Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

T H I Ề N S Ư N I D A E H A E N G - Phần 2

PHẦN HAI
TRAU DỒI TÂM
Chương bn
Yếu tính của tâm


Tâm là gì?
Tâm là nguồn gốc của vũ trụ, nguồn gốc
của mặt trời, là nguồn gốc mà qua nó nhân loại
điều hành và làm mọi việc hằng ngày. Tâm là
tạo hóa thông suốt mọi sự và uy quyền tuyệt
đối tạo tác mọi vật và vượt khỏi mọi ý niệm.
Tâm không màu sắc, hình tướng, vị trí, khởi
thủy hay cáo chung. Tâm không thể nói là cái
này hay cái kia, bên trong hay bên ngoài. Tâm
không thể bị phân chia, không thể bị thu hút
và bị tiêu hủy. Nó vượt thời gian, không gian,
vượt tất cả mọi sự.
Có tâm ở trong tâm, tâm căn bản mà từ khởi
thủy là thanh tịnh tuyệt đối, không bao giờ có
thể bị ô nhiễm, mà như như. Mặt khác, cũng
có tâm cấu uế khiến chúng ta trôi lăn trong


 






68 Không có sông nào để vượt qua

vòng sanh tử. Tâm này không biết có tâm căn
bản và nghĩ rằng những cấu uế luôn thay đổi
và những ảo tưởng là yếu tính của nó. Để tiện
giải thích, chúng ta có thể nói hai loại tâm khác
nhau, nhưng thực sự chúng không tách rời.
Trạng thái ý thức của chúng ta có nhiều
mức độ khác nhau, tùy thuộc những tư tưởng
mà mình khởi lên, nhưng bản thể của chúng
là bản tâm sẵn có không bao giờ sanh và diệt.
Bạn phải tìm ra tâm trong tâm.
Tâm luôn luôn hoàn toàn như nó là, khả
năng của tâm ở bên trong hay bên ngoài là vô
tận. Không có ai và không có gì có thể lấy nó
đi hay phá hoại nó. Bất kể một tinh thần mạnh
mẽ thế nào, bất kể một vị Phật vĩ đại thế nào,
cũng không thể phá hoại bản tâm của bạn. Dù
mặt trời sáng chói và vũ trụ mênh mông bất
khả tư nghì, chúng cũng không to lớn hơn ánh
sáng và khả năng của tâm bạn.
Tất cả mọi cõi giới và những vũ trụ được
liên kết với nhau qua cùng bản tâm. Như thế
mọi vật chia sẻ thân như nhau, cuộc sống như
nhau, làm việc với nhau như một, và chia sẻ
mọi vật với nhau. Tâm có thể đến đi tự do
không chướng ngại, dù cách xa hằng ngàn,


 






Phần hai: Trau dồi tâm 69

hằng triệu dặm. Cuối cùng thì, mọi vật và mọi
người trong vũ trụ sống hài hòa với nhau, chia
sẻ cùng cội rễ.
Bản tánh của tâm giống như gương trong
sạch, không hoen ố. Khi một vật đặt trước
gương, gương phản chiếu mọi góc cạnh của
hình một cách rõ ràng. Nhưng nếu đối tượng
biến mất, không còn dấu vết nào ở lại gương.
Cũng thế, dù tâm phản chiếu từng vật một,
không một gợn sóng hay vết tích nào còn
đọng lại. Không hiểu tính chất này của tâm,
người ta sơn lên gương mọi hình ảnh, cái này
chồng lên cái khác, cuối cùng gây khó khăn
cho chính họ. Tuy nhiên, nếu chúng ta trở về
bản tánh sẵn có, là tình trạng tự nhiên và chân
thật nhất của chúng ta, thì thực tại của mọi vật
sẽ tự động hiển lộ.
Bất kể những đám mây đen có thể ra sao, nó
không thể vấy bẩn bầu trời. Tương tự, những
tư tưởng hay những ý đồ xấu không thể vấy
bẩn bản tâm của bạn. Dù cho mây đen rất dày,
cuối cùng chúng sẽ biến mất, và bầu trời sẽ
xanh trong như trước đó. Cho dù những đám
mây bão tố trút mưa xuống, bầu trời chỉ bị che;
đằng sau những đám mây, nó vẫn trong sáng.
Cũng thế, cho dù những nhiễm ô và ảo tưởng


 






70 Không có sông nào để vượt qua

dường như dày đặc, chân tâm vẫn trong sáng,
và không bao giờ bị ô nhiễm.
Tâm không có chướng ngại. Mọi hướng vốn
đã rộng mở. Không có núi bạc vách sắt vững
chắc nào bạn phải xuyên qua. Nhưng nếu tâm
không có sẵn những chướng ngại, tại sao lại nói
có gì đó bạn phải vượt qua? Vì qua tư tưởng,
bạn đã xây tường để ngăn mình.
Bạn phải hiểu bản tánh của tâm: dù tâm
không nắm bắt được, nó hoạt động bình đẳng
và triệt để khắp những lãnh vực vật chất và phi
vật chất. Một khi bạn nhận ra được điều này,
bạn sẽ hiểu rằng không bao giờ có chướng ngại
trong chốn đầu tiên.
Khả năng sâu xa của tâm
Khi tâm sâu và chân thật, không có nơi nào
nó không đến. Tâm là năng lượng chân thật
mà mọi sinh vật tiến hóa và thế giới mở mang.
Tuy nhiên, trừ phi người ta tin vào năng lượng
của tâm, người ta không thể dùng nó và không
thể biểu hiện trong đời sống. Nếu chính bạn
thực sự muốn kinh nghiệm năng lượng này,
bạn phải bắt đầu nhận ra nó ở đó.
Tâm có năng lực hấp dẫn, năng lực ánh sáng,
năng lực của điện, và năng lực truyền thông.


 






Phần hai: Trau dồi tâm 71

Khả năng vô hạn này của tâm đem lại những
gì cần thiết, truyền thông với mọi vật mọi nơi,
và cho hay nhận tự do. Nếu bạn hoàn toàn bỏ
đi tư tưởng “Tôi đang làm...”, bạn có thể tự do
dùng năng lượng của tâm triệt để và rõ ràng,
không bị bất cứ gì đe dọa. Nếu bạn muốn
dùng năng lượng của tâm, bạn dùng nó ngay;
nếu bạn không muốn dùng thì thôi, không
bám vào tư tưởng dùng hay không dùng. Bạn
phải biết rằng năng lượng của tâm đến từ bản
thể của bạn và hoạt động triệt để khắp pháp
giới. Hãy tin vào tâm bạn và tự do dùng nó.
Mỗi một vật, không ngoại lệ, nghe, nói và
hiểu qua tâm. Như thế, khi bạn đứng trước
hình tượng Phật với tâm chân thành và khiêm
cung, nếu bạn biết rằng tâm của tất cả chư
Phật và tâm bạn không tách biệt, thì bạn sẽ
trở thành một với tất cả chư Phật, và tất cả chư
Phật sẽ trở thành một với bạn.
Tâm khiến người ta rơi xuống địa ngục hay
đi thẳng đến thiên đường. Tư tưởng bạn khởi
lên, dù chỉ một lần, có thể khiến bạn rơi xuống
hố sâu, hay có thể làm bạn thoát khỏi hố đó.
Tuy nhiên, hầu hết người ta sống mà không
nhận ra được một tư tưởng quan trọng đến thế
nào. Tất cả những niềm vui của thiên đường và


 






72 Không có sông nào để vượt qua

những nỗi khổ của địa ngục tùy thuộc vào một
tư tưởng.
Tâm là vật quan trọng nhất. Tâm không thể
chết: dù thân chết, tâm không thể thoát khỏi
những gì bạn đã làm. Vậy, làm tiến hóa và thức
tỉnh tâm là việc quan trọng duy nhất. Nó quan
trọng hơn cho chính đời sống của bạn. Dù vậy,
có nhiều người dường như đang cố ý gắng sức
làm tâm họ lui sụt.
Trong tâm bạn có một kho tàng vĩ đại. Kho
tàng này giống như một viên ngọc bị vùi trong
bùn, nhưng tuyệt đối nó có đó. Như thể bạn
có hàng triệu dollar trong tài khoản nhà băng
– tại sao bạn nghĩ là bạn nghèo? Tại sao bạn
nghĩ bạn không có gì? Tu tập nghĩa là tin rằng
có kho tàng vĩ đại trong tâm và tìm nó. Học
để khám phá kho tàng trong mình là việc đáng
giá nhất trong thế giới. Nếu bạn có thể đưa vào
thực hành, bạn có thể sống mới mẻ, với tâm
rộng mở như bầu trời, luôn luôn tràn đầy tình
thương. Còn gì tốt hơn thế nữa?

Những tư tưởng chúng ta khởi lên
Khi chúng ta khởi một tư tưởng chúc phúc
cho ai đó, và phó thác cho bản thể của mình,
tâm cơ bản đó không bao giờ biến mất và dùng


 






Phần hai: Trau dồi tâm 73

không bao giờ hết. Việc này khác với sự giúp
người về vật chất. Đây là tình yêu không điều
kiện của Bồ tát đối với chúng sanh. Tâm này
là tình thương khởi lên khi mọi chúng sanh
và chính mình là một, khi đau khổ của người
khác là đau khổ của ta. Đây là sức mạnh dẫn
chúng ta đến chân lý.
Suy nghĩ từ bản thể khởi lên không giống
như nghĩ bằng trí thông minh. Một tư tưởng từ
bản thể tự nhiên có toàn quyền sử dụng ý niệm
“Tôi khởi một tư tưởng”. Khi bạn có thể khởi
tư tưởng như thế, bạn không hề mất sự quan
sát của Chủ nhân Không, bản thể của bạn,
dù trong tích tắc. Hơn nữa, trong khi buông
xả mọi đau khổ và khó khăn bạn phải chạm
trán và đưa về bản thể của bạn, bạn biết rằng
chính Chủ nhân Không đã buông xả. Khi bạn
có niềm tin rất sâu này, ngay cả những gì “bạn”
đang làm thực sự được làm bởi Chủ nhân
Không, rồi thì có thể nói rằng bản thể của bạn
lộ ra phía trước. Như thế, những tư tưởng bạn
khởi lên trong khi nắm vững chắc chắn bản
thể, sẽ toàn quyền sử dụng ý thức như “Tôi đã
làm...” Tuy nhiên, nếu bạn cố nghĩ từ sự thông
minh của mình, bạn sẽ thấy tiến trình của bạn
bế tắc.


