là cái oái oăm, tệ hại theo cách nhìn của Phật giáo, của Thái Tử Tất Đạt Đa - Đức Phật mà chúng ta thường danh xưng thế - bởi nó KHÔNG cho con người cảm giác, cảm thọ ngay ở thực tại hiện tiền, ở như lai...., ở như thị......ở cái đang là.......- thực ra là có nhưng chúng ta vội quên ngay và .....và....đã sanh NGHIỆP cho dù nghiệp mà con người gọi là vui hay buồn, hạnh phúc hay tức giận đều mang đến cho con người lo âu, bồn chồn, sợ sệt, giận dổi, thỏa mãn.....hay những từ nào đó đại loại là như thế - dều nghĩa là khổ theo quan điểm của Đạo Phật !!
Cái oái oăm của con người hay của " bộ não của con người " là nó không có " khả năng " NHẬN RA Hiện tại; như nó có thể nói với chúng ta " mặt nước biển " - mặt ngăn cách giữa nước và không khí, nó BIẾT ĐÓ nhưng không cách nào diễn đạt hay " nắm bắt được ". Nó nói với chúng ta về số 0 - không - một số định lượng, định phẩm nhưng không bao giờ nó " nắm bắt được " số 0, thế nên các Bạn có biết số 0 là số sanh sau đẻ muộn hơn các anh chị em nó từ 1,2, ....đến 9 - những ký hiệu tượng trưng, ảnh tượng của hiện tượng giới. Nghĩa là NÓ chỉ diễn tả được cái có hình ảnh, có qui ước, có khái niệm..................nghĩa là CÁI ĐÃ LÀ, HAY CÁI NÊN LÀ . thế nên, còn những gì nói như tình yêu, từ bi, tỉnh lặng, hạnh phúc........CÁI ĐANG LÀ, NHƯ LAI ...nó - ngôn ngữ - phải kèm theo định từ tuyệt vời, vô lượng ( không cân đo đong đếm được ) hay vi diệu....... hoặc cả một từ mới Niết bàn......Tất cả những định từ nó dùng đi kèm chẳng qua là nó bất lực trong phạm vi CHÂN THỰC đó nghĩa là TẠM DÙNG do đó Đạo Phật gọi đó là mê mờ, sai lầm, vô minh và và.......không có sai lầm nào mà không khổ.
Cái oái oăm, cái bất lực của " bộ não con người " NHÂN TRÍ của con người, nó không bao giờ để con người " đứng yên " ở thực tại hiện tiền, ở đây bây giờ, như lai.... nghĩa là hiện tượng giới như trình hiện trước chúng ta. Nhân trí của con người - tư tưởng - nó chối bỏ cái đang là là như thế và chính nó thường nhủ thầm với chúng ta đó chỉ là phù du, tạm bợ, ngắn ngủi.......không làm đòn bẩy cho tiến bộ được.....thế là nó tạo ra lý tưởng hoàn hảo, chế độ hoàn thiện, các cách, pháp, hiệu quả, thiên đàng hoàn mỹ, Niết bàn cực lạc cũng như các định từ đối nghịch đáng chê, đáng sợ, phải loại trừ....
Cái oái oăm, cái bất lực của " bộ não con người " NHÂN TRÍ của con người, nó không bao giờ để con người " đứng yên " ở thực tại hiện tiền, ở đây bây giờ, như lai.... nghĩa là hiện tượng giới như trình hiện trước chúng ta.... Cái oái oăm, cái bất lực của " bộ não con người " NHÂN TRÍ của con người, nó không bao giờ để con người " đứng yên " ở thực tại hiện tiền, ở đây bây giờ, như lai.... nghĩa là hiện tượng giới như trình hiện trước chúng ta. Nhưng VÔ THƯỜNG là qui luật biến chuyển, thay đổi tất yếu của hiện tượng giới trong mọi cảnh giới mà NHÂN TRÍ của con người không bao giờ để con người " đứng yên " ở thực tại hiện tiền, ở đây bây giờ..., như lai....như đang trình hiện trước mặt chung ta..nghĩa là nó " bắt VÔ THƯỜNG ", nó " buộc VÔ THƯỜNG " .....KHÔNG ĐƯỢC đổi thay......dể dàng quá.....dể dàng quá....Ý MUỐN đó là SAI LẦM, TRÁI NGHICH....không thể được..
Đó là NGUYÊN NHÂN làm con người cảm thấy HỤT HẪN, không THỎA MÃN, MẤT MÁT......không TOẠI LÒNG...sanh bức xúc, KHỔ...Người tình quá trẻ đẹp...sau 30 năm...già lụ khụ không còn trẻ đẹp BẰNG người kia....thì gia đình lục đụt
vì KHÔNG CHẤP NHẬN VÔ THƯỜNG biến chuyển.....những gì tôi đã tạo nên như quyền thế, tài chánh PHẢI MÃI CÒN với tôi.....lại KHÔNG CHẤP NHẬN VÔ THƯỜNG biến chuyển, thay đổi..... .v...v.. KHỔ........ vẫn còn do sai trái, vô minh của CHÍNH MÌNH gây ra, do " cái ngã " VỊ NGÃ gây ra.
-- Chừng nào con người CÒN " buộc hay bắt " VÔ THƯỜNG không được biến chuyển, thay đổi...là con người CÒN SAI LẦM, TRÁI NGHỊCH...là CÒN KHỔ.
-- Chừng nào con người CÒN " buộc hay bắt " VÔ THƯỜNG không được biến chuyển, thay đổi.......là " cái tôi " VỊ NGÃ còn hiện hữu ....là con người CÒN SAI LẦM, TRÁI NGHỊCH...là CÒN KHỔ., chưa thoát KHỔ vậy nên NHÌN, THẤY hiện tượng giới một cách KHÔNG MONG MUỐN..., KHÔNG THAM LAM. ...... hay con người VÔ NGÃ thì con người HẾT KHỔ.
Đức Phật nhắn nhủ lại với con người rất KHÁCH QUAN, TỰ DO và Ngài không có ý VỤ LỢI - dù là để có nhiều người noi theo, dù là sự hãnh diện trong lòng, .....trọn..., tròn...ngắn gọn

VÔ THƯỜNG - KHỔ - VÔ NGÃ.....Ngài đã đưa ra NGUYÊN NHÂN sanh KHỔ và cách để MẤT NGUYÊN NHÂN ........mà KHÔNG CÓ NGUYÊN NHÂN thì KHÔNG XẢY RA.....là HẾT KHỔ.