 






74 Không có sông nào để vượt qua

Một tư tưởng khởi lên từ bản thể giống như
một người môi giới, nó kết nối xác thân và bản
tánh sẵn có. Trong tích tắc nó có thể đến bất
cứ đâu trong vũ trụ và pháp giới. Trong tích
tắc nó có thể đến tương lai và quá khứ, và ngay
cả những cõi bên trên đời sống. Nó di chuyển
nhanh hơn ánh sáng, vì thế khoảng cách gần
và xa vô nghĩa.
Người ta thường sơ suất về những tư tưởng
khởi lên, cho rằng một khi họ quên một tư
tưởng, tư tưởng đó đã chấm dứt. Điều đó
không đúng. Một khi bạn khởi tưởng, nó sẽ
hoạt động và cuối cùng hậu quả trở lại với bạn.
Đó là một quá trình tự động.
Đưa mọi vật đến Chủ nhân Không, đó là
buông xả và nghỉ ngơi, nghĩa là trở lại bản thể
chân thật của bạn. Vì mọi sự - hữu hình và vô
hình - đến từ đó, nếu bạn trở về bản thể đó và
khởi tưởng, thì tư tưởng đó sẽ biểu hiện trên
thế giới. Một tư tưởng vào lúc đó giống như
nhấn nút khởi đầu cho mọi vật tự động chạy.
Đây là vì mọi vật bắt đầu với những tư tưởng
đã khởi lên từ bản thể. Khi bạn đưa mọi vật
đến bản thể, chỉ một tư tưởng bạn có thể đi
một ngàn dặm.


 






Phần hai: Trau dồi tâm 75

Hãy khởi tưởng từ chỗ không đứng yên.
Nếu bạn khởi tưởng từ một chỗ bất động, đó
là từ ý thức và định kiến của bạn, thế thì bạn
bị dính mắc vào những vật bên ngoài và bạn
sẽ là nô lệ cho thế giới vật chất. Mặt khác, nếu
bạn nghĩ rằng bạn phải lờ đi vật bên ngoài, thì
bạn đã khởi tưởng từ một chỗ bất động, và vì
thế bạn thành nô lệ cho thế giới phi vật chất.
Nếu bạn chân thành tin tưởng vào người bạn
bất diệt của bạn, Phật tánh của bạn, bạn sẽ biết
bạn phải khởi tưởng từ đâu.
Lúc những tư tưởng tiêu cực nổi lên, hãy
kéo trở lại. Ngay tức thì, thay đổi tư tưởng đó
thành những gì tích cực. “Dĩ nhiên điều này có
thể được! Chủ nhân Không đang săn sóc nó.”
Trong khi quan sát cách bạn đưa những gì về
bản thể, đến Chủ nhân Không, buông ra, bạn
sẽ hiểu khả năng của tâm và nó huyền diệu và
sâu xa thế nào.
Một tư tưởng lầm lạc có thể khiến người
ta làm hỏng thân mình và phá hoại gia đình
của họ. Hơn nữa, nó cũng có thể tàn phá cộng
đồng, quốc gia, trái đất, và ngay cả toàn vũ
trụ. Mọi chúng sinh là một thân, một gia đình,
một cộng đồng, một vũ trụ. Vũ trụ, trái đất,
Phật, mọi nguyên tắc và luật lệ điều khiển thế


 






76 Không có sông nào để vượt qua

giới này được chứa đựng trong tâm chúng ta.
Chúng ta phải nghĩ rằng mọi sinh vật trong
một thân hoạt động hài hòa với nhau như một.
Rồi thì những sinh vật vô minh trong thân
chúng ta trở thành Bồ tát và thân chúng ta trở
nên khỏe mạnh.
Tiền bạc đến và đi, sự nhịp nhàng, trí tuệ
và sức khỏe có thể tùy thuộc vào chỉ một tư
tưởng. Với chỉ một tư tưởng, có thể vượt cảnh
bần cùng; với chỉ một tư tưởng, bệnh tật có
thể được chữa lành; với chỉ một tư tưởng, bạn
có thể bao bọc và giúp đỡ người khác. Vì tâm
là vô hạn, nó có thể ôm choàng vũ trụ và vẫn
còn chỗ. Như thế, nếu bạn hiểu chân lý bất
nhị, bạn có thể bao trùm mọi vật một cách
trọn vẹn. Nếu bạn nghĩ, đó là điềm tĩnh, cao
quý và khiêm tốn, và làm thế mà không dấu
vết của thích và không thích, hay của “tôi”, rồi
thì tư tưởng đó bắt đầu biểu hiện trong thế
giới và thành thuốc chữa mọi khổ đau. Mọi
năng lượng sẽ theo sau và cùng làm việc với
một tư tưởng như thế.


 























Chương năm
Niềm tin là chìa khóa


Trên mọi thứ, bạn phải tin rằng bạn có
Phật tánh, năng lực trong chính bạn cho phép
bạn thành Phật. Rồi thì, như người làm vườn
săn sóc một cội cây, bạn phải làm Phật tánh
này nở hoa. Tuy nhiên, hầu hết mọi người đã
quên Phật tánh này. Dù cho hoa nở và rụng
theo mùa, mọi người đều biết rằng có năng
lực bên trong cây để nở hoa năm tới. Nhưng
người ta quên rằng trong chính họ cũng có
khả năng như thế. Nếu chúng ta có thể nhận
ra rằng chúng ta đang ở thời điểm vĩ đại nhất
để chuyển hóa sau khi đã qua vô số kiếp, thì
chúng ta sẽ thực sự biết rằng bên trong chúng
ta có năng lực thành Phật.


 






78 Không có sông nào để vượt qua

Nếu bạn không tin vào chính mình, bạn
không nhận được chìa khóa đến tâm. Làm sao
có thể trao chìa khóa kho tàng cho bạn nếu
bạn không tin? Bạn đã sẵn có kho tàng ở đó,
vì vậy hãy tin chính bạn và ném đi những tư
tưởng rằng bạn vĩ đại hay bạn không tốt. Chân
ngã có thể làm mọi sự - ngay cả những việc bạn
không tưởng tượng nổi. Nếu bạn có niềm tin
rằng chân ngã có thể làm điều đó, bạn có thể
sống sót ngay trên mỏm đá trơ trụi. Nếu bạn
tin rằng Chủ nhân Không làm mọi việc và có
thể giải quyết mọi việc, thì Chủ nhân Không
lập tức thị hiện như Bồ tát Quan Âm và thuyết
pháp, hay thị hiện như Bồ tát Dược Vương và
thuyết pháp. Như thế không cần kêu cầu “Phật
ơi, cứu con!” hay “Bồ Tát Quan Âm, cứu con!”
Tất cả chư Phật và Bồ tát, tất cả bậc giác ngộ, và
tất cả khả năng sâu xa và năng lực vũ trụ hiện
hữu trong niềm tin.
Phàm ngu không biết cái gì thực sự tốt hay
không tốt. Do đó, việc tốt nhất để làm là tin
mạnh mẽ rằng Chủ nhân Không luôn luôn săn
sóc mọi sự. Tuy nhiên nhiều người hỏi, “Việc
gì xảy ra nếu tôi tin và phó thác cho Chủ nhân
Không mọi sự, nhưng chúng không theo lối
tôi mong muốn?” Đây không phải là tin. Một


 






Phần hai: Trau dồi tâm 79

khi bạn có niềm tin thực sự, phó thác sự việc
chỉ một tích tắc, và không có gì để bận tâm
nữa. Chủ nhân Không không bao giờ làm ngơ
niềm tin của bạn. Mọi sự được làm qua niềm
tin chân thành, niềm tin là chìa khóa.
Niềm tin hoàn lại bạn cân xứng với sự tin
cậy của bạn. Nó ban mọi thứ cho những ai
toàn tâm tin tưởng, và ban một nửa cho những
ai tin một nửa. Đây là lý do phải nhấn mạnh
sự tin tưởng hoàn toàn vào Chủ nhân Không.
Đừng nản lòng khi phải đương đầu với khó
khăn. Dù cho khó khăn nổi lên từ bản thể, bao
lâu bạn có niềm tin, bản thể của bạn cũng có
thể giải quyết những vấn đề đó.
Khi bạn có niềm tin không thối chuyển rằng
“Chủ nhân Không có thể giải quyết nó,” bạn
bắt đầu tìm ra chân ngã của mình. Khi bạn có
niềm tin mạnh mẽ như thế, bạn sẽ thoát khỏi
sợ hãi và nghi ngờ, và bạn sẽ không lay động
khi đương đầu với bất cứ gì. Nếu bạn không tin
tưởng vào Nhất Tâm - Chủ nhân Không, thì dù
bạn có thể làm tốt sự việc đến đâu đi nữa, thì
vẫn có 50% phần vô hình bạn không săn sóc
tới. Khi cội rễ khỏe mạnh, thân sẽ vững chắc,
và khi thân cây vững chắc, hạt sẽ chín mùi.


 
















Chương sáu
Quán
Phó thác và quan sát


Phó thác và buông xả mọi sự
Bức tường của định kiến
“Buông xả” nghĩa là không những buông xả
những việc đau khổ và khó chịu, mà còn buông
hết mọi định kiến. Chúng ta mang rất nhiều
những ý tưởng cứng ngắc như “bạn” và “tôi”,
“tốt” và “xấu”. Bạn tạo ra tất cả những ý tưởng
này, và bao lâu bạn còn bám vào chúng, thì bạn
không thể trở thành một với Chân Tâm – Chủ
nhân Không.
Tù ngục tệ hại nhất trên thế giới là tù ngục
của tư tưởng. Bức tường khó vượt qua nhất trên
thế giới là bức tường của định kiến. Từ một cái
nhìn chắc chắn, tu tập nghĩa là giải thoát chính
bạn ra khỏi ngục tù tư tưởng. Vì thế, nếu bạn
khư khư nghĩ rằng “Tôi chỉ là một phàm ngu”,
thì vì tư tưởng đó bạn không thể đóng vai trò


 






Phần hai: Trau dồi tâm 81

nào khác hơn một phàm ngu. Hãy biết sự khác
nhau lớn lao mà một tư tưởng có thể tạo ra.
Đừng làm như ghê gớm lắm về trình độ phát
triển tâm linh của người khác. Nếu bạn đối xử
khác biệt giữa người cao hơn và thấp hơn, bạn
sẽ không tiến triển trong sự tu tập của mình.
Cho dù bạn thực sự biết, đừng nghĩ rằng bạn
biết. Cho dù bạn có trình độ cao hơn, đừng
nghĩ rằng bạn là bậc thượng căn. Cho dù ai
đó có lẽ ngu dốt, bạn không nên để những tư
tưởng như thế trói buộc bạn.
Từ quan điểm hiện tại, việc gì đó có vẻ rõ
ràng đúng hay sai. Tuy nhiên, từ quan điểm
kết hợp quá khứ, hiện tại, vị lai, những việc ấy
không thể cho là đúng hay sai dễ dàng như thế.
Bạn có thể lăn một cái thùng chỉ khi bạn ở
bên ngoài nó. Khi bạn bị nhốt bởi những định
kiến, như thể bị kẹt trong thùng, thì bạn không
thể tự do dùng tâm của mình. Nếu bạn thoát
khỏi những định kiến, bạn sẽ thấy tất cả những
tư tưởng và những cái nhìn mà bạn cho là rất
quý giá, cực kỳ lố lăng. Tâm không hình tướng
và có thể tự do đi bất cứ đâu trong vũ trụ, vì
thế nếu bạn khởi những tư tưởng một cách trí
tuệ và trùm khắp, bạn sẽ ra khỏi thùng, khỏi


 






82 Không có sông nào để vượt qua

trói buộc, và khỏi ngục tù không có chấn song.
Làm sao bạn có thể tự do dùng tâm mình trừ
phi trước hết bạn bước ra ngoài những định
kiến của riêng mình?
Những định kiến giống như một làn mây
hay khói, nhưng tuy nhiên người ta thấy mình
bị ngăn ngại hay lôi kéo bởi chúng. Bạn sẽ
cười nếu thấy ai đó bị vướng vào mây, hay nếu
ai đó tuyên bố rằng họ bị cầm tù bởi không
khí. Nhưng, trong thực tế, người ta đang bị
kẹt không ngừng bởi những vật mà bản chất
không hơn không khí hay những đám mây. Họ
tạo một bức tường bằng tâm mình, và bị nó
nhốt. Vốn không có tường hay bất cứ gì làm
vướng chân. Những vật đó là những ảo ảnh do
suy nghĩ mà thành.
Đừng khăng khăng với những định kiến của
mình. Sự dai dẳng của bạn là tâm nhỏ hẹp của
riêng bạn. Nếu tâm bạn rộng mở, sẽ dễ dàng
bao trùm toàn thế giới. Tuy nhiên, nếu tâm
bạn nhỏ hẹp, thì dù một cây kim cũng không
lọt vào được. Bạn phải buông xả sự bướng
bỉnh và hãy tôn kính sâu xa mọi đời sống và
mọi vật. Đây là quy y Phật-Pháp. Đây cũng là
cách trở thành người tự do. Luôn khiêm cung.
Hãy khiêm cung. Hương thơm của tâm rộng


 






Phần hai: Trau dồi tâm 83

mở và khoan dung của bạn sẽ làm ấm lòng
người khác.

Những tư tưởng về “tôi”
Bám vào ý tưởng rằng bạn khác với người
khác, đến mức độ bạn không thể tưởng tượng
“mọi vật chỉ là một”, là chướng ngại cơ bản
ngăn chặn đường đến Phật. Trước hết, tập
trung vào “tôi” dường như có ích, nhưng thật
ra, nó là nền tảng của điều ác. Bám vào những
tư tưởng về “tôi” này thực sự ngăn cản chúng
ta không thể tham dự vào Phật giới, và ngăn
cản chúng ta kinh nghiệm những lợi ích lạ
thường của sự tham dự đó. Trước khi chúng
ta thấu hiểu chân lý bất nhị, không thể có bình
an trường viễn cho chúng ta. Do đó, như một
hành giả bạn không được nhìn bất cứ gì theo
lối nhị nguyên, và bạn phải đưa mọi sự về bản
thể của bạn một cách mạnh mẽ và chân thành
và tiến về phía trước.
Trí tuệ là biết rằng “tôi” không hiện hữu. Trí
tuệ là biết rằng sự vật và thân thể vật chất chỉ
là những hình ảnh trong mơ, rằng chúng chỉ
là những giọt nước bị quấy động bởi sóng gió.
Vô minh không gì hơn là khăng khăng rằng có
một cái “tôi” riêng biệt, trong khi quên rằng


 






84 Không có sông nào để vượt qua

thân xác và sự vật không thể tránh khỏi hoại
diệt. Chỉ ném cái “tôi” đi, một triệu đau khổ
và rối ren sẽ ngủ vùi tất cả. “Tài sản của tôi,
tư tưởng của tôi, danh tiếng của tôi, những gì
tôi xứng đáng được khen”, tất cả những điều
này cầm tù bạn trong một cái thùng. Bất hạnh
thay! Phàm ngu thường nghĩ rằng có những
bức tường phòng thủ có thể bảo vệ họ khi họ
đối mặt với những phiền phức và khó khăn.
Do đó họ cố làm chúng cao hơn và dày hơn
khi còn thời gian. Tuy nhiên, khi bạn làm thế,
tâm bạn co lại và trở nên lạnh lùng. Kết quả,
bức tường này không phải vật bảo vệ bạn, mà
là bức tường làm thiệt hại bạn, một bức tường
giam giữ bạn.
Không gì có thể bỏ vào một cái bát đã đầy
tràn. Bạn không thể đặt gì vào một tâm đã
đầy những tư tưởng về “tôi”, những dính mắc,
những tham dục, tự cao tự đại rằng mình là
tốt nhất. Bát phải trống trước khi chứa những
món mới. Khi bao tử bạn trống, bạn có thể
thưởng thức món ăn. Tuy nhiên, nếu bao tử
bạn đầy thì dù yến tiệc thịnh soạn trước mặt,
bạn không thể ăn dù một miếng. Một trong
những chân lý của cuộc sống là khi bạn buông
xả mọi thứ, bạn sẽ được tất cả.


 






Phần hai: Trau dồi tâm 85

Bạn sẽ có thể nhận ra sự tự phụ ẩn một cách
tinh tế bên trong tâm mình. Tính trung thực
và trí tuệ này là cốt tủy. Khi bạn tu tập, từng
lớp “tôi” sẽ bị lột đi dần, và bức tường ngăn
cách mọi sinh vật sẽ từ từ biến mất. Người
thấy mọi vật bình đẳng không bao giờ rơi vào
tự phụ, và đang trên con đường càng lúc càng
thênh thang.
Tất cả thánh hiền
Từ vô lượng kiếp,
Đã chỉ ra rằng “tôi” không có thật.
Tuy nhiên,
Người ta dính mắc vào cái “tôi”
Và lang thang suốt ngày
Thình lình mặt trời lặn,
Và đến giờ vào giường ngủ.

Dính mắc và tập khí, ô nhiễm và ảo tưởng
Không có cái gì là của bạn. Hãy thoát khỏi
mọi ý tưởng về sở hữu. Nếu có thể nói mọi vật
thuộc về nơi nào, thì chúng thuộc về bản thể.
Bạn chỉ điều hành sự vật khi nó đến với cuộc
đời bạn. Hãy săn sóc người và vật hết lòng,
nhưng thoát khỏi ý tưởng sở hữu.
Dù bạn dời những vật của mình từ phòng
này sang phòng khác, những vật ấy vẫn là của


 






86 Không có sông nào để vượt qua

bạn. Nếu toàn thế giới là nhà bạn, thì đâu
thành vấn đề nếu vật nào đó ở phòng này hay
phòng kia? “Sở hữu” chỉ là dời vật từ phòng
này sang phòng khác. Đây là cách người tỉnh
thức dùng tâm mình. Như thế, khi họ cần gì,
nó sẽ tự nhiên đến với họ. Vì họ không có tư
tưởng “cái của tôi”, họ tự do rong chơi trong vũ
trụ, là một với mọi vật.
Đừng bám vào thân bạn. Nếu bạn quá dính
mắc vào nó, sau khi lâm chung bạn sẽ khó
khăn từ bỏ nó. Như thế, vào cuối đời, nhiều
người chịu đau đớn nhiều năm. Giống như lột
đậu Hòa-Lan, khi vỏ và hạt dính vào nhau, khó
lột được. Tuy nhiên, nếu đậu chín, vỏ dễ dàng
tróc ra. Cũng thế, nếu bạn không dính mắc vào
thân, bạn tự do rời nó khi đến lúc.
Như biển và sóng không tách biệt, giác ngộ
và vọng tưởng không phải là hai. Vậy đừng phí
thì giờ để tìm hiểu tư tưởng nào là hư vọng và
cái nào không – chỉ buông hết mọi sự. Khi bạn
làm thế, những ý nghĩ về “tôi”, phân biệt, và
những vọng tưởng tự nhiên biến mất.
Khi tư tưởng khởi lên, đừng nghĩ nó là vọng
tưởng, và đừng bao giờ cố cắt đứt chúng. Chính
ý tưởng cố loại bỏ chúng là một vọng tưởng.


 






Phần hai: Trau dồi tâm 87

Thật ra những tư tưởng khởi lên không thành
vấn đề. Xét cho cùng, nếu tư tưởng không
khởi, thì có nghĩa bạn là một xác chết, không
phải người sống! Để thoát khỏi vọng tưởng,
trước hết bạn phải tự thoát khỏi định kiến của
mình về cái gì bị lừa dối. Cách để tự giải thoát
là chỉ đưa hết mọi sự về Chủ nhân Không, thay
vì cố gắng tìm hiểu, “Đây là loại tư tưởng gì?”
Bởi vì ngay những vọng tưởng cũng khởi lên
từ Chủ nhân Không, hãy phó thác mọi sự cho
Chủ nhân Không, hoàn toàn buông xả nó. Khi
bạn đưa những ô nhiễm và ảo tưởng trở lại bên
trong, đến bản thể, năng lực tiến hóa có thể
tỏa ra.
Những đóa sen nở trong bùn, và Phật Pháp
nở ngay giữa ô nhiễm.
Tôi không hề nói rằng bạn không nên có
tiền, rơi vào tình yêu, hay bị xáo trộn khi giận
dữ. Hãy làm tất cả khi bạn cần. Nhưng điều
quan trọng là biết rằng mọi điều này do bản
thể của bạn tạo ra. Hãy ngắm nhìn và thấy nếu
bạn đang làm việc từ sự dính mắc vào “tôi” và
“cái của tôi”. Nếu bạn sống hài hòa, biết rằng
không có gì không phải là chính bạn, bạn sẽ
có thể dùng mọi thứ trên thế giới như chất liệu


 






88 Không có sông nào để vượt qua

để tu tập. Nếu bạn có thể thực sự sống như
thế, mọi tư tưởng và ngôn từ của bạn sẽ biểu
hiện trong thế giới vật chất. Ở tầng bậc này,
bạn sẽ hiểu ý nghĩa của “tay và chân phổ cập
của Phật.”

Nghi vấn
Trong khi phó thác mọi sự cho Chủ nhân
Không, đôi lúc những câu hỏi sẽ thình lình
nổi lên trong bạn. “Tại sao những việc thành
ra như thế?” “Cái gì là nguyên tắc căn bản
đằng sau những việc này?” “Làm sao tôi có
thể cảm xúc và nhận biết nếu thực sự mọi thứ
không tách biệt?” “Tại sao nói rằng mọi vật là
không?” “Tôi đang làm đủ thứ việc, tại sao lại
nói Chủ nhân Không đang làm?” Mọi câu hỏi
sẽ nổi lên.
Nếu bạn tiến tới trong khi chỉ tin cậy vào
Chủ nhân Không, thì những câu hỏi tự nhiên
nổi lên. Đây là nghi vấn chân thật và là đại nghi.
Nghi vấn này nổi lên như nước suối tươi mát.
Cố ý tạo những câu hỏi giống như xay những
cối rỗng – không có gì được sản xuất và bạn
chỉ làm mòn chính mình. Những câu hỏi được
tạo có chủ ý và những tư tưởng khởi tự nhiên
khác nhau như trời với đất.


 






Phần hai: Trau dồi tâm 89

Nếu bạn cố tạo câu hỏi bằng trí thông minh,
thì những câu hỏi đó không phải là những câu
hỏi chân thật, cũng sẽ không có bất cứ câu trả
lời chân thật nào nổi lên. Khi bạn toàn tâm tin
vào và phó thác mọi sự cho bản thể của bạn,
nghi vấn sẽ bật ra. Khi bạn lại buông xả luôn
cả những câu hỏi này, những câu trả lời sẽ khởi
lên từ bên trong.
Khi những câu hỏi nổi lên tự nhiên, nếu
bạn không biết câu trả lời, hãy buông ngay câu
hỏi và tiến tới. Cuối cùng câu trả lời sẽ đến.
Khi bạn phó thác những câu hỏi cho bản thể
như thế, tự nhiên chúng sẽ được chăm sóc.
Đôi khi tôi dùng chữ “bình an” để diễn tả điều
này. Nhưng không có nghĩa là “Tôi cảm thấy
bình an vì tôi đã từ bỏ, vì vọng tưởng đã bị cắt
đứt.” Tại chân ngã, bản thể, mọi sự hoạt động
với nhau không chướng ngại, luôn đổi thay và
tuôn chảy, vì thế khi việc gì được phó thác vào
đó, một đáp ứng thích hợp tự nhiên khởi lên.
Đây là lý do tôi dùng chữ bình an.
Đại nghi sanh đại ngộ. Đại nghi xuất hiện từ
bên trong sau khi bạn tuyệt đối phó thác mọi
chướng ngại cho bản thể và sau khi chân ngã
hiển lộ. Những câu hỏi này không do cố ý tạo,
chúng tự nhiên nổi lên. Đại nghi là loại nghi
vấn tốt nhất do chân ngã để dạy bạn. Hơn nữa,
nếu bạn buông xả cả những câu hỏi này và tiến


 






90 Không có sông nào để vượt qua

tới, câu trả lời sẽ thình lình xảy ra cho bạn đúng
lúc, ngay tức khắc hay đôi khi trễ hơn.

Cách buông xả - Niềm tin và buông xả
Buông xả chính là tin tưởng. Không có
niềm tin, bạn không thể từ bỏ. Bạn cần từ bỏ
hoàn toàn mọi sự, biết rằng Chủ nhân Không
đang chăm sóc tất cả, không sao hết dù sự việc
dường như đang tốt hay xấu đi. Làm sao bạn
có thể hoàn toàn buông xả nếu bạn không tin
tưởng?
Bạn sẽ phó thác mọi sự cho bản tánh sẵn có
của bạn như thế nào? Trước hết, chân thành
tin vào bản tánh - Chủ nhân Không của bạn,
và biết rằng nó đang chăm sóc mọi sự. Thứ
hai, can đảm tiến tới. Thứ ba, trải nghiệm cách
Chủ nhân Không chăm sóc mọi sự, tiếp tục áp
dụng những gì bạn kinh nghiệm, và không bao
giờ tự nản lòng vì bất cứ chuyện gì.
Buông xả không phải là nói, “Tôi không
cần” hay sống trong tiêu cực. Nếu bạn cố từ bỏ
với thái độ “Tôi không cần”, hay “Vui lòng làm
việc cho tốt,” trong khi mong một phép lạ mà
không có bất cứ cố gắng nào về phần bạn, thế
thì đây không phải là buông xả thực sự. Khi bạn
hành động như thế, bạn đang đối xử với Chủ
nhân Không - bản thể của bạn, như là vật tách
riêng khỏi bạn. Khi bạn buông xả, bạn buông


 






Phần hai: Trau dồi tâm 91

xả những sở thích riêng tư, biết rằng bản thể
của bạn là vật duy nhất có thể thực sự chăm
sóc mọi vật. Buông xả vì biết rằng mọi vật khởi
lên từ Chủ nhân Không, vì thế chỉ Chủ nhân
Không mới có thể giải quyết mọi sự.

Buông xả vô điều kiện
Buông xả không đòi hỏi biện hộ hay lý do.
Ngay khi sự việc khởi lên, phó thác nó cho
Chủ nhân Không – bản thể của bạn – vô điều
kiện. Phó thác mọi việc cho Chủ nhân Không:
Phó thác những việc bạn hiểu và những việc
bạn không hiểu, phó thác niềm vui và nỗi khổ,
phó thác tài sản và phó thác bệnh tật. Buông xả
những gì đang không tốt, và buông xả những
gì đang tốt. Hãy buông xả, biết “Chỉ có Chủ
nhân Không mới thực sự chỉ ta đường Đạo”.
Do buông xả như thế, bạn có thể làm trống
tâm mình và tống khứ hành lý nặng nề mà bạn
đã mang hằng bao kiếp sống. Do buông xả như
thế, bạn có thể làm sạch bụi tâm đã đóng khằn
hằng bao niên kỷ, và bạn có thể thực sự sống và
thực sự chết.
Đừng cố gắng chăm sóc sự việc dựa trên lý
thuyết, kinh điển, những từ ngữ khéo léo, hay
những ý tưởng của người khác. Thay vào đó, chỉ


 






92 Không có sông nào để vượt qua

buông xả trong tin tưởng rằng chỉ Chủ nhân
Không có thể giải quyết được. Hãy buông xả
một lần, buông xả hai lần, buông xả liên tục,
vì thế bạn được buông xả thường xuyên. Cứ
buông xả, vì thế nó trở thành bản năng thứ hai,
như cởi giày khi vào nhà. Rồi thì ngay những
vấn đề về di truyền và nghiệp sẽ tan biến.

Hãy buông xả vào không
Chúng ta sẽ buông xả vào đâu? Bỏ vào
Không. Không là gì? Không nghĩa là mọi sinh
vật thay đổi và biểu hiện từng niệm, và làm việc
với nhau như một. Mỗi một vật là trống rỗng,
gồm cả chính ta. Mọi vật là thành phần của cái
Không này, mọi vật lệ thuộc luật của Không.
Mọi vật đang đổi thay và đang biểu hiện, gồm
cả chính ta, vì thế chúng ta vốn đang sống
trong từ bỏ. Ngay cả ý nghĩ “Tôi đã làm…”
cũng không có chỗ để bám vào. Như thế ngay
cả nói “buông xả” hay “phó thác” cũng không
cần thiết. Tuy nhiên, nhiều người không hiểu
điều này, vì vậy tôi nói, “Hãy buông xả vào
Không” như một phương pháp để giúp họ
nhận ra chân lý. Làm sao chúng ta có thể sống
mà không buông xả vào Không?
Nghiệp là kết quả tuyệt đối không thể tránh


 






Phần hai: Trau dồi tâm 93

của những gì chúng ta đã làm. Nó khởi liên tục
từ trong chúng ta. Tôi lo rằng nếu tôi nói chỉ
buông xả mọi sự, thì dường như quá mơ hồ hay
gây cho một số người rơi vào chủ nghĩa hư vô.
Vì thế tôi đã nói, “Lấy Không như cột trụ trung
tâm, và buông xả mọi sự vào đó”. Khi một vòng
pháo hoa quay, nó dựa trên tâm điểm của nó.
Cũng thế, bạn phải làm Chủ nhân Không - bản
thể của bạn, tâm điểm của bạn. Dựa trên trung
tâm này và phó thác cho nó mọi sự. Khi bạn có
thể làm điều này, bạn có thể sống đầy sinh khí
và bạn có thể sống tự do như nước chảy.
Mọi sự liên kết với nhau trực tiếp qua bản
thể và năng lượng vô hình thổi qua lại giữa
mọi sinh vật và sự vật. Tuy nhiên, khi người ta
phân biệt, dính mắc vào sự vật nào đó và loại
bỏ hay tránh né cái khác, họ ngăn chặn năng
lượng trôi chảy tự do này. Như thế nếu bạn chỉ
buông xả và phó thác mọi sự cho bản thể của
bạn, cho Chủ nhân Không, năng lượng này có
thể tự do chảy, chính xác khi cần.
Dù nói rằng bạn nên buông xả bên trong,
hay đưa sự việc trở về bên trong, thực ra Chủ
nhân Không không ở trong cũng không ở
ngoài. Chủ nhân Không là sự kết hợp mọi vật
trong vũ trụ, và hiện hữu trước mọi vật. Dù


 






94 Không có sông nào để vượt qua

không thể hiểu thấu nó, nó có thể được hiểu
thấu.

Công đức của sự buông xả
Khi bạn duy trì việc buông xả mọi sự vào
Chủ nhân Không và quan sát, nghiệp sẽ sụp
đổ, tập khí sẽ tiêu tan, chân ngã sẽ hiển lộ, và
mọi chướng ngại sẽ đầu hàng bạn. Chủ nhân
Không giống như một hộp thư. Nếu bạn đặt gì
vào Chủ nhân Không và quan sát, nó sẽ được
giao đi và một hồi âm sẽ trở lại.
Khi người ta nghe “Hãy buông xả mọi sự,”
người ta thường hỏi, “Làm sao tôi sống được
nếu làm thế?” Tuy nhiên, khi bạn buông xả,
bạn mới có thể thực sự sống. Phàm ngu tin
rằng lập kế hoạch là cần thiết và suy nghĩ cẩn
thận về từng việc một. Tuy nhiên, người tỉnh
thức không nghĩ về mỗi chuyện nhỏ mình
làm. Thay vào đó họ rất thư thái. Nhưng mọi
việc họ làm là tùy thuận Pháp, không một chút
lỗi lầm. Vì họ buông xả, hành động của họ hài
hòa hơn, tự nhiên, sâu xa, chân thật, đẹp đẽ, và
lợi ích nhiều hơn bất cứ hành động nào được
làm dựa trên thông minh hay kế hoạch. Vì thế
đối với hành giả thực sự, mọi sự trong đời sống
hằng ngày chính là Đạo. Vì họ buông xả và thư


 






Phần hai: Trau dồi tâm 95

giãn, mỗi việc họ làm, dù đi, đứng, ngồi, hay
nằm, tất cả đều thuận theo Pháp.
Nếu bạn cố thực hành theo chế độ dinh
dưỡng cụ thể hay phương pháp thể dục nào
đó, khi bắt đầu, mục tiêu của bạn có vẻ rõ ràng
và gần tầm tay. Tuy nhiên, khi bạn tiến tới, con
đường của bạn trở nên mù mịt và cuối cùng nó
sẽ đến ngõ cụt. Mặt khác, nếu bạn cứ buông
xả và phó thác, và kinh nghiệm những kết quả
của điều này, thì con đường lúc đầu dường
như hẹp sẽ dần dần rộng mở, và cuối cùng trở
thành đại lộ và cửa ngõ đến chân lý.
Sống buông xả mọi sự tạo ra công đức vô
hạn. Trước hết, mọi phiền não diệt sạch. Thứ
hai, tập khí huân tập nhiều kiếp bởi nghiệp lực
sẽ tiêu tan. Thứ ba, những ô nhiễm và ảo tưởng
đầy trong tâm sẽ dần biến mất và cuối cùng
không có gì để làm trống, cũng không có gì
để làm đầy. Tại điểm này, chân ngã của bạn sẽ
hiển lộ rõ rệt. Tu tập giống như xây nhà – khi
bạn đến điểm này, bạn có nền tảng vững chắc,
và do đó sẵn sàng bắt đầu dựng cột để nâng đỡ
cái đến tiếp theo.

Tu tập không ngừng - Thái độ đúng để thực hành
Bạn phải không cố tìm bên ngoài chính


 






96 Không có sông nào để vượt qua

mình. Lấy bản tánh sẵn có làm thầy. Vì bản
tánh sẵn có của bạn hiện hữu, mọi vật trong vũ
trụ hoạt động với nhau, vậy hãy lấy bản tánh
sẵn có, bản tâm của bạn, làm thầy của bạn.
Trong sự tu tập này, bạn dạy chính mình và
học chính mình. Bạn buông xả và đón nhận.
Bạn hàng phục và bạn chấp nhận sự hàng
phục. Sự tu dưỡng được làm như thế, giữa bạn
và chân ngã của bạn. Đừng để vật bên ngoài
tóm lấy bạn.
Tất cả Thượng đế, Phật, Bồ Tát Quán Âm
đều hiện hữu trong bạn. Nếu bạn tìm ra và
hiểu các ngài, bắt đầu bằng ánh sáng của ngọn
đèn bên trong bạn, thì bạn cũng sẽ có thể hiểu
được đúng đắn chính bạn và thế giới quanh
bạn. Tuy nhiên, nếu bạn từ bỏ ngọn đèn bên
trong của chính mình mà tìm Phật hay Thượng
đế ở ngoài, bạn sẽ không tìm ra họ và chút gì
bạn làm cũng sẽ hoài công.
Hoa nở tự nhiên khi đủ điều kiện. Người ta
nên học về những điều kiện khiến hoa nở, và
rồi tạo những điều kiện đó. Thay vào đó, họ
thường lang thang tìm phương pháp duy nhất
và kỳ dị. Thay vì tìm bên ngoài, trước hết bạn
nên tập trung tâm mình và đưa những tư tưởng


 






Phần hai: Trau dồi tâm 97

bị vật bên ngoài lôi cuốn quay về bên trong.
Đừng hoa mắt hay đuổi theo sự chứng ngộ của
người khác. Thay vào đó, hãy tạo điều kiện cho
hoa giác ngộ trong bạn bừng nở. Bạn đã được
phú cho sẵn rồi, vậy chỉ giúp nó nở một cách
tự nhiên.
Đối với một hành giả, ngày mai không có.
Chỉ ở đây và bây giờ là hiện hữu. Bạn không
nên trì hoãn sự việc, rồi cứ thừa nhận rằng bằng
cách nào đó hoàn cảnh ngày mai sẽ tốt hơn.
Không có sự khác nhau nào nếu bạn không
tạo nỗ lực bây giờ. Hôm nay, ở đây vào lúc này,
bạn phải thấy trực tiếp với đôi mắt trong sáng,
và phải tiến tới vững vàng và điềm tĩnh, như
những bước chân đĩnh đạc của voi di chuyển
qua rừng. “Ngay đây” là cõi Phật. “Lúc này”
là khoảnh khắc mà Phật sanh ra, và là khoảnh
khắc bao gồm quá khứ và tương lai. Những
hành giả hiểu rằng lúc này, ngày này là tất cả.
Khoảnh khắc hiện tại này là khoảnh khắc ra
đời của bạn, vì thế trong khoảnh khắc này bạn
phải tu tập.
Tiến về phía trước với những bước không
bao giờ để lại bất cứ dấu vết nào. Chấp nhận
mọi khó khăn với thái độ tích cực, và không
bao giờ cố tránh bất cứ gì phải đối mặt. Không


 






98 Không có sông nào để vượt qua

phải là vấn đề đạt được gì hay từ bỏ gì, hay
không từ bỏ gì. Chỉ chắc chắn là bạn không
cố tránh sự việc đang đến, và không cố bám
vào sự việc đang rời xa. Trở thành người gan
dạ là người không bao giờ bị gì làm ô nhiễm
hay dính mắc. Trở thành con người thật sự,
một người mà sanh ra bình thường nhất và phi
thường nhất.
Một người dũng cảm vượt ngàn dặm với chỉ
một bước chân, người hèn hạ có thể chạy trăm
dặm, và vẫn không tiến dù chỉ một bước.
Tu tập là thư giãn. Nếu bạn muốn tỉnh thức,
thì tâm bạn nên lặng và rộng. Tuy nhiên, nếu
bạn tiếp tục khởi tưởng rằng bạn muốn thành
Phật mau chóng hay muốn lập tức thoát khỏi
đau khổ của phàm ngu, thì tâm bạn trở nên
nhỏ hẹp hơn và bồn chồn hơn. Bạn càng cố
chiếm đoạt cái gì, nó càng vuột xa hơn. Thư
giãn sâu, rồi nó sẽ tự nhiên đến. Đây là sự kỳ
diệu của tu tập.
Những hành giả phải chân thật với chính
mình. Đây là vì căn bản của bạn là Phật, và
Phật tánh là không, ở đó không tồn tại những
ý tưởng cố định. Không dối trá, biện hộ, hay


 






Phần hai: Trau dồi tâm 99

lý luận nào có thể giúp bạn nhận được bản thể
của bạn.
Hoàn thành sự việc một cách tự nhiên là lối
tốt nhất. Thay vì dùng trí thông minh để lập chi
tiết kế hoạch cốt hoàn thành sự việc, hãy phó
thác nó cho bản thể của bạn. Bản thể của bạn
là nguồn của toàn thể chân lý, vậy nó hoàn toàn
có thể chăm sóc bất cứ gì mà bạn phó thác. Mọi
người có thể làm điều này. Mọi người có thể
kinh nghiệm điều này. Khi bạn có kinh nghiệm,
bạn có thể ngạc nhiên về khả năng vô hạn bên
trong chính bạn, và tự nhiên bạn cảm thấy biết
ơn sâu xa bản thể của mình.
Đừng bao giờ nghi ngờ rằng một phàm phu
ngu tối như mình lại được phú cho khả năng
vô hạn. Bỏ cuộc không chút cố gắng là lý do
người ngu tối mãi ngu tối.
Hãy ngắm cách nước chảy. Khi gặp một chỗ
trũng, nó lấp đầy và rồi tiếp tục chảy. Khi gặp
một tảng đá hay đồi, nó chảy quanh và tiếp tục
tiến. Tu tập để thấy được chân ngã của mình
nên làm như thế.
Tu tập thiền định
Bạn nên thiền định thế nào? Bạn có thể
ngồi nếu bạn muốn ngồi, đứng nếu bạn muốn


 






100 Không có sông nào để vượt qua

đứng, làm việc nếu bạn muốn làm việc, hay
bận rộn chăm lo cuộc sống hằng ngày – tất cả
điều này đều có thể là tu tập thiền định. “Ngồi”
thiền nghĩa là bạn duy trì một tâm điềm tĩnh
và vững vàng trong khi phó thác mỗi việc cho
Chủ nhân Không, với niềm tin rằng Chủ nhân
Không là bản thể và đích đến của mọi sự. Như
thế “ngồi” thiền có thể trong bất cứ hoàn cảnh
nào – tâm ngồi chứ không phải thân. Bao lâu
bạn còn buông xả và phó thác với niềm tin, thì
cuộc sống hằng ngày của bạn tự nó có thể là
thiền định.
Một số người lần đầu tiên khi nghe về
buông xả, nó có vẻ quá mơ hồ và khó khăn.
Họ cảm thấy không chắc chắn phải làm những
gì khi nghe buông xả, vì không được chỉ dẫn
phương pháp hay chi tiết. Có lẽ bạn cảm thấy
rằng phải ngồi thiền để tu tập. Tuy nhiên, tâm
bạn không ngồi chỉ vì thân ngồi. Thiền định
được hành qua tâm, không qua thân. Bạn phải
bắt đầu chăm sóc vấn đề qua tâm. Bạn đang
làm việc ngược ngạo nếu cố dùng thân để kềm
tâm.
Từ khởi thủy, bạn phải tu tập qua tâm. Tâm
này sẽ là tâm bản thể, không phải cái ngã hư
dối, không phải “tôi”. Nếu bạn cố dựa vào


 






Phần hai: Trau dồi tâm 101

gì khác hơn tâm, thì giống như cố bắt bóng.
Hướng cơ bản đã sai, thì lạc đường là không
thể tránh. Đó là tại sao tôi không cho tu theo
thoại đầu truyền thống.
Điềm tĩnh và vững vàng chung với niềm tin
sâu sắc và chân thật chính là thiền định. Điều
này cũng có thể gọi là chân thiền, nơi ngay
cả những tư tưởng “Tôi đang làm...” hay “Tôi
đang ngồi thiền” cũng không có. Khi bạn có
thể tu tập tìm ra chính mình trong bất cứ hoàn
cảnh nào cũng là sống thiền.
Hãy thắp đèn lồng của tâm bạn và giữ
sáng mỗi ngày. Thiền không gì khác hơn thế.
Trong cuộc sống hằng ngày, nếu bạn không có
ảo tưởng về “tôi”, nếu bạn phó thác mọi việc
cho Chủ nhân Không, và nếu tâm bạn hoàn
toàn không lay động, không quan tâm dù thấy
mình ở thiên đường hay địa ngục, thì đây là
chân thiền.
Dĩ nhiên thiền định có thể thực hành khi
ngồi lặng yên trong một nơi an ổn, nhưng
cuộc sống hằng ngày cũng là nơi hành thiền.
Suốt hai mươi bốn giờ trong ngày đều có thể
là thiền định. Cho dù trong ngày thỉnh thoảng
bạn quên Chủ nhân Không, nếu bạn nhớ lại


 






102 Không có sông nào để vượt qua

năng lực cơ bản này đang tác động và chỉ dẫn
bạn, thì ngay lúc đó tất cả thời gian bạn đã
quên nó biến mất, và sự tu tập như thể chưa
hề đứt đoạn.
Có nhiều phương pháp để tỉnh thức, nhưng
nếu không thực hành qua tâm, thì cuối cùng
đều vô dụng. Một khi bạn thực sự hiểu cách tu
tập qua tâm, bạn có thể tập yoga, trầm tư, hay
ngồi thiền như bạn muốn. Sự tu dưỡng tinh
thần không tùy thuộc bất cứ kiểu hay công
thức tu tập nào.

Thoại đầu
Đời sống hằng ngày chính nó là một thoại
đầu, vì thế không cần nhận một thoại đầu từ
người khác hay cho ai một thoại đầu. Sự hiện
hữu thực sự của bạn là một thoại đầu. Như thế,
nếu bạn đang giữ một thoại đầu do ai đó trao
cho, thì khi nào bạn có thể giải quyết những
những thoại đầu gốc của bạn? Cố giải quyết
thoại đầu của người khác giống như xay những
cối trống hay lăn bánh xe không di chuyển về
phía trước.
Chính thân của bạn là một thoại đầu. Sự
sinh ra là một thoại đầu. Làm việc là một thoại
đầu. Vũ trụ mênh mông là một thoại đầu. Nếu


 






Phần hai: Trau dồi tâm 103

bạn muốn thêm vào đây nhiều thoại đầu nữa
thì khi nào bạn có thể thưởng thức được thế
giới sâu vô hạn mà chúng ta đang sống này?
Bạn có đang ngăn chặn những gì vốn rộng
mở và rồi hỏi, “Nó là gì?” Thí dụ, khi bạn hiểu
rõ ràng bạn đang ngắm một chai soda, bạn
mong được lợi gì khi hỏi “Nó là gì?” Hãy buông
xả sự việc bạn biết và tiến lên. Thoại đầu chỉ là
một thí dụ về phương tiện thiện xảo. Nếu bạn
hỏi về những gì mình đã biết, nói “Đây là gì?”
bạn sẽ chỉ làm cho mình rối ren. Nếu bạn tiến
lên trong khi buông xả, thì những gì bạn thực
sự không biết sẽ nổi lên như những câu hỏi từ
cõi vô hình, phi vật chất. Bạn phải tu tập với
những gì ngăn ngại bạn ngay bây giờ. Những
hạt giống đã sẵn sàng nảy mầm và đang lớn
lên thành cây cao. Bạn hy vọng đạt được gì do
không biết cây của riêng mình và tìm hạt giống
của cây người khác?
Bạn phải phó thác toàn bộ kể cả thoại đầu
cho bản thể của bạn và để nó làm việc một
cách tự nhiên. Đổi thay, biểu hiện, và làm việc
với nhau là luật của thực tại. Vì thế bạn cần
phải sống phù hợp với chân lý và phó thác cả
thoại đầu cho bản thể của mình. Tuy nhiên
một số người bám chặt vào thoại đầu, không


 






104 Không có sông nào để vượt qua

thể buông được, và không thể hưởng chân
lý. Nếu bạn nhận thoại đầu “Đây là gì?” bạn
phải hoàn toàn phó thác nó cho bản thể của
mình, và để bản thể giải quyết nó. Nếu bạn
dùng thông minh để đùa với những ý tưởng
và nhận thức, thoại đầu sẽ không giúp được
gì cho bạn.

Quán (quan sát)
Khi sự việc ngăn trở bạn, buông xả chúng về
bản thể và tiếp tục quan sát. Dù trời sụp, tiếp
tục buông xả và quan sát. Buông xả mọi thứ
về bản thể và ngắm nhìn, vì mọi vật làm việc
với nhau như một qua bản thể của bạn. Dù
tôi nói bạn quan sát và phó thác tất cả sự vật
và những khó khăn ngăn trở bạn về bản thể,
căn bản là không có gì tách rời khỏi Nhất Tâm.
Tuy nhiên, bạn vẫn cần duy trì quan sát và phó
thác chúng. Nếu bạn cứ tu tập như thế, sự tập
trung của bạn sẽ thay đổi từ buông xả và quan
sát đến cố tìm ra bản thể của bạn, cái chân ngã
đang ngắm bạn buông xả và quan sát.
Quan sát nghĩa là ngắm nhìn cái trung tâm
không hình tướng và không hề đứng yên.
Quan sát không phải là cầu nguyện với cái
gì. Xin Chủ nhân Không giúp là cầu nguyện,


 






Phần hai: Trau dồi tâm 105

không phải phó thác và quan sát. Chỉ có tin
vào Chủ nhân Không và phó thác mọi sự cho
nó. Và duy trì sự ngắm nhìn. Nhập mọi sự vào
máy vi tính – Tâm – và chú ý những gì hiện
ra. Kết nối với Phật có sẵn của bạn và quan sát
cách những vật bạn phó thác được chăm sóc tự
nhiên và tự động. Bạn nghĩ sẽ đạt được lợi ích
gì do không biết Phật sẵn có của mình và xin
người khác giúp đỡ?
Hãy cứ ngắm nhìn. Cứ ngắm những bước
chân của bạn. Cứ ngắm xem ai đang đi, ai đang
lắng nghe và ai đang thấy. Cứ ngắm người đã
đang làm mọi sự trong đời sống hằng ngày của
bạn. Nếu bạn đang tìm chân lý trong chỗ nào
khác đời sống hằng ngày, bạn sẽ không bao giờ
tìm ra. Cẩn thận quan sát giọt nước mắt, tiếng
cười, đau khổ và hạnh phúc của bạn. Ngay đó,
những vật khiến bạn khóc cười có thực sự hiện
hữu? Cái ngã khóc cười có thực sự hiện hữu?
Cứ ngắm nhìn thật gần và thật cẩn thận.
Dù cho bạn đối mặt với tình trạng khẩn cấp
dường như vượt trên khả năng của bạn, hãy
phó thác cho Chủ nhân Không và cứ ngắm
nhìn. Có niềm tin vào Chủ nhân Không, tiếp
tục phó thác và quan sát. Cứ ngắm nhìn không
phân biệt giữa những sự vật. Chủ nhân Không,


 






106 Không có sông nào để vượt qua

bản thể của bạn, sẽ chăm sóc bất cứ gì bạn phó
thác cho. Tin chắc điều này và tiến tới. Đây
là thiền định, đây là phó thác và quan sát. Có
niềm tin vào Chủ nhân Không, và cứ phó thác
hết những gì ngăn trở bạn, và chỉ ngắm nhìn
những gì hiện ra. Đừng đòi kết quả mà vốn
là yêu cầu lớn nhất của những định kiến của
riêng bạn. Dù những việc bạn đã tạo hằng vô
số kiếp hiện ra đều đều, nếu bạn buông xả khi
chúng ngăn trở bạn, thì những gì đã được đưa
vào sẽ bị xóa. Cứ ngắm quá trình này.
Khi bạn phó thác sự việc cho Chủ nhân
Không, đừng bao giờ nghĩ chính bạn tách
biệt với Chủ nhân Không. Bạn và Chủ nhân
Không vốn đã là một. Bạn là người buông xả,
và đồng thời bạn cũng là người nhận. Cũng
thế, không có tách biệt giữa người ngắm và vật
bị ngắm. Nếu bạn phân biệt giữa người ngắm
và vật bị ngắm, thì đó không thực là phó thác
và quan sát.


 

















Chương by
Chứng ngộ


Con đường đến tỉnh thức
Chứng ngộ không có nghĩa là từ bỏ một cái
ngã phàm ngu, và tìm một cái ngã là một vị Phật
ở đâu khác. Vì bạn là Phật, không có ngã nào
để ném đi, và không cái ngã nào để tìm. Chỉ từ
bỏ vô minh và ảo tưởng, bạn sẽ biết rằng bạn là
Phật và đã hoàn hảo như bạn là. Nếu bạn nhận
ra điều này, bạn sẽ bật cười về việc bạn đã phí
bao nhiêu nỗ lực để trở thành chính mình. Đây
là nụ cười an lạc, hân hoan.
Chứng ngộ nghĩa là không bao giờ bị ô
nhiễm bởi sanh tử, cho dù bạn sống trong thế
giới thành hoại. Biết rằng bạn không từ bỏ cõi
này để đến cõi khác. Biết rằng chứng ngộ hiện
hữu ở giữa nhiễm ô, thay vì nghĩ bạn phải vứt bỏ
những nhiễm ô để đạt đến một trạng thái chứng
ngộ riêng biệt. Chứng ngộ là biết rằng không có


 






108 Không có sông nào để vượt qua

cái ngã tuyệt đối hiện hữu tách rời khỏi cái ngã
có nhiều nhiễm ô, ảo tưởng, và lo âu ngay hiện
giờ. Biết rằng nghĩ, nghe, và những vọng tưởng
đều khởi lên từ Nhất Tâm. Tất cả điều này là
chứng ngộ.
Nếu bạn chỉ quan tâm đến Không và không
để ý đến thế giới vật chất, hay nếu bạn không
để ý đến những hoàn cảnh hiện tại của mình,
nói rằng “Mọi vật là thường”, hay “Không có
ngã,” thì đây không phải là trung đạo. Nếu bạn
chỉ thấy một bên, không có bên kia thì bạn đã
chệch hướng khỏi trung đạo, mà không có nó
thì không có chứng ngộ.
Để hiểu thấu chính mình và đạt ngộ, bạn phải
chết ba lần, và ba lần này cũng không phải ba
lần. Sau khi chết lần thứ nhất, bạn tìm ra chính
mình. Sau khi chết lần thứ hai, bạn biết rằng
mọi vật không hai. Và sau khi chết lần thứ ba,
bạn có thể biểu hiện bất nhị. Đó là nói bạn phải
vượt qua ba bậc mà không phải là những bậc cố
định : đưa mọi vật và những chướng ngại về bản
thể của bạn. Nếu bạn duy trì điều này, cuối cùng
bạn sẽ khám phá ra bản tánh của mình. Rồi thì
một khi bạn khám phá ra chân ngã, bạn phải
buông xả ngay cả điều này với tâm vô tâm. Nếu
bạn duy trì điều này, bạn sẽ thực sự ngộ ra rằng


 






Phần hai: Trau dồi tâm 109

bạn không tách biệt với mọi hiện hữu. Sau cùng,
nếu bạn giữ sự buông xả này, ngay cả tâm vô tâm
cũng sẽ tan biến, và trạng thái chân không sẽ
đến. Tại điểm này, bạn có thể biểu hiện bất nhị.
Dù những bậc khác nhau, bên trong, hãy nhìn
mọi vật như chính bạn – không bao giờ như vật
riêng biệt – và buông luôn điều này rồi tiến tới.
Nếu bạn là một hành giả với niềm tin kiên
định, không có những thứ bậc trong tu tập, vì
chân lý, trong sự trọn vẹn, hoạt động bình đẳng
tại mỗi nơi và mỗi lúc; được sử dụng cho mỗi
chúng ta, tại mỗi khoảnh khắc như thế. Theo
đúng nghĩa thì không có những thứ bậc, nhưng
từ quan điểm khác, những thứ bậc tồn tại rõ
ràng. Bạn phải trải qua chúng và tiến tới không
lười mỏi.

Thấy bản tánh sẵn có của bạn
Bậc đầu tiên để thực hành, hãy buông cái ngã
vô minh, làm mãi cho đến khi bạn biết chân ngã
của mình. Ở bậc này, một hành giả “chết” lần
đầu và, đồng thời là mới sanh.
Ở bậc thứ nhất này, hành giả cần chú ý trở lại
Chủ nhân Không và thu nhiếp tất cả những tư
tưởng đang phóng ngoại, phó thác chúng cho
Chủ nhân Không cùng với tất cả những chướng


 






110 Không có sông nào để vượt qua

ngại và mọi thứ khởi lên khác. Ở bậc này, niềm
tin là sự quan trọng nhất. Nó phải là cực kỳ chân
thành. Bạn cũng cần can đảm, để cho tại mỗi
niệm bạn có thể buông xả tâm bị nhiều việc và
hoàn cảnh trói buộc. Bạn cần can đảm vì khi
bạn từ bỏ những gì bạn đã nghĩ về, điều này như
chính bạn chết.
Bậc này là tu tập làm tan vỡ ảo tưởng về
vọng ngã được tạo nên bởi tư tưởng phân biệt
của riêng bạn. Nếu bạn có thể tu tập kiên định
như thế, thì có thể nói rằng bạn thực sự hành
thiền. Nếu tu tập buông bỏ vọng ngã sâu sắc
và trở nên xác thực, rồi thì giữa cơn thiền định,
chân tánh tự nhiên xuất hiện. Giống như đứa
bé mới sanh sau khi thai nghén. Từ quan điểm
của cái ngã cho mình là phàm ngu, sự tu tập này
giống như đang chết vì bạn đang phó thác mọi
chướng ngại và đang buông xả mọi dính mắc.
Tuy nhiên nhìn từ Chủ nhân Không, đây là quá
trình sự sinh.
Khi chân tánh xuất hiện, bạn sẽ cảm thấy
hạnh phúc vô tả. Nhưng đây không phải là kết
thúc. Từ điểm này, bạn phải tiến tới từ hình ảnh
của bản thể, tác giả thực sự. Đây là lúc tu tập
thực sự bắt đầu.


 






Phần hai: Trau dồi tâm 111

Nếu như bạn tìm ra chính mình và trở thành
một với chân ngã của bạn, bạn vẫn phải tiếp
tục hành trì và tiến lên. Đây là thời kỳ vô cùng
khó khăn. Vì bạn biết chân ngã và không bị vật
gì trói buộc, bạn có thể trở nên rất thoải mái.
Như thế dễ dàng cho bạn ở lại bậc này, nghĩ
rằng “Nó đây rồi!” Bạn rất hạnh phúc và thoải
mái như thể bạn đang uống nước suối ngọt
ngào của cuộc đời mà bạn chưa từng mơ đến
khi còn lang thang trong đau khổ. Vì vậy bạn sẽ
cảm thấy như mình đã đạt được nhiều và khó
tưởng tượng rằng còn phải tu tập những bậc cao
hơn nữa. Bạn không nghĩ về những bậc cao hơn
này vì bạn chưa bao giờ thấy hay nghe về chúng.
Hơn nữa, khi nhìn quanh, bạn thấy mọi người
ở mức thấp hơn mình, vì thế bạn dễ dàng nghĩ
bạn là tối cao. Mọi vật bên trên thì tối, bên dưới
thì rõ ràng. Bạn phải nhận ra bậc này còn yếu ớt.
Nếu bạn không cẩn thận, bạn rất dễ lạc hướng.
Giác ngộ hoàn toàn ngay lập tức là rất khó.
Tại sao? Vì bạn đã tạo rất nhiều tập khí qua vô
số kiếp, rất khó khăn bỏ tất cả chúng ngay. Do
đó đừng nghĩ rằng bạn phải bỏ mọi sự lập tức,
thay vào đó hãy duy trì sự buông xả những việc
khi nó nổi lên. Như thế, bạn có thể có những
kinh nghiệm và việc tu tập càng sâu sắc. Khi bạn


 






112 Không có sông nào để vượt qua

phó thác những việc này cho Chủ nhân Không,
nghiệp sẽ tan biến và tập khí cũng rơi rụng. Khi
buông và buông, bạn cũng lớn lên. Và ngay khi
bạn thình lình ngộ, đừng quá quan tâm về nó.
Bạn phải chết đi lần nữa, không còn tách biệt
khỏi bất cứ gì chướng ngại bạn.

Thành Phật
Ở tình trạng “chết” lần thứ hai, hành giả bắt
đầu có những khả năng kỳ diệu. Tuy nhiên đó là
một trong những việc bạn cần buông xả và ném
đi. Nếu một trong năm loại thần thông khởi lên,
thì hãy chỉ buông xả chúng về bản thể của bạn
và tiến tới. Vì bạn dùng vô tâm để buông xả mọi
việc xảy đến, trạng thái của bạn khác với những
người có thần thông. Có vài người có được khả
năng này, nhưng thường là trường hợp không
biết lý bất nhị và thường không buông xả về bản
thể, vì thế họ tự nghĩ, “Những năng lực này là
kho tàng kỳ diệu như thế!” Nếu ai tiếp tục bám
vào và cố gia tăng những năng lực này, thì không
chỉ phí thì giờ trên con đường không thể đưa
đến tự do, mà đó cũng là một mạo hiểm lớn lao
kết thúc bằng mất trí.
Nếu bạn hiểu rằng cuối cùng mọi sự khởi lên
từ tâm, và nếu bạn trở về và phó thác cả những


 






Phần hai: Trau dồi tâm 113

thần thông cho bản tâm sẵn có, thì sẽ đạt được
vô tâm. Gọi là vô tâm vì tâm tự nhiên tĩnh lặng.
Nếu trạng thái vô tâm này được làm sâu sắc,
những vấn đề như “Bản ngã có hay không?”
không khởi lên. Ở bậc này, bạn là ai rất khác
với cái “tôi” mà phàm ngu thường nghĩ là chính
họ, đến nỗi có thể nói một cách chính xác rằng
“tôi” không hiện hữu. Mặt khác, có người thực
sự sống trên thế giới, vì thế theo lối nhìn khác,
cũng đúng khi nói rằng “tôi” hiện hữu. Nói cách
khác, vô tâm là một trạng thái trống rỗng hoàn
toàn, nơi mà ngay cả tư tưởng về vô tâm cũng tự
nhiên bị buông xả - không phải trạng thái không
có gì, nhưng là một trạng thái rỗng không hoàn
hảo có thể làm và trở thành bất cứ gì. KHÔNG
có thể làm tan mọi đau khổ và vô minh, và cũng
là nơi vô tâm tan biến.

Niết bàn
Bạn phải “chết” một lần nữa sau khi chết
hai lần. Thêm vào đó, bạn phải tuân theo một
bí quyết. Khi bạn đạt đến bậc này, dù có “bạn”
và “tôi” rõ ràng, bạn có thể trở thành tôi, và tôi
có thể trở thành bạn, hay không có cả hai “bạn”
và “tôi”. Tại bậc này, bạn đến để hiểu nguyên lý
mạnh mẽ của hiện hành. Bạn có thể biểu hiện


 






114 Không có sông nào để vượt qua

như thế vì tâm vốn không hình thể, nên nó có
thể xuất hiện trong vô số hình dáng.
Sau khi bạn “chết” lần thứ ba, giai đoạn
biểu hiện mở ra. Có nhiều việc kỳ diệu về giai
đoạn biểu hiện này. Trong kinh Duy Ma Cật
có chuyện Phật gom năm trăm lọng thành một
lọng, không phải là phép mầu mà là sự thật. Cái
lọng chỉ mọi vật trong cõi Phật cũng là sự thật.
Ở giai đoạn này, nếu bạn ngồi một cách bình
an, bạn là một vị Phật. Nếu bạn khởi lên một tư
tưởng, bạn trở thành một Bồ tát, và có thể chăm
sóc những chúng sanh vô minh trong mọi cõi.
Chỉ là lời nói không cách gì có thể mô tả mọi sự
về giai đoạn này.
Thế thì chính bạn đơn độc thoát khỏi vòng
đau khổ, sanh tử không phải giai đoạn cuối
cùng của sự tu tập. Qua Phật pháp, chân lý mầu
nhiệm và thẳm sâu, bạn có thể nghe những gì
chúng sanh cần và có thể cứu độ tất cả chúng
sanh vô minh. Bạn có thể làm mọi việc này với
tay không phải tay và chân không phải chân. Có
thể được vì qua năng lực của Phật pháp, bất cứ
việc gì cũng thực hiện được, ngay cả trong thế
giới vật chất. Tất cả quy luật của thế giới vật chất
được hoàn thành và được quy định bởi Phật
pháp. Ý nghĩa vĩ đại của Phật Pháp là mênh


 






Phần hai: Trau dồi tâm 115

mông và hoàn mãn đến nỗi vượt trên sự hiểu
biết.
Chân Niết-Bàn được đạt đến khi bạn còn
sống chứ không phải sau khi chết. Hơn nữa, khi
bạn buông bỏ và ném đi cả tư tưởng bạn đã đạt
Niết-bàn, thì đây là Niết-bàn toàn mãn. Khi bạn
đạt đến Niết-bàn toàn mãn, bạn sẽ biết cách
trở về Niết-bàn của sự hiện hữu. Bạn phải trải
nghiệm mức độ không xương, không thịt, nơi
không có gì cả.
Trung đạo
Khi bạn có thể xem lãnh vực giác ngộ và vô
minh bình đẳng và hài hòa, là bạn đang theo
trung đạo.
Không cần nghĩ rằng một bên vô nghĩa và
một bên quý giá. Buông xả cả hai bên. Không
cần nhận một bên và bỏ một bên. Xung lực
nhận hay bỏ khởi lên từ định kiến. Hoàn thành
cả hai bên, xem chúng bình đẳng. Không phải
chân trái, không phải chân phải. Cả hai chân với
nhau, đúng như chúng là.
Không cần giữ vật này, ném bỏ vật nọ. Bạn
cần phải chăm sóc cả hai cùng một lúc. Không
có việc chọn một bỏ một. Bạn không nên mất
mình trong Không và không nên mất mình


 






116 Không có sông nào để vượt qua

trong vật chất. Bạn phải kết hợp 50% cõi hữu
hình với 50% cõi vô hình.
Trung đạo nghĩa là cái Không to lớn, cái toàn
thể bao gồm mọi thái cực.
Công đức của giác ngộ
Nếu bạn thực sự giác ngộ được bản tánh
của tâm, bạn sẽ tự do và thoải mái, và sẽ không
làm nô lệ cho bánh xe nghiệp và tái sanh nữa.
Bạn tự do vì không bị quấy nhiễu bởi bất cứ gì
khởi lên từ bên trong hay bên ngoài. Định kiến
về “tôi” tan biến. Bạn biểu hiện như một bác sĩ
hay một điều dưỡng, như một quan tòa, người
khởi tố hay một luật sư. Bạn biểu hiện như một
tổng thống, một nông gia, hay một gái điếm.
Qua bản tâm, bạn biểu hiện bất cứ gì cần thiết.
Bạn biểu hiện trong triệu cách, không giới hạn,
và chăm sóc mọi vật hữu hình và vô hình mà
không chướng ngại nào. Đó là khả năng của
một người tự do thực sự.
Nếu bạn giác ngộ, thì vì chân lý của mọi hiện
hữu là ở trong bản tâm bạn, không có gì không
phải là cổng vào, không có gì không phải là một
bài thơ, không có gì không phải là Pháp, và
không có gì không phải là kho tàng.
Nếu một người giác ngộ, vô số hạt giống giác


 






Phần hai: Trau dồi tâm 117

ngộ sẽ được rải khắp thế giới. Dù khó khăn, nếu
một người giác ngộ, vô số hạt giống nâng đỡ và
hướng dẫn mọi chúng sanh sẽ trải khắp thế giới
này, cũng như những cõi khác